Chương 5
Nếu Có Kiếp Sau, Xin Đừng Gặp Lại
Hạ Chân mím môi, không cam lòng: “Em không muốn! Ba mẹ và anh đều ở đây, em cũng muốn ở lại!”
Tôi cầm quả cam trên đầu giường, ném mạnh về phía cô ta.
Hạ Chân hoảng sợ hét lên.
Cô ta lại khóc, vừa khóc vừa hỏi tôi: “Tại sao chị lại ghét em đến vậy? Em chỉ muốn ở cạnh ba mẹ thôi mà...”
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta: “Vì cô đang giành ba mẹ và anh trai với tôi. Tất cả những gì cô làm, chẳng phải là để chia cắt chúng tôi sao? Giờ thì cô vui rồi đấy. Tôi sắp chết rồi. Hạ Chân, từ nay cô là con gái duy nhất, em gái duy nhất của họ rồi. Sau này cô không cần tìm người bắt nạt tôi nữa, không cần nhét chuột chết vào bàn học của tôi, không cần thuê người đánh tôi nữa... vì tôi đã chết rồi.”
Hạ Chân vội vàng phủ nhận: “Ba mẹ! Đừng nghe chị ấy nói bậy! Không phải em! Em không làm!”
Ba nghiêm mặt, giọng đầy nghi ngờ: “Tranh Tranh, những điều con nói... có thật không? Con đừng vu khống Chân Chân.”
Tôi hỏi lại: “Trong trường có biết bao nhiêu người. Con có thể là đứa ngốc, nhưng họ thì không. Nếu ba đã không tin con, thì hỏi làm gì?”
Ba lập tức đứng dậy, đi gọi điện cho giáo viên.
Hạ Chân ôm ngực: “Anh ơi... em khó chịu quá.”
Anh trai quay mặt đi, không nhìn cô ta.
Tôi chán nản nói: “Được thôi, cô không đi thì tôi đi.”
Tôi định rút kim truyền trên tay ra.
Mẹ vội vàng giữ tay tôi lại, hét lên: “Đừng rút! Máu sẽ chảy ra! Sẽ đau đấy!”
Tôi cười ngọt ngào: “Mẹ à, con không yếu đuối như Hạ Chân đâu. Con da dày thịt béo, không sợ đau.”
Mắt mẹ đỏ hoe hơn nữa.
Ba nói lời xin lỗi: “Là ba mẹ sai rồi... ba không nên đối xử với con như vậy. Không nên chỉ chọn Chân Chân mà bỏ rơi con. Nhưng mà... tim của Chân Chân yếu, từ nhỏ đã chịu nhiều đau đớn, mới vừa phẫu thuật thay tim xong... ba thật sự rất sợ có chuyện xảy ra với con bé.”
Nhưng mà ba ơi... con chịu đựng còn nhiều hơn cô ta.
So với những gì con đã trải qua, những khổ đau của cô ta có đáng là gì?
Cô ta từng bị xích bằng sắt chưa?
Cô ta từng bị đàn ông cưỡng ép rồi khóc lóc van xin chưa?
Cô ta từng như con, ngày nào đêm nào cũng quỳ lạy ông trời, cầu mong được thoát khỏi ác mộng, được trở về bên ba mẹ chưa?
Cô ta chưa từng! Chưa từng!
Anh trai nói: “Ca phẫu thuật của em ấy đã làm được một năm rồi, ba à.”
Ba khom lưng, giọng đầy khó nhọc: “Tranh Tranh... con rất ngoan... con có thể tha thứ cho ba được không?”
Tôi lắc đầu: “Con không tha thứ.”
“Con cũng đau lắm, con cũng sợ. Trước đây con từng suýt chết đuối, con không biết bơi.”
Tôi xắn tay áo lên, để lộ những vết sẹo chằng chịt, sâu nông không đều.
“Con cứ tưởng... về nhà rồi sẽ không còn đau nữa. Nhưng con đã lầm.”
11
Sau đó, ba mẹ và anh trai đều ở lại bệnh viện để chăm sóc tôi.
Hạ Chân không bao giờ xuất hiện nữa.
Anh trai nhặt từng mảnh nhỏ của chiếc bùa hộ mệnh bị rách, nhẹ nhàng hong khô rồi cẩn thận dán lại.
Dòng chữ trên đó đã nhòe hết, không còn nhìn rõ nữa.
Nhưng cuối cùng anh ta cũng nhớ ra, mình từng viết nguệch ngoạc lên đó: “Tranh Tranh – em gái của Hạ Tuyền – phải luôn khỏe mạnh và hạnh phúc.”
Tôi không khỏe mạnh, cũng không hạnh phúc.
Anh trai ôm lấy lá bùa nhỏ bé, rách nát ấy, quỳ trước giường bệnh của tôi, khóc như một đứa trẻ.
Anh ta tự tát mình lia lịa: “Anh đã làm gì vậy chứ? Anh đã làm cái gì thế này?! Là anh hại em, Tranh Tranh! Là anh sai! Anh có lỗi với em!”
Ngày đó, nếu không phải vì anh ta muốn lén lút đi chơi, chúng tôi đã chẳng bị bắt cóc.
Tôi chạy không nhanh bằng anh ta, nên đã bảo anh ta đi trước, đi gọi cảnh sát đến cứu chúng tôi.
Bọn buôn người đánh tôi, đạp tôi, dí dao dọa tôi, nhưng tôi vẫn không nói anh ta đã chạy đi đâu.
Chính hôm đó, đầu tôi bị đánh hỏng.
Chiếc bùa hộ mệnh này, là thứ cuối cùng anh ta để lại cho tôi trước khi bỏ đi.
Anh trai ôm đầu, khóc đến khàn cả giọng: “Anh đúng là đồ khốn nạn! Anh đã làm ra những gì vậy trời ơi...”
Anh ta liên tục tự tát mình, cho đến khi mặt sưng lên, khóe miệng bật máu, vẫn không dừng lại.
Sau này, anh ta tự tay làm thật nhiều bùa hộ mệnh cho tôi.
Anh ta ôm lấy chúng, chạy khắp các chùa chiền, đạo quán để xin ban phép lành.
Anh ta nói: “Nếu y học hiện đại không cứu được em, thì anh sẽ cầu thần linh cứu em.”
Anh ta đến tận Tây Tạng – nơi chưa bao giờ thiếu đức tin.
Anh ta trèo đèo lội suối, đến từng ngôi chùa, từng điện thờ, quỳ lạy từng bước một.
Anh ta đi ngày đi đêm, trán rách, đầu gối sưng vù.
Nhưng vẫn vô ích.
Bác sĩ nói tình hình của tôi không mấy khả quan.
Một đêm nọ, tôi sốt mê man.
Cả đêm hôm ấy, mẹ không rời khỏi tôi lấy một bước.
Tôi cảm thấy mình như sắp chết rồi.
Mẹ quỳ bên giường tôi, áp mặt vào má tôi.
Bà bảo tôi đừng ngủ, kể lại rất nhiều chuyện thời thơ ấu của tôi.
Tôi đều nhớ hết.
Chính nhờ những ký ức đó, tôi mới cố gắng sống sót đến bây giờ.
Tôi hỏi mẹ: “Mẹ ơi, có phải vì con chưa từng tổ chức sinh nhật, chưa từng ước điều gì đàng hoàng, nên điều ước sống lâu trăm tuổi của con không thể thành hiện thực không?”
Nước mắt của mẹ, như một cơn mưa không bao giờ dừng lại.
Ướt đẫm mặt mẹ, cũng làm ướt cả tôi.
Tôi sốt đến mơ hồ, lại lẩm bẩm nói: “Mẹ ơi, thật ra bị bệnh cũng không tệ.”
Lúc mới về nhà, con vẫn thường gặp ác mộng, vẫn thường mơ thấy mình bị nhốt trong căn phòng tối ấy.
Con luôn mất ngủ, cả đêm chỉ biết mở mắt nhìn trần nhà.
Mẹ từng nói sẽ ngủ cùng con, có mẹ bên cạnh, con sẽ không còn sợ nữa.
Nhưng Hạ Chân cũng nói cô ta sợ, nói cô ta cũng cần người bên cạnh.
Thế là mẹ đổi ý, nói: “Tranh Tranh à, con ngoan và mạnh mẽ như vậy, chắc chắn có thể ngủ một mình, đúng không?”
Con không muốn làm mẹ khó xử.
Nên con đã nói, con có thể.
Vậy là con một mình vượt qua những đêm tối dài đằng đẵng.
Con giật mình tỉnh giấc từ ác mộng, rồi lại chui vào chăn, đẫm mồ hôi mà cố ngủ tiếp.
Giờ thì tốt rồi. Giờ thì mẹ luôn ở bên con, không ai có thể cướp mẹ đi nữa.
Mẹ hôn lên má tôi.
Nước mắt mẹ rơi trên mặt tôi, nóng hổi.
“Xin lỗi con yêu, xin lỗi, là mẹ sai rồi... là mẹ sai thật rồi...”
Sau đó, ba mẹ tổ chức cho tôi một lễ trưởng thành thật hoành tráng.
Mẹ thức mấy đêm liền, tự tay làm cho tôi mười một chiếc bánh kem khác nhau.
Mẹ nói, từ tám tuổi đến mười tám tuổi, mẹ sẽ bù lại tất cả sinh nhật đã lỡ cho tôi.
“Con yêu, chúng ta cùng ước nguyện nhé, mười một điều ước, tất cả những điều con chưa từng ước, hôm nay đều phải ước. Con phải sống thật lâu, phải thật khỏe mạnh, phải mãi mãi ở bên ba mẹ.”