Chương 2

Ngày trước khi kết hôn, tôi có khả năng đọc suy nghĩ

Sẽ không thật sự ngất đi chứ?

Tôi đã ngủ một đêm trong biệt thự xa hoa đắt đỏ, bên trong đã sẵn sàng ba người giúp việc, chuẩn bị mọi thứ cho tôi.

"Tôi tắm trong một bồn tắm đủ lớn để bơi, ăn bữa tối ngon nhất trong đời, và sau đó nằm xuống chiếc giường dài một mét tám, và ngủ ngon lành.

Sáng hôm sau, tôi được đưa đến địa điểm tổ chức đám cưới.

Tôi choáng .

Đây là những gì ông chú nói là "đám cưới nhỏ"?

Nó cũng - quá - lớn - đi ! !

2

Đám cưới được tổ chức bên bờ biển.

Khinh khí cầu đầy bầu trời, những dải ruy băng đầy màu sắc tung bay trong gió và một bức tường hoa hồng trắng không có điểm kết thúc.

Nó thậm chí còn mơ mộng hơn cả một câu chuyện cổ tích.

Tôi ngồi trong phòng thay đồ, nhìn mình trong gương, và tâm trí tôi hỗn loạn.

Tôi thực sự kết hôn với một người mới gặp?

"Cô đã chuẩn bị song chưa? Sắp bắt đầu rồi."

Giọng nói hối thúc của thợ trang điểm từ bên ngoài truyền .

Tôi chợt nảy ra một ý tưởng điên rồ và không mở cửa, tôi quay người đi về phía cửa sổ.

...

Tôi chạy trốn khỏi buổi lễ.

Trong con hẻm, mọi thứ đều tối om, trong không khí nồng nặc mùi tanh hôi.

Tôi đã trốn ở đây từ khi chạy ra ngoài từ lúc trời còn sáng.

Trời càng tối, trên đường càng ngày càng có nhiều người, tôi rúc vào góc với cái bụng đói của mình.

Tôi cảm thấy tủi thân đến mức muốn khóc.

Đêm qua rõ ràng tôi đã trải qua ngày hạnh phúc nhất trong đời.

Bây giờ, tôi chỉ có thể trốn ở đây trong cơn đói khát.

Bố mẹ yêu anh trai tôi hơn tôi, mặc kệ tôi sống hay chết

Anh trai tôi thậm chí còn bán tôi cho một người xa lạ để trả nợ.

Kiếp trước tôi đã làm điều ác gì mà đáng bị hành hạ như vậy?

Càng nghĩ, tôi càng trở nên buồn bã, ngồi trong góc cúi đầu xuống và khóc.

Khóc được một lúc, bỗng có một giọng nói nhiên vang lên:

"Em chính mình bỏ chạy, giờ ngồi khóc cho ai thấy?"

Giọng nói trầm thấp vang lên trong hẻm đặc biệt lạnh lùng.

Tôi nhìn lên.

Ông chú đứng trước mặt tôi.

Ông ấy vẫn đang mặc bộ đồ chú rể màu trắng với bông hồng đỏ tươi trên ngực, trông giống như một người mẫu trên tạp chí, với một điếu thuốc đang cháy giữa các đầu ngón tay, và những tia lửa lóe lên.

Ánh sáng mờ ảo, và tôi không thể nhìn thấy biểu cảm của ông chú với đôi lông mày sắc bén, nhưng tôi biết rằng người đàn ông đó đang tức giận

Tôi lo lắng đến mức muốn chạy trốn, nhưng tôi đói đến nỗi không thể đứng dậy được.

Ông chú cụp mắt xuống nhìn tôi:

"Em chạy trốn khỏi cuộc hôn nhân với tôi chỉ để trở thành kẻ ăn xin ở đây?"

"Thực xin lỗi..................."

“Tại sao lại trốn đến một nơi như thế này?"”

Tôi cúi đầu xuống thì thầm: "Tôi không muốn về nhà, nhưng tôi không có tiền để ở khách sạn".

Không ngờ ông chú đột nhiên cười.

Ông chú dập tắt điếu thuốc, đưa tay nâng tôi lên, khẽ nheo mắt nhìn tôi, và đưa tay lên vuốt ve chiếc vòng cổ của tôi.

Nó gần đến mức tôi thậm chí có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của ấy và mùi thuốc lá thoang thoảng

"Em có biết chiếc vòng cổ này đáng giá bao nhiêu không?"

Tôi lắc đầu.

"Năm trăm vạn ."

Ông chú nhéo cằm tôi và nói, "Bán nó đi, em có thể mua cả khách sạn".

Năm............năm trăm vạn!

Có phải vì điều này mà chú đã đuổi theo tôi không?

Tôi giơ tay định tháo chiếc vòng cổ ra, giây tiếp theo, khung cảnh trước mắt đột nhiên thay đổi.

Khi tôi phản ứng lại, ông chú đã bế tôi lên và đi thẳng ra ngoài.

Mọi người vẫn đang đi trên đường phố.

Tôi xấu hổ đến mức phải vùng vẫy mãi.

Tư thế này, thật đáng xấu hổ.

Ôn chú một tay giữ chặt eo tôi, nghiến răng nghiến lợi nói:

"Lần sau còn dám chạy, tôi sẽ đánh gãy chân em!"

Tôi run lên vì sợ hãi, vừa định cầu xin tha thứ, thì một giọng nói đột nhiên phát ra từ trong lòng ông chú:

"Ôi! Làm sao tôi có thể đánh vợ tôi được ? Tôi đã tìm kiếm bên ngoài cả ngày nhưng may mắn là không có chuyện gì xảy ra, nếu không thì tôi. . . tôi tự đánh gãy chân mình! Vợ ơi, bỏ anh nhé"

Tôi sững người lại, và ngạc nhiên nhìn ông chú, thận trọng hỏi: " Chú ơi, chú không giận à?"

Ông chú sắc mặt lạnh lùng: "Tôi rất tức giận."

Nhưng trong lòng ông chú lại nghĩ: "Đừng tức giận, vợ bỏ trốn là do nhất định đã làm sai chuyện gì, về sau tôi nhất định sẽ sửa đổi."

Tôi: ....

Sau khi được cõng ra tận xe, tôi mớ để ý thấy có mấy người đang đứng ven đường.

Họ đều là những kẻ cho vay nặng lãi đã đến nhà tôi lần trước và đòi nợ anh trai tôi

Chỉ là lúc đó trông họ rất dữ tợn, nhưng giờ đây họ đang nở nụ cười trên môi và ăn mặc chỉnh tề.

Ông chú hếch cằm về phía những người khác, cao giọng ra lệnh: “Các người đứng đó làm gì?”

Giây tiếp theo, những người đang đợi bên ngoài liền đồng thanh hô to: "Chào chị dâu!"

Tôi: !

Ông chú trông có vẻ bình tĩnh và nói "Ừm" nhẹ nhàng

Nhưng tôi nghe thấy ông chú nói trong lòng:

"Đùa chứ! Anh em vẫn biết cách làm việc, chỉ cần gọi chị dâu thôi! Về nhà tăng lương cho tất cả, gấp đôi!

Như thế cũng tăng lương được à?

Tôi không biết liệu có còn thiếu người cho công việc này không.

Tiền quá dễ kiếm.

Ông chú lại nói: "Họ đều là nhân viên của tôi, sẽ không bắt nạt em"

Nhân viên? Họ không phải là những kẻ cho vay nặng lãi sao?

Tôi hơi bối rối: "Chú ơi, công ty của chú làm gì vậy?"

Biểu cảm của ông chú trở nên đa màu sắc, cuối cùng ông chú nói ra vài từ một cách vô cảm: "Giao dịch tài chính."

Nhưng trong lòng hắn lại nói: “Thực ra là cho vay nặng lãi.”

"Quản lý cửa hàng."

Trong lòng: "Cả con phố này đều là địa bàn của tôi."

"Còn có thể rèn luyện thể thao."

Trong lòng: "Chính là lúc tranh giành địa bàn, dẫn theo anh em đánh nhau dữ dội."

Trời ạ.

Tôi nghe không sót một từ nào.

"Chú ơi, có vẻ như công ty của chú đang làm ăn rất nghiêm túc."

Ông chú gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh: "Ừ, chúng tôi là đều là những công dân tuân thủ pháp luật."

Nói xong, ông chú trực tiếp lên xe, ra lệnh cho tài xế: "Tìm một nhà hàng"

Chiếc xe từ từ lăn bánh.

Tôi tò mò hỏi: “Chú, chú vẫn còn giận à?”

Ông chú lạnh lùng đáp: "Ăn xong rồi sẽ tính sổ với em!"

Tôi: ...

Con người này, kiêu ngạo đúng là không vừa.

Sau khi ăn xong, tôi lại bị đưa về biệt thự lần trước.

Vừa về tới phòng, tôi không nói hai lời, khóa trái cửa, rồi chui vào chăn trốn.

Chờ một lát, quả nhiên ông chú tới thật.

Ở bên ngoài gõ cửa.

"Mở cửa !"

Tôi vội lên tiếng và hét lên:

"Không mở! Tôi sẽ không cho chú vào để tính sổ với tôi đâu!"

Đùa à!

Nhỡ đâu ông ấy thật sự vào xử tôi thì sao?

Chẳng phải tôi sẽ toi mạng à?

"Tôi sẽ không đánh em."

"Thế chú muốn vào làm gì?"

[........]

Ông chú đột nhiên im lặng, đợi một lát, bên ngoài cuối cùng cũng truyền đến tiếng bước chân rời đi.

Tôi rúc vào chăn và thở phào nhẹ nhõm.

Hừ.

Muốn vào đánh tôi à?

Không có cửa đâu!

Ngày hôm sau.

Tôi vừa bước ra, liền thấy ông chú mặt mày u ám ngồi trong phòng khách.

Mấy người anh em của ông chú đang cố nhịn cười bên cạnh:

"Đại ca, mới ngày đầu tiên sau khi cưới mà đã bị đuổi ra ngoài, anh chiều vợ quá rồi đấy!"

Ông chú kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, hất cằm mắng:

"Vợ của lão tử, các cậu quản được à? Một lũ chó độc thân!"

← → Phím mũi tên để chuyển chương