Chương 8

NGÀY LY HÔN, TÔI RÚT VỐN TRĂM TỶ

Sáng sớm hôm sau.

Phòng ăn nhà họ Lâm.

Trên chiếc bàn dài bày đầy đồ ăn sáng.

Lâm Vãn vừa ngồi xuống.

Lâm Vi đã bưng một tách cà phê bước tới.

“Chị à.”

Tiếng gọi “chị” nghe vô cùng thân thiết.

Không ít người trên bàn ăn đồng loạt nhìn sang.

Lâm Vãn ngước mắt.

“Có chuyện gì sao?”

Lâm Vi mỉm cười dịu dàng.

“Em chỉ lo chị vừa mới trở về nhà họ Lâm sẽ chưa quen thôi.”

“Dù sao thì quy tắc của giới hào môn cũng khá nhiều.”

Lời này vừa thốt ra.

Không ít họ hàng lập tức lộ vẻ mặt đầy ẩn ý.

Rõ ràng đều đang chờ xem kịch hay.

Lâm Vãn đặt dao nĩa xuống.

Bình tĩnh nhìn cô ta.

“Ví dụ?”

Lâm Vi làm bộ suy nghĩ nghiêm túc.

“Ví dụ như phép tắc trên bàn ăn, lễ nghi giao tiếp hay các buổi xã giao thương mại.”

“Những thứ đó phải được tiếp xúc từ nhỏ mới học được.”

“Nếu chị có gì không hiểu thì có thể hỏi em.”

Lời vừa dứt.

Lập tức có người phụ họa.

“Vi Vi nói đúng đấy.”

“Quy tắc của giới hào môn quả thật rất nhiều.”

“Có những thứ không thể học được chỉ trong một hai ngày.”

Bầu không khí trên bàn ăn trở nên đầy vi diệu.

Ai cũng biết.

Đây là màn ra oai phủ đầu của Lâm Vi với Lâm Vãn.

Thế nhưng.

Lâm Vãn bỗng nhiên bật cười.

Cô tựa lưng vào ghế.

Giọng điệu bình thản.

“Đúng vậy.”

“Có vài thứ tôi chưa từng học.”

Trong mắt Lâm Vi hiện lên vẻ đắc ý.

Nhưng ngay giây tiếp theo.

Lâm Vãn tiếp tục nói:

“Bởi vì thứ tôi học là sáp nhập doanh nghiệp, vận hành vốn và quản lý quỹ đầu tư nước ngoài.”

“Còn về lễ nghi hào môn...”

Cô nhàn nhạt ngước mắt.

“Người kiếm tiền thường không cần học.”

Ầm—

Cả bàn ăn lập tức im bặt.

Mấy người đang uống cà phê suýt nữa sặc luôn.

Nụ cười trên mặt Lâm Vi cứng đờ.

Những lời cô ta chuẩn bị suốt cả đêm.

Vậy mà lại bị một câu nói chặn họng.

Ông cụ Lâm ngồi ở vị trí chủ tọa.

Suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

Ông nâng tách trà lên, thong thả nhấp một ngụm.

Tâm trạng rõ ràng rất tốt.

Còn sắc mặt của Lâm Vi thì đã khó coi đến cực điểm.

Sau bữa sáng.

Lâm Vãn vừa trở về phòng.

Điện thoại liền đổ chuông.

Màn hình hiển thị một số lạ.

Sau khi bắt máy.

Từ đầu dây bên kia truyền tới một giọng nói quen thuộc.

“Vãn Vãn.”

Lâm Vãn khẽ nhíu mày.

Cố Trầm Chu.

Cô không ngờ đối phương lại chủ động gọi điện.

“Có chuyện gì?”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

Dường như đang do dự điều gì đó.

Một lúc sau.

Giọng Cố Trầm Chu mới chậm rãi vang lên:

“Anh muốn gặp em.”

“Chúng ta gặp nhau một lần đi.”

Lâm Vãn trực tiếp từ chối.

“Không cần.”

Cố Trầm Chu siết chặt điện thoại.

Không hiểu vì sao.

Nghe giọng nói lạnh nhạt của cô như vậy, trong lòng anh lại có cảm giác nghèn nghẹn khó chịu.

“Anh chỉ muốn hỏi em vài chuyện.”

“Về Tinh Diệu Capital sao?”

Lâm Vãn nói trúng ngay vấn đề.

Hơi thở Cố Trầm Chu khựng lại.

Quả nhiên.

Cô biết.

Rất lâu sau.

Cố Trầm Chu chậm rãi lên tiếng:

“Lâm Vãn, rốt cuộc em là ai?”

Lâm Vãn đứng trước cửa sổ sát đất.

Nhìn mặt hồ phía xa.

Khẽ mỉm cười.

“Tổng giám đốc Cố.”

“Câu hỏi này, chẳng phải ba năm trước anh nên tự hỏi mình rồi sao?”

Nói xong.

Cô trực tiếp cúp máy.

Ở đầu dây bên kia.

Cố Trầm Chu nhìn màn hình điện thoại đã tối đen.

Rất lâu không nói gì.

Một cảm giác mất kiểm soát chưa từng có đang dần lan rộng.

Anh đột nhiên nhận ra.

Người phụ nữ đã ở bên mình suốt ba năm.

Dường như luôn được bao phủ bởi một lớp sương mù mà anh chưa từng nhìn thấu.

Trong khi đó.

Tại biệt thự nhà họ Cố.

Bạch Uyển Nhu đang ngồi trên sofa đọc tin tức.

Khi nhìn thấy tin Lâm Vãn nhận lại người thân.

Sắc mặt cô ta lập tức thay đổi.

“Thiên kim nhà họ Lâm?”

Mẹ Cố cũng ghé lại xem.

Sau khi đọc xong bài báo.

Phản ứng đầu tiên của bà là không tin.

“Sao có thể được?”

“Nó là trẻ mồ côi mà, sao lại có thể là người nhà họ Lâm?”

Bạch Uyển Nhu cắn môi.

Trong lòng đột nhiên dâng lên cảm giác nguy cơ mãnh liệt.

Nếu Lâm Vãn thật sự trở thành thiên kim nhà họ Lâm.

Vậy Cố Trầm Chu có hối hận không?

Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện.

Cô ta lập tức ép nó xuống.

Không thể nào.

Người Cố Trầm Chu yêu từ đầu đến cuối vẫn luôn là cô ta.

Lâm Vãn chẳng qua chỉ là vật thay thế mà thôi.

Nghĩ đến đây.

Bạch Uyển Nhu miễn cưỡng nở nụ cười.

“Dì à, có lẽ chỉ là trùng hợp thôi.”

Mẹ Cố cười lạnh.

“Cho dù thật sự là người nhà họ Lâm thì sao?”

“Người Trầm Chu thích bây giờ vẫn là con.”

“Hơn nữa, một thiên kim vừa mới được nhận về thì có thể có bao nhiêu địa vị chứ?”

Vừa nói.

Bà vừa cầm điện thoại lên.

“Để xem thử bây giờ nó sống vẻ vang đến mức nào.”

Vài phút sau.

Một bài đăng mới lại xuất hiện trên vòng bạn bè.

Trong ảnh.

Bạch Uyển Nhu đang thử một chiếc nhẫn kim cương.

Mẹ Cố viết:

【Có những người cố gắng leo lên cao đến đâu cũng không bằng người khác vốn đã được số phận định sẵn.】

Khu bình luận lập tức lại sôi động.

Nhưng lần này.

Có người để lại một bình luận bên dưới.

【Phu nhân Cố, bà biết Lâm Vãn đã được nhà họ Lâm nhận lại rồi chứ?】

【Là nhà họ Lâm ở Bắc Kinh đó.】

【Nghe nói còn là người thừa kế duy nhất.】

Nhìn những bình luận ấy.

Sắc mặt mẹ Cố dần dần trở nên khó coi.

Ngón tay cầm điện thoại hơi run lên.

Trong lòng bà bỗng xuất hiện một cảm giác bất an khó tả.

Nếu những gì người ta nói là thật...

Vậy chẳng phải chính tay nhà họ Cố đã đẩy đi một cô con dâu mà vô số gia tộc hào môn cũng không với tới được sao?

Trong khi đó.

Lâm Vãn đã tới chi nhánh Bắc Kinh của Tinh Diệu Capital.

Trong phòng họp.

Hơn mười lãnh đạo cấp cao đồng loạt đứng dậy.

Trợ lý nhanh chóng bước tới.

“Tổng giám đốc Lâm.”

“Tình hình mới nhất của tập đoàn Cố đã có rồi ạ.”

Màn hình lớn sáng lên.

Một loạt số liệu hiện ra trước mắt mọi người.

Giá cổ phiếu tiếp tục lao dốc.

Chuỗi cung ứng bắt đầu xuất hiện dấu hiệu rạn nứt.

Nhiều đối tác tạm ngừng ký kết hợp đồng.

Giai đoạn đầu của Kế hoạch Chim Ưng.

Thành công.

Lâm Vãn lật xem tài liệu.

Thần sắc vẫn bình thản.

Đúng lúc đó.

Trợ lý lại lên tiếng.

“Ngoài ra còn có một việc nữa.”

“Cố Trầm Chu đang điều tra về ngài.”

Mọi người trong phòng họp đồng loạt nhìn sang.

Nhưng Lâm Vãn chỉ khẽ mỉm cười.

“Cứ để anh ta điều tra.”

“Chẳng bao lâu nữa anh ta sẽ biết.”

“Rốt cuộc mình đã đánh mất thứ gì.”

Lời vừa dứt.

Phòng họp im lặng trong chốc lát.

Ai cũng hiểu.

Cơn bão thật sự.

Mới chỉ bắt đầu.

Sau khi tập đoàn Cố rơi vào khủng hoảng.

Cố Trầm Chu gần như dành toàn bộ thời gian ở công ty.

Vấn đề tài chính, đối tác, cổ đông liên tiếp kéo đến.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.

Anh đã gầy đi trông thấy.

Trong khi đó.

Bạch Uyển Nhu ngày càng trở nên sốt ruột.

Bởi vì cô ta phát hiện.

Số lần Cố Trầm Chu nhắc đến Lâm Vãn đang dần nhiều hơn.

Có lúc vừa kết thúc cuộc họp.

Anh bỗng hỏi một câu:

“Gần đây Lâm Vãn có tin tức gì không?”

Có lúc đang xem tin tức tài chính.

Anh cũng vô thức dừng lại vài giây.

Dù chỉ là những thay đổi rất nhỏ.

Nhưng đối với Bạch Uyển Nhu.

Chúng lại giống như một cái gai đâm thẳng vào tim.

Cô ta tuyệt đối không cho phép Lâm Vãn quay lại thế giới của Cố Trầm Chu.

Vì vậy.

Sau khi biết Lâm Vãn đang ở Bắc Kinh.

Bạch Uyển Nhu lập tức đặt vé máy bay.

Chiều hôm sau.

Trung tâm thương mại quốc tế SK, Bắc Kinh.

Là một trong những trung tâm mua sắm xa xỉ hàng đầu cả nước.

Nơi đây quy tụ vô số thương hiệu quốc tế nổi tiếng.

Lâm Vãn vừa kết thúc cuộc họp.

Liền được ông cụ Lâm sắp xếp đi chọn lễ phục.

Một tuần sau.

Nhà họ Lâm sẽ chính thức tổ chức họp báo.

Công bố thân phận của cô với bên ngoài.

Vì vậy cần chuẩn bị rất nhiều thứ.

Người đi cùng cô.

Là Lâm Ngữ Tình, con gái của chi thứ hai nhà họ Lâm.

“Chị à, cửa hàng này vừa nhập về một lô hàng haute couture mới.”

“Nghe nói trong nước chỉ có đúng hai bộ thôi.”

Lâm Ngữ Tình hào hứng kéo Lâm Vãn đi vào trong.

Vừa bước vào cửa hàng.

Quản lý bán hàng đã nhanh chóng bước tới đón tiếp.

Thái độ cung kính đến mức gần như khom người.

“Cô Lâm.”

“Bộ lễ phục mà cô đặt trước đã được chuẩn bị xong.”

Lâm Vãn gật đầu.

Đang định đi vào phòng thử đồ.

← → Phím mũi tên để chuyển chương