Chương 2
Ngừng tài trợ, tôn trọng người khác
"Được rồi, được rồi, anh sẽ mua cho em. Tuần này anh đi tìm con ngốc kia xin thêm tiền, em muốn gì anh cũng mua cho em."
Hai người nói chuyện ngọt ngào, thân mật rồi rời đi.
Tôi nhìn đôi giày đã chìm trong rãnh nước bẩn, thở dài, xoay người, chân trần bước qua sỏi đá để trở về ký túc xá.
Điện thoại đã hỏng, trên người tôi cũng không mang theo tiền mặt.
Tam Trung là trường nội trú, chỉ được ra ngoài vào cuối tuần.
Tôi tính sẽ mượn điện thoại của giáo viên để gọi cho trợ lý đến giúp.
Tuy nhiên, vừa bước chân vào lớp học, lớp trưởng đã lườm tôi, buông một câu:
"Giáo viên gọi cậu lên văn phòng."
5
Trong văn phòng, thầy giáo chủ nhiệm đầu hói đập bàn vang trời:
"Tống Tinh Chước, em khá lắm! Vừa mới chuyển trường ngày đầu tiên đã đánh nhau với bạn học, mà còn là con gái của hiệu trưởng ! Em đến đây để học hay để gây rối hả?!"
Tôi giữ vẻ mặt bình tĩnh, lần nữa nhấn mạnh:
"Em là học sinh mới, làm sao có thể tự nhiên gây chuyện? Là Chu Tri Giao dẫn người đến nhà vệ sinh gây sự trước, lại còn ba người vây đánh một mình em. Chẳng lẽ em phải đứng yên chịu đòn?"
"Em còn cãi hả?!"
Thầy chủ nhiệm không nghe tôi giải thích, rút từ ngăn bàn ra một tờ giấy:
"Viết kiểm điểm ngay! Tối nay trước giờ tự học phải đứng trước lớp xin lỗi Chu Tri Giao!"
"Tại sao chỉ mình em phải viết kiểm điểm? Chu Tri Giao thì sao? Cô ta cũng đã ra tay. Hơn nữa, chuyện hai bên đánh nhau, tại sao em phải xin lỗi?"
Thầy chủ nhiệm tức đến mặt tái xanh:
"Dựa vào việc Chu Tri Giao mỗi kỳ đều đứng trong top 10 toàn khối, còn em chỉ là một học sinh chuyển trường!"
Tôi không chớp mắt, bình tĩnh nhưng đầy chính nghĩa đáp lại:
"Top 10 thì cũng không thể che giấu sự thật cô ta bắt nạt học đường và yêu sớm. Nếu thầy coi trọng việc học như vậy, thầy nên biết điều gì mới là trách nhiệm của một học sinh."
Thầy chủ nhiệm trừng mắt nhìn tôi, không tin nổi:
"Tống Tinh Chước, em đang dạy tôi làm việc sao? Tôi đã dạy học hơn chục năm, chẳng lẽ tôi không hiểu lý lẽ bằng một đứa con nít như em? Với lại, không chỉ học giỏi, Chu Tri Giao còn có bạn trai gia thế hiển hách. Em ấy không giống hạng người như em. Tôi khuyên em biết điều, đừng đối đầu với em ấy!"
Có vẻ nhà trường đã biết chuyện Chu Tri Giao và Hứa Nghiễn yêu sớm, nhưng qua thái độ của họ, chẳng những không phản đối, mà còn tỏ ra ủng hộ?
Chỉ vì bạn trai của cô ta "có gia thế"?
Nhưng gia thế của Hứa Nghiễn thì tôi biết rõ như lòng bàn tay, anh ta có thể có gia thế gì chứ?
Nghĩ thế nào, tôi cũng hỏi thẳng như vậy.
Thầy chủ nhiệm liếc mắt khinh thường, giọng đầy mỉa mai:
"Đó là vì Hứa Nghiễn dựa vào nhà họ Tống gia đình đứng trong top 10 bảng xếp hạng các gia đình giàu có! Em có hiểu không?!"
6
Lời vừa dứt, tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Thầy chủ nhiệm nhíu mày:
"Em cười cái gì?"
Tôi thẳng thắn đáp:
"Chẳng lẽ Hứa Nghiễn chưa nói với thầy, anh ta chỉ là học sinh được nhà họ Tống tài trợ thôi sao? Loại như anh ta, mỗi năm nhà họ Tống tài trợ hàng trăm, hàng ngàn người. Theo cách thầy nói, vậy thì ai cũng có thể dựa vào nhà họ Tống rồi."
Lời vừa dứt, cánh cửa văn phòng bất ngờ bị đẩy mạnh ra.
Hứa Nghiễn với khuôn mặt u ám, đầy sát khí bước vào. Trước mặt thầy chủ nhiệm, anh ta kéo tôi ra ngoài.
"Những lời đó ai nói cho cô biết?"
Tại góc cầu thang, Hứa Nghiễn đứng trên bậc thang, cúi xuống nhìn tôi, ánh mắt đầy dữ dằn, gương mặt báo hiệu cơn giông tố sắp tới.
Tôi khoanh tay trước ngực, không chút sợ hãi:
"Anh được nhận vào trường với tư cách học sinh nghèo vượt khó, mấy chuyện này chỉ cần hỏi thăm một chút là biết ngay."
Tới lúc này, tôi lại không muốn để lộ thân phận thật của mình.
Hơn nữa, dù có nói ra, anh ta cũng chưa chắc đã tin.
Hứa Nghiễn siết chặt nắm đấm, các đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, trông như thể ngay giây sau sẽ đấm thẳng vào mặt tôi.
Nhưng cuối cùng, anh ta chỉ cười lạnh một tiếng:
"Được, cô đoán đúng. Nhưng đó là chuyện cũ rồi. Giờ đây tôi đã khác với những kẻ khác trong đám người được nhà họ Tống tài trợ."
Tôi nhướng mày:
"Khác ở chỗ nào?"
Anh ta nói với vẻ đầy tự tin, nhưng nghĩ kỹ lại, ngoài việc anh ta và tôi từng nói chuyện riêng qua WeChat, ngay cả ba mẹ tôi cũng không nhớ nổi tên anh ta.
Hứa Nghiễn hất cằm lên, trông vô cùng đắc ý:
"Cô không biết đúng không? Đại tiểu thư nhà họ Tống thích tôi. Trong mắt cô ấy, tôi là người đặc biệt nhất. Đáng tiếc là tôi không có hứng thú với loại tiểu thư chỉ biết dựa vào vài đồng tiền thối của gia đình rồi lên mặt."
Tôi im lặng rất lâu, cuối cùng buột miệng:
"Cô ấy thích anh? Chính miệng cô ấy nói với anh?"
Hứa Nghiễn mất kiên nhẫn, lấy điện thoại ra, mở phần tin nhắn giữa tôi và anh ta, rồi giơ lên trước mặt tôi:
"Thấy chưa? Trước đây chúng tôi nhắn tin với nhau mỗi ngày. Cô ta bám riết lấy tôi như vậy, chẳng phải thích tôi thì là gì? Chỉ là gần đây tôi thấy phiền nên không thèm để ý tới nữa. Nhưng chỉ cần tôi gửi một tin, cô ta lại lao vào như một con chó nhỏ vậy."
Tôi lại rơi vào im lặng.
Quả thật trước đây tôi hay nhắn tin với Hứa Nghiễn, nhưng đều là do anh ta gửi cả một loạt tin nhắn trước.
Tôi chỉ trả lời vì lịch sự và không muốn làm tổn thương lòng tự trọng của một thiếu niên.
Không ngờ anh ta lại hiểu lầm đến mức này.
7
Vì không chịu viết kiểm điểm và xin lỗi, tôi bị nhà trường ghi lỗi và phạt dọn dẹp khu vực xanh trong trường.
May mắn là tôi cuối cùng cũng mượn được điện thoại để gọi trợ lý. Tôi yêu cầu anh ấy mang đến một chiếc điện thoại mới.
Trợ lý đoán tôi có thể đã gặp chuyện không hay trong trường, liền hỏi:
"Tiểu thư, có cần tôi làm thủ tục nghỉ học cho cô không?"
Tôi chớp mắt nhìn anh ấy, mỉm cười:
"Chờ vài ngày nữa đi. Giáo viên ở trường này rất có vấn đề. Tôi muốn thu thập thêm bằng chứng."
Trước khi trợ lý rời đi, tôi dặn anh:
"Trong danh sách tài trợ có một người tên Hứa Nghiễn, khoản tài trợ của anh ta dừng lại từ tháng này đi. Tháng sau không cần gửi tiền nữa."
"Vâng."
Sau khi trợ lý rời đi, tôi nhặt lấy cây chổi, cam chịu tiếp tục công việc dọn dẹp.
Vất vả lắm mới dọn sạch hết rác trên mặt đất, thì một đám đông lố nhố lại bước đến.
Ngay lập tức, họ đá tung đống rác mà tôi vừa gom được.
Tôi ngẩng đầu lên, khuôn mặt không chút cảm xúc.
Lại là Chu Tri Giao và Hứa Nghiễn.
Họ vây quanh tôi, dẫn đầu là Chu Tri Giao với giọng điệu châm chọc:
"Ban nãy không phải còn mạnh mồm lắm sao? Sao giờ lại phải đi quét rác thế này?"
Những người khác lập tức phụ họa:
"Đúng rồi, chỉ là con nhỏ rác rưởi."
"Nhìn kìa, rác lại vương vãi hết đất rồi. Mau quét sạch đi!"
Tôi không hiểu nổi, quay sang nhìn Chu Tri Giao:
"Giày tôi cũng vứt rồi, lỗi tôi cũng nhận, sao cô vẫn không chịu buông tha?"
Chu Tri Giao trừng mắt nhìn tôi đầy hằn học:
"Ai bảo cô dám mách tội tôi ở văn phòng giáo viên hôm nay? Tôi đã nói rồi, chỉ cần cô còn ở trường này, đừng mong được sống yên ổn!"
Nói xong, cô ta quay sang nhóm người của mình:
"Các cậu trông chừng cô ta cho tôi. Cô ta quét sạch một lần, thì các cậu làm bẩn một lần."
Xong xuôi, cô ta thân thiết ôm lấy Hứa Nghiễn, cười nói:
"A Nghiễn, tiền từ con nhỏ ngốc kia đã chuyển cho anh chưa? Em sốt ruột muốn mua giày mới quá rồi!"
Hứa Nghiễn mở điện thoại, liếc nhìn khung trò chuyện, vẻ mặt hơi khó chịu và lo lắng.
Đã cả ngày trôi qua, sao con "chó con" kia vẫn chưa trả lời tin nhắn?
Trước đây, mỗi lần anh đòi tiền, cô ta đâu chần chừ, luôn vội vàng chuyển ngay.
Chẳng lẽ cô ta chưa thấy tin nhắn?
Nghĩ vậy, Hứa Nghiễn lại mở khung chat, gửi thêm một tin nhắn thoại:
"Tiểu thư Tống, cô đang bận à?"
Ngay giây tiếp theo, điện thoại mới của tôi "ding dong" một tiếng.
Thông báo tin nhắn WeChat vừa đến.
Cả không gian chìm vào sự yên lặng kỳ lạ, chỉ có tiếng "bốp" vang lên khi cây chổi rơi xuống đất.
8
Cùng với tiếng thùng rác bị đá lăn lóc, âm báo tin nhắn của tôi hoàn toàn bị át đi.
Hứa Nghiễn không hề liếc nhìn về phía tôi, chỉ sốt ruột cất điện thoại vào túi.
"A Nghiễn, cô ta vẫn chưa trả lời à?"