Chương 4

Ngày trước khi kết hôn, tôi có khả năng đọc suy nghĩ

"Được thôi, để tôi dẫn anh ra ngoài."

Tôi kéo ông chú ra ngoài, thỉnh thoảng quay đầu nhìn trộm.

Ông chú không nói một lời, môi mím chặt, gương mặt trông như thể ai nợ chú vài triệu vậy.

Nhưng trong lòng thì lại là một cảnh tượng khác:

"Nắm tay vợ rồi! Mềm quá, nhỏ xinh quá! Nắm tay rồi, cô ấy là sẽ là người của mình cả đời!

Bàn tay phụ nữ đều mềm thế này sao?

Không không không, nhất định là tay vợ mình đặc biệt mềm! Vừa thơm vừa mềm."

Mặt tôi đỏ bừng.

Ngượng ngùng.

Xung quanh có nhiều sinh viên qua lại, nhìn thấy tôi và ông chú đi cùng nhau, ai nấy đều ngạc nhiên.

Tôi không thèm để ý.

Ai quan tâm!

Từ khi bố mẹ bán tôi đi, tôi đã biết rằng con người chỉ có thể sống cho chính mình, không cần để tâm đến ánh mắt của người khác.

Đi được một lúc, tiếng xì xào bàn tán đột nhiên vang lên:

"Đó chẳng phải là Tần Dương Dương sao? Người đàn ông kia là chồng cô ấy ư? Sao có thể chứ?"

"Tần Dương Dương vừa nghèo vừa quê mùa, một học kỳ chỉ có hai bộ quần áo luân phiên mặc, làm sao có chồng đẹp trai thế được?"

"Đúng vậy, cô ta có lẽ là người nghèo nhất trường, chưa bao giờ thấy ai đi học mà đi bộ mỗi ngày."

"Chắc gã kia chỉ đùa giỡn với cô ta thôi."

...

Tôi thực sự là người nghèo nhất trường.

Nếu không nhờ thành tích tốt mà xin được học bổng và trợ cấp, tôi đã không có cơ hội học đại học.

Bố mẹ chỉ thương yêu anh trai, không hề quan tâm đến tôi, anh trai lại nghiện cờ bạc, tiêu sạch tiền của gia đình.

Tôi chỉ có thể làm thêm kiếm tiền sinh hoạt.

Làm gì có tiền mà mua quần áo mới?

Bộ quần áo trên người tôi bây giờ cũng là mua từ hai năm trước, đã nhăn nheo và không còn vừa vặn.

Trường học gần nhà, tôi không nỡ bắt xe, ngày nào cũng đi bộ.

Vừa tiết kiệm tiền, vừa rèn luyện sức khỏe.

Số tiền tiết kiệm được đủ để mua hai cái bánh bao, ăn cả ngày.

Người nghèo như tôi, chắc chẳng ai nghèo hơn nữa.

Đó là lý do tôi không muốn đi cùng ông chú.

Đứng bên tôi, ông ấy sẽ bị người khác cười nhạo.

Tôi cúi đầu, định thả tay ông chú ra.

Ngay lập tức, bàn tay tôi bị siết chặt lại.

Ông chú quay sang nhìn mấy người kia, cười khẩy, để lộ hàm răng trắng toát, nói với giọng lạnh lẽo:

"Nói thêm một câu nữa, tin không, tôi vặn đầu các người xuống?"

4

Ra khỏi trường, tôi đi theo sau lưng ông chú lên xe.

Xe chạy ra ngoài, tôi nhìn qua cửa sổ, cảm thấy con đường này không giống đường về nhà.

Chẳng bao lâu sau, xe dừng lại trước cửa một trung tâm mua sắm.

"Xuống xe."

Tôi không chịu xuống: "Đến đây làm gì?"

Ông chú đứng bên ngoài, một tay dựa vào cửa xe, mặc bộ đồ đen, dáng người cao lớn như một hình tam giác ngược đầy sức mạnh.

Chú liếc mắt nhìn tôi: "Muốn ép tôi vác em xuống à?"

Tôi lập tức trợn tròn mắt.

Không cần đâu!

Không cần thiết!

Tôi tự đi được mà!

Không nói thêm lời nào, tôi nhanh chóng xuống xe.

Ngoan ngoãn đi theo sau ông chú vào bên trong trung tâm thương mại, băng qua sảnh lớn, lên thang máy và đi thẳng lên tầng cao nhất.

Ông chú đẩy tôi lên phía trước: "Tìm vài bộ đồ thích hợp cho cô ấy."

Vừa dứt lời, vài nhân viên bán hàng lập tức ùa tới, vây kín lấy tôi.

Quần áo lần lượt được mang vào phòng thử đồ.

Tôi nhìn hoa cả mắt.

Khó khăn lắm mới chọn được một chiếc váy liền màu xanh da trời.

Tôi bước ra khỏi phòng thử đồ,

Ôn chú ngồi trong phòng chờ, đôi chân dài bắt chéo, giữa ngón tay kẹp một điếu thuốc đang cháy.

Khói thuốc lượn lờ,

Tạo nên một cảm giác lười biếng nhưng lại đầy khí chất nam tính.

Tôi dám chắc, lúc này cả cửa hàng đều đang nhìn chú.

"Chú, bộ này thế nào?"

Ông chú ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia sáng: "Bình thường."

Tôi lập tức hơi thất vọng.

Lại thay bộ khác.

Ông chú vẫn giữ nguyên tư thế như cũ, nhưng lần này, tôi vừa bước ra, ánh mắt chú ấy lập tức dán lên người tôi.

Giống như ông chú đã nhìn chằm chằm vào phòng thử đồ, chờ đợi tôi bước ra từ nãy giờ vậy.

"Bộ này thì sao?"

"Miễn cưỡng xem được."

Ông chú lạnh lùng đưa ra nhận xét.

Tôi không tin, bèn thử tiếp một bộ váy dạ hội cắt xẻ sâu kiểu cổ chữ V, mang giày cao gót bước ra.

"Chú, bộ này..."

"Lập tức đi thay ra!"

Chưa kịp nói hết câu thì đã bị ông chú ngắt lời.

Ông chú ném điếu thuốc trong tay, sắc mặt đen kịt, bước nhanh về phía tôi.

Vừa chạm vào tay tôi, suy nghĩ trong lòng chú ấy lập tức truyền đến:

"Chết tiệt! Đáng lẽ không nên dẫn cô ấy đi mua quần áo! Đừng tưởng tôi không biết, cái gã phía sau kia nhìn cô ấy đến suýt rớt cả mắt ra! Nhìn cái gì mà nhìn! Nhìn chị gái ngươi à, dám nhìn vợ lão tử à?

"Cái bộ đồ này tuyệt đối không thể mặc!

"Không đúng, chỉ có thể mặc trước mặt tôi.

"Vợ của tôi, mặc cái gì cũng đẹp!"

Tôi trợn mắt há mồm.

Vậy trong mắt ông chú, xấu tức là đẹp sao?

Ông chú, chú kiêu ngạo quá rồi đó?

Sau khi thử thêm vài bộ nữa, tôi đứng bên quầy nhìn ông chú đem hết những bộ tôi vừa thử qua, đều mang ra thanh toán.

"Chú, không đẹp mà cũng mua à?"

Ông chú thản nhiên, vẻ mặt lạnh lùng: "Đàn ông của cô nhiều tiền, tiêu cho đỡ phí."

5

Vừa về đến nhà, mới bước vào phòng ngủ, tôi đã bị cảnh tượng bên trong làm cho giật mình.

Phòng lớn như thế, đầy ắp các loại quần áo mới.

Tôi đã mua nhiều thế này sao?

Gần như chất thành núi nhỏ rồi!

Không phải chứ, có khi nào tất cả quần áo tôi thử đều bị ông chú mua hết không?

Hay là...

Cả cửa hàng bị dọn sạch rồi?

Chả trách lúc nãy khi rời đi, ông chủ cười tươi như hoa.

Nhiều quần áo như thế này, còn nhiều hơn cả số quần áo tôi đã mặc từ bé đến lớn,

Là giấc mơ mà tôi chưa bao giờ dám nghĩ tới,

Bây giờ tất cả đều trở thành hiện thực!

Tôi lập tức chạy nhanh ra khỏi phòng ngủ, tìm ông chú đang nói chuyện với thuộc hạ, ôm chặt lấy ông:

"Chú à, cảm ơn chú!"

← → Phím mũi tên để chuyển chương