Chương 7
Ngày trước khi kết hôn, tôi có khả năng đọc suy nghĩ
"Bây giờ anh gặp chút khó khăn, em đi tìm Hoắc Kỳ xin cho anh hai trăm vạn đi."
Nghe xong, tôi bật cười:
"Lúc trước anh bán em để trả nợ, anh nghĩ bây giờ em sẽ giúp anh sao?"
Nghe vậy, sắc mặt anh liền thay đổi, nghiến răng nghiến lợi:
"Tần Dương Dương! Em nên cảm ơn anh, nếu không có anh, em có thể gặp được Hoắc Kỳ và sống tốt như bây giờ sao?"
"Tôi có được ngày hôm nay là nhờ chính bản thân mình, là nhờ ông chú, chứ không phải nhờ anh!"
Tôi lập tức hất tay anh ra, bước nhanh ra ngoài.
"Tần Dương Dương! Đừng hối hận!"
Tiếng của anh vang lên sau lưng, nhưng tôi không để ý.
Vừa ra đến cổng trường, bỗng nhiên trước mắt tối sầm, tôi mất đi ý thức.
Khi tỉnh lại, tôi lại nghe thấy tiếng anh trai:
"Hai trăm vạn, cô ta chắc chắn đáng giá! Đây là em gái tôi, các anh muốn xử lý thế nào cũng được. Người tôi đã giao cho các anh, món nợ trước đây coi như xóa hết chứ?"
Tôi khó nhọc mở mắt.
Anh tôi đứng không xa, cúi đầu khúm núm trước mấy người.
Trong phòng rộng lớn này có vài cái bàn đánh bạc.
Đây là sòng bạc sao?
Anh tôi lại nợ tiền cờ bạc à?
Chả trách tự nhiên lại tìm tôi...
Lần này, anh ta lại định dùng tôi để trả nợ sao?
Sau khi anh rời đi, mấy người đó tiến tới, người nào người nấy mập mạp, mặt đầy mỡ.
Hóa ra, không phải chủ nợ nào cũng đẹp trai như ông chú.
Tôi cắn răng, cố tỏ ra bình tĩnh:
"Tôi là vợ của Hoắc Kỳ, các người dám động vào tôi một cái, ông ấy sẽ vặn hết đầu của các người!"
Chúng cười lớn:
"Chúng tao còn mong hắn đến đây đấy!"
"Đợi đến khi hắn đến, các người sẽ hối hận."
Vài người mặt đầy bực tức, bắt đầu chửi rủa:
"Trước tiên khiến cô ta im miệng đi!"
Một người trong số họ cầm một tấm vải thấm thuốc đi tới, bịt vào miệng và mũi tôi.
Hắn vừa làm vừa nói:
"Hoắc Kỳ đã có nhược điểm, cô chính là nhược điểm của hắn, lần này hắn thua chắc rồi..."
Tim tôi đột nhiên nhói lên.
Chúng đến đây là nhắm vào ông chú sao?
Phải làm sao đây?
Ông chú, chú đừng đến...
Tôi nghĩ vậy, nhưng mí mắt càng lúc càng nặng.
Trước khi hoàn toàn ngất đi, tôi thấy cánh cửa sòng bạc mở ra, một bóng dáng quen thuộc bước vào.
"Tôi đến đây, để đón vợ tôi về nhà ăn cơm."
Ông chú nói.
9
Lần nữa tỉnh dậy, tôi thấy mình đang nằm trên giường trong phòng ngủ ở nhà.
Những chuyện xảy ra ngày hôm qua, như một giấc mơ.
Ông chú đâu rồi?!
Tôi chạy vội xuống lầu, thấy mấy thuộc hạ của ông chú đứng trong phòng khách, trên bàn là vài xấp tài liệu.
"Chi dâu, đại ca đã chuyển một vài bất động sản và tiền tiết kiệm đứng tên anh ấy sang tên chị. Chị xem qua hợp đồng, nếu không có vấn đề gì thì ký vào."
Tôi kinh ngạc nhìn chục tờ giấy chuyển nhượng tài sản, cùng số tiền khổng lồ:
"Tại sao lại đưa cho tôi? Ông chú đâu rồi?"
"Chị dâu yên tâm, đại ca không sao, mấy người hôm qua hoàn toàn không phải là đối thủ của đại ca, nhưng mà..."
Họ ấp úng, chắc chắn đang giấu chuyện gì đó.
Tôi không nhúc nhích.
Anh ta lại nói: "Chị dâu, chị ký đi, nếu đại ca thấy chị không ký, chắc chắn sẽ lo lắng."
Tôi lập tức phản ứng:
"Ông chú thấy... chú ấy ở đây sao?"
Mấy người đó lập tức biến sắc, vẻ mặt hốt hoảng.
Không nói thêm lời nào, tôi bước nhanh ra ngoài, mở cửa, phát hiện ông chú đang đứng bên cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài.
Ông chú không bị thương, nhưng biểu cảm rất nặng nề, đôi mắt đen láy sâu thẳm.
"Ký đi, sẽ tốt cho em." Ông chú nói.
Tôi nhìn ông ấy:
"Chú, chú không cần tôi nữa sao?"
Ông chú đứng yên không nhúc nhích, ánh mắt lạnh lùng:
"Đến lúc nên kết thúc rồi."
Trong đầu tôi ong lên một tiếng:
"Chú nói dối!"
Ông chú chắc chắn lại đang nói một đằng nghĩ một nẻo.
Mặc dù nói như vậy, nhưng trong lòng chú vẫn còn thích tôi.
Tôi tiến một bước, muốn kéo tay ông chú, nghe thử tiếng lòng của chú ấy.
Nghe ông chú nói rằng chú ấy thích tôi,
Nói rằng trong lòng chú chỉ có mình tôi.
Nhưng khi tôi vừa bước tới, ông chú nghiêng người, né tránh động tác của tôi:
"Ký đi."
Tay tôi dừng lại giữa không trung.
Một lúc sau, tôi từ từ thu tay về, ngẩng đầu nhìn ông chú.
Chẳng qua chỉ là tiền thôi mà?
Ai không muốn thì là kẻ ngốc!
Tôi cười nhạt:
"Giấc mơ lớn nhất của tôi là chồng chết rồi, tôi sẽ thừa kế khối tài sản khổng lồ và trở thành bà chủ giàu có. Cảm ơn vì đã giúp tôi thực hiện ước mơ cuộc đời trước 20 tuổi."
Nói xong, không thèm liếc nhìn ông chú, tôi quay lại phòng khách, ký tên lên tất cả các tờ giấy chuyển nhượng tài sản.
"Như thế đã được chưa?"
Ông chú nhìn qua, sắc mặt hơi tái nhợt.
Chú khẽ nhếch môi, đưa tay định xoa đầu tôi.
Tôi tránh ra.
Nụ cười của ông chú trở nên chua chát, ông ấy cứ nhìn tôi mãi, như muốn khắc hình ảnh tôi vào mắt, rồi đặt vào trong tim.
Giọng nói của ông chú, thật dịu dàng đến không ngờ:
"Sau này nhớ ăn uống đầy đủ, học hành chăm chỉ, bây giờ em đã có rất nhiều tiền, không làm việc cũng không sao. Kết bạn phải cẩn thận, nếu có vấn đề gì, hãy tìm người giúp đỡ ngay..."
Tôi không nhìn ông chú:
"Tôi không ngốc, những chuyện này không cần chú dạy."
Ông chú khẽ cười.
Qua tấm kính phản chiếu, lần đầu tiên tôi thấy, nụ cười của ông chú dịu dàng đến thế, đẹp đến thế:
"Đúng vậy, Dương Dương là bảo bối thông minh nhất mà tôi từng gặp."
Nói xong, chú rời đi cùng những người khác.
Tôi ngẩng đầu lên, không để nước mắt rơi xuống, bước tới đóng sầm cửa lại.
Đồ lừa gạt!
Tôi tốt như vậy, tại sao chú lại không cần tôi?
10
Hai tháng sau.
Tôi lái chiếc xe thể thao mới nhất đến trường, trên người là trang phục hàng hiệu mới nhất, đi đôi giày cao gót phiên bản giới hạn, bước đi trong khuôn viên trường.
Vừa bước vào lớp, Lý Thụ vẫy tay với tôi:
"Tiểu luận nhóm anh đã làm xong rồi, em xem qua nhé."
Tôi lấy từ trong túi ra bài mà tôi đã tự làm:
"Lý Thụ, những thứ này anh không cần làm giúp tôi đâu, tôi tự làm được."
Lý Thụ tỏ ra thất vọng:
"Anh chỉ muốn giúp em... Dương Dương, em biết mà, anh vẫn luôn..."