Chương 11
NGÀY LY HÔN, TÔI RÚT VỐN TRĂM TỶ
Lâm Vi đang đứng giữa một nhóm tiểu thư danh giá.
Sắc mặt cực kỳ khó coi.
Ban đầu cô ta nghĩ rằng.
Sau khi tiệc nhận thân kết thúc, sức nóng của câu chuyện sẽ nhanh chóng qua đi.
Nhưng sự thật lại hoàn toàn ngược lại.
Bây giờ cả giới quyền quý Bắc Kinh đều xoay quanh Lâm Vãn.
Ngay cả Thẩm Nghiễn cũng chủ động tiếp cận cô.
Dựa vào cái gì chứ?
Cô ta đã sống ở nhà họ Lâm hai mươi lăm năm.
Mất bao nhiêu công sức mới xây dựng được những mối quan hệ này.
Vậy mà lại bị một người đột nhiên xuất hiện dễ dàng cướp mất.
Lâm Vi siết chặt ly rượu trong tay.
Trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.
Đúng lúc đó.
Cô ta chợt nhìn thấy một bức tranh từ thiện được trưng bày ở phía không xa.
Khóe môi chậm rãi cong lên.
Một kế hoạch nhanh chóng hình thành trong đầu.
Trong khi đó.
Bạch Uyển Nhu cũng đã tới.
Cô ta vào hội trường muộn hơn Cố Trầm Chu một chút.
Vừa bước vào.
Đã nhìn thấy Lâm Vãn được mọi người vây quanh như sao quanh trăng.
Dáng vẻ cao cao tại thượng ấy.
Khiến cô ta ghen tị đến gần như phát điên.
Đặc biệt là khi nhìn thấy Thẩm Nghiễn đứng bên cạnh Lâm Vãn.
Nỗi bất an trong lòng cô ta càng lúc càng mãnh liệt.
Đúng lúc ấy.
Mẹ Cố cũng tới.
Vốn dĩ bà đi cùng bạn bè tới tham dự buổi tiệc.
Nhưng vừa bước vào đại sảnh.
Đã phát hiện mọi ánh nhìn đều tập trung trên người Lâm Vãn.
Sắc mặt mẹ Cố lập tức trầm xuống.
“Chẳng qua chỉ là nhận lại người thân thôi.”
“Có gì ghê gớm chứ.”
Giọng bà không lớn.
Nhưng vừa đủ để mấy người gần đó nghe thấy.
Biểu cảm mọi người trở nên đầy ẩn ý.
Không ai tiếp lời.
Dù sao bây giờ ai cũng biết.
Nhà họ Cố vừa đuổi Lâm Vãn ra khỏi cửa.
Quay đầu lại.
Người ta đã trở thành người thừa kế của nhà họ Lâm.
Chuyện như vậy.
Nhìn kiểu gì cũng thấy nhà họ Cố có mắt như mù.
Đúng lúc đó.
Buổi tiệc bước vào phần đấu giá từ thiện.
Người dẫn chương trình bước lên sân khấu.
Mỉm cười tuyên bố:
“Tiếp theo sẽ là tác phẩm tiêu biểu 《Bình Minh》 của họa sĩ nổi tiếng Trần Mặc.”
“Giá khởi điểm ba triệu.”
Rất nhanh.
Buổi đấu giá bắt đầu.
“Năm triệu.”
“Tám triệu.”
“Mười triệu.”
Giá liên tục tăng lên.
Cuối cùng.
Lâm Vãn giơ bảng số.
“Hai mươi triệu.”
Cả hội trường hơi yên lặng.
Người dẫn chương trình kích động đến mức giọng nói cũng cao hơn vài phần.
“Hai mươi triệu lần một!”
“Hai mươi triệu lần hai!”
“Hai mươi triệu—”
Lời còn chưa dứt.
Trong đại sảnh đột nhiên vang lên một tiếng thốt kinh ngạc.
“Bức tranh đâu rồi?”
Tất cả mọi người đồng loạt quay đầu lại.
Chỉ thấy khu vực trưng bày bức tranh.
Vậy mà đã trống không.
Hiện trường lập tức hỗn loạn.
Nhân viên vội vàng chạy tới kiểm tra.
Người dẫn chương trình mặt cắt không còn giọt máu.
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
Vài phút sau.
Đội trưởng bảo vệ vội vã chạy tới.
Thần sắc nghiêm trọng.
“Bức tranh đã bị đánh cắp.”
Ầm!
Cả đại sảnh lập tức bùng nổ.
Một bức danh họa trị giá hai mươi triệu lại biến mất ngay trước mắt bao người.
Đây tuyệt đối không phải chuyện nhỏ.
Ngay khi mọi người còn đang bàn tán xôn xao.
Một giọng nói đột nhiên vang lên.
“Vừa rồi tôi hình như nhìn thấy có người tới gần khu trưng bày.”
Mọi người đồng loạt nhìn theo hướng phát ra giọng nói.
Người lên tiếng chính là Lâm Vi.
Cô ta làm ra vẻ chần chừ nhìn về phía Lâm Vãn.
“Chị à, chị đừng hiểu lầm.”
“Em chỉ cảm thấy...”
Phần sau cô ta không nói hết.
Nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.
Không khí lập tức yên lặng.
Vô số ánh mắt đổ dồn về phía Lâm Vãn.
Lâm Vi cúi đầu.
Khóe môi lại lặng lẽ cong lên.
Đây là cái bẫy mà cô ta đã dày công sắp đặt.
Chỉ cần nghi ngờ rơi lên đầu Lâm Vãn.
Bất kể kết quả cuối cùng ra sao.
Danh tiếng của cô cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Thế nhưng.
Giây tiếp theo.
Một giọng nói trầm thấp lạnh nhạt đột nhiên vang lên.
“Cô Lâm chưa từng tới gần khu trưng bày.”
Mọi người đồng loạt quay đầu.
Thẩm Nghiễn chậm rãi bước ra khỏi đám đông.
Thần sắc lạnh lùng.
“Bởi vì trong hai mươi phút vừa qua.”
“Cô ấy vẫn luôn ở bên cạnh tôi.”
Một câu nói.
Lập tức dập tắt toàn bộ nghi ngờ.
Sắc mặt Lâm Vi đột ngột thay đổi.
Cô ta còn chưa kịp mở miệng.
Quản lý khách sạn đã vội vã chạy tới.
“Đã trích xuất camera rồi!”
Màn hình lớn lập tức sáng lên.
Đoạn ghi hình bắt đầu phát.
Vài phút sau.
Tất cả mọi người đều ngây người.
Bởi vì người xuất hiện trong đoạn video.
Không phải Lâm Vãn.
Mà là trợ lý của Lâm Vi.
Lợi dụng lúc nhân viên không chú ý.
Người trợ lý đó đã lén mang bức tranh rời khỏi hiện trường.
Chứng cứ rõ ràng.
Cả hội trường im phăng phắc.
Máu trên mặt Lâm Vi lập tức rút sạch.
“Không phải tôi!”
“Tôi không biết gì hết!”
Đáng tiếc.
Đã không còn ai tin cô ta nữa.
Sắc mặt ông cụ Lâm âm trầm đến đáng sợ.
“Lâm Vi.”
“Cháu tốt nhất nên cho ta một lời giải thích.”
Hai chân Lâm Vi mềm nhũn.
Lần đầu tiên thực sự cảm nhận được nỗi sợ hãi.
Trong khi đó.
Cố Trầm Chu nhìn Lâm Vãn đang đứng giữa đám đông.
Đột nhiên nhớ lại ba năm qua.
Bất kể nhà họ Cố gặp phải rắc rối gì.
Cô luôn có thể bình tĩnh giải quyết.
Thì ra.
Chưa bao giờ là do may mắn.
Mà bởi vì bản thân cô vốn đã rất xuất sắc.
Chỉ là anh chưa từng nhìn thấy.
Khoảnh khắc này.
Một sự hối hận đến muộn.
Cuối cùng cũng bắt đầu điên cuồng sinh sôi trong lòng anh.
Đại sảnh yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Trên màn hình điện tử khổng lồ.
Đoạn ghi hình từ camera vẫn đang phát đi phát lại.
Trong video.
Hình ảnh trợ lý của Lâm Vi lén lút mang bức tranh đi hiện lên rõ ràng đến mức không thể chối cãi.
Dù giải thích thế nào.
Cũng đều vô ích.
Ánh mắt mọi người nhìn Lâm Vi đã hoàn toàn thay đổi.
Trước đây.
Vị tiểu thư nhà họ Lâm này luôn được xem là cao quý, tao nhã, hiểu lễ nghĩa.
Nhưng bây giờ.
Cô ta lại trở thành trò cười lớn nhất của buổi tiệc từ thiện.
Sắc mặt Lâm Vi trắng bệch.
Giọng nói run rẩy.
“Ông nội, cháu thật sự không biết chuyện này...”
Ánh mắt ông cụ Lâm lạnh lẽo.
“Vậy tại sao trợ lý của cháu lại xuất hiện ở đó?”
Lâm Vi há miệng.
Nhưng không thể nói nổi một lời.
Đương nhiên cô ta biết lý do.
Bởi vì chuyện này vốn là do chính cô ta sắp đặt.
Nhưng cô ta nằm mơ cũng không ngờ.
Camera của khách sạn lại quay rõ đến như vậy.
Càng không ngờ.
Thẩm Nghiễn lại đích thân đứng ra làm chứng cho Lâm Vãn.
Cái bẫy vốn đã chuẩn bị kỹ càng.
Ngược lại lại đẩy chính cô ta xuống hố sâu.
Tiếng bàn tán trong đại sảnh ngày càng lớn.
“Thì ra là cô ta.”
“Vừa rồi còn cố tình hắt nước bẩn lên người cô Lâm.”
“Thủ đoạn này cũng quá thấp kém rồi.”
“Xem ra thiên kim giả sốt ruột thật rồi.”
Từng câu từng chữ lọt vào tai.
Lâm Vi chỉ cảm thấy mặt mình nóng rát.
Từ nhỏ đến lớn.
Cô ta chưa từng phải chịu sự sỉ nhục như thế này.
Đúng lúc đó.
Đội trưởng bảo vệ lại bước lên phía trước.
“Cô Lâm.”
“Bức tranh đã được tìm thấy.”
Nhân viên mang bức tranh trở lại hiện trường.
Sau khi kiểm tra.
Không hề có bất kỳ hư hại nào.
Cả đại sảnh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng Lâm Vi biết.
Mọi chuyện sẽ không kết thúc dễ dàng như vậy.
Quả nhiên.
Ông cụ Lâm chậm rãi đứng dậy.
Cả hội trường lập tức yên lặng.
“Kể từ hôm nay.”
Giọng nói của ông trầm ổn và đầy uy lực.
“Lâm Vi tạm thời ngừng tham gia mọi công việc của tập đoàn Lâm.”
Ầm!
Hiện trường lập tức chấn động.
Đây không còn đơn thuần là một hình phạt nữa.
Mà là công khai tước bỏ quyền lực.
Thân thể Lâm Vi lảo đảo.
Gần như đứng không vững.
“Ông nội!”
Giọng cô ta nghẹn ngào.
“Cháu thật sự không biết gì cả!”
Thế nhưng.
Ông cụ Lâm thậm chí không nhìn cô ta thêm lần nào nữa.
“Trước khi mọi chuyện được điều tra rõ.”
“Cháu hãy tự kiểm điểm bản thân đi.”
Chỉ vài câu ngắn ngủi.
Đã trực tiếp tuyên bố kết quả.
Lâm Vi chỉ cảm thấy như trời sắp sụp xuống.
Còn ở giữa đám đông.
Lâm Vãn từ đầu đến cuối vẫn vô cùng bình tĩnh.
Từ đầu đến cuối.
Cô thậm chí không biện hộ cho mình lấy một câu.
Bởi vì rất nhiều khi.
Sự phản kích tốt nhất không phải là tranh cãi.
Mà là để đối phương tự bộc lộ sơ hở.
Thẩm Nghiễn đứng bên cạnh.