Chương 2

Ngược Chiều Vực Thẳm

Không phải tất cả mọi người đều mù quáng. Cũng có những người bạn học từng lên tiếng thay tôi:

"Tôi chưa từng thấy Ôn Thế Vũ qua lại với hai người đó, nhưng lại từng thấy Tô Khiết đi cùng họ."

Nhưng khi sự ngu muội trở thành xu hướng, thì sự tỉnh táo lại trở thành một loại tội lỗi.

"Lại có người bênh Ôn tiện nhân à? Chắc là từng ngủ với cô ta rồi chứ gì?"

Sự ác ý tràn lan, như vực sâu không đáy.

Tôi không có bằng chứng đủ sức chứng minh mình vô tội, trong khi Tô Khiết lại giỏi giả vờ đáng thương. Vậy nên, dư luận nghiêng hoàn toàn về phía cô ta.

Tôi bị chửi rủa đến thê thảm, còn cô ta nhân cơ hội này livestream, lặp đi lặp lại câu chuyện đầy nước mắt của mình, nhờ đó mà thu về một lượng lớn người theo dõi.

Để rồi khi tốt nghiệp, cô ta liền ký hợp đồng với một công ty lớn, trở thành một hotgirl mạng có thu nhập hàng triệu mỗi tháng.

Còn tôi thì sao?

Vì nhất quyết không nhận tội, không chịu gánh vác trách nhiệm chăm sóc Chu Hằng, tôi đã khiến dư luận càng thêm phẫn nộ.

Bị trường học đuổi học, bị cư dân mạng truy lùng, bị bố mẹ Chu Hằng tát thẳng mặt, bị những người xung quanh coi là nỗi nhục của quê hương.

Tôi vốn đã mồ côi cha mẹ.

Đến khi người bà già yếu – người thân duy nhất của tôi – cũng bị tức chết, tôi hoàn toàn phát điên.

Tôi đã chọn cách bi thảm nhất để kéo Tô Khiết chết chung.

Nhất định là ngay cả ông trời cũng không nỡ nhìn tôi chết oan uổng, nên mới cho tôi cơ hội sống lại một lần nữa.

Những kế hoạch báo thù mà tôi đã từng ấp ủ trong cơn tuyệt vọng, nay cuối cùng cũng có thể thực hiện.

Kiếp này... tôi nhất định phải khiến Tô Khiết và hai gã khốn đó phải trả nợ máu!

3

Nhân lúc Tô Khiết đang tắm, tôi lật ngăn kéo của cô ta ra.

Một hộp bao cao su đập ngay vào mắt.

Tôi lấy kim, chọc lỗ trên từng cái một.

Kiếp trước, cuộc đời tôi bị hủy hoại thảm hại. Đã có cơ hội báo thù, sao tôi có thể để cô ta sống yên ổn được?

Gần đây, Tô Khiết và Chu Hằng dính nhau như sam, mỗi tối đều không về ký túc xá, nhưng lại viện cớ đến nhà họ hàng ngủ nhờ để lừa giáo viên quản lý.

Nhưng những dấu vết mập mờ trên người cô ta làm sao giấu được tôi – người ở chung phòng?

Cô ta qua đêm với ai, làm gì, không cần nói cũng biết.

Nửa tiếng sau, Tô Khiết quấn khăn tắm bước ra, vừa lau tóc vừa dặn tôi:

"Tối nay tớ qua nhà họ hàng ngủ, nếu giáo viên đến kiểm tra, cậu nhớ nói giúp tớ là dì tớ gọi bắt tớ qua đó nhé."

Tôi cười lạnh, buông lời châm chọc:

"Khách sạn là nhà họ hàng cậu mở à? Bao nhiêu người đã thấy cậu cùng hết người này đến người khác vào khách sạn rồi, cậu bảo tôi nói sao với giáo viên đây? Chẳng lẽ nói đám đàn ông đó là anh họ của cậu, được dì cậu cử tới đón?"

Tô Khiết lập tức hoảng loạn!

"Ai thấy chứ? Không đúng... ai đang vu khống tớ? Nhất định là nhìn nhầm!"

Tôi che miệng cười, thích thú ngắm nhìn dáng vẻ thấp thỏm lo sợ của cô ta.

"Đúng vậy, lần nào vào khách sạn cậu cũng đeo khẩu trang, đội mũ che mặt. Nhưng cá trong ao cậu nhiều như thế, mà số lần cậu ra vào khách sạn lại quá thường xuyên, có một hai gã đàn ông từng 'giao lưu' sâu sắc với cậu nhận ra cậu cũng là chuyện bình thường thôi mà?"

Giọng điệu của tôi cay nghiệt đến mức sắc mặt Tô Khiết tái xanh.

Nhưng điều cô ta lo lắng nhất vẫn là danh tiếng của mình. Sau một hồi thấp thỏm không yên, đến khi trời tối hẳn, cô ta mới cắn răng ra khỏi ký túc xá.

Và ngay khi cô ta vừa rời đi, tôi cũng lập tức hành động.

Tôi bắt xe đến một cửa hàng trái cây khá xa, mua một cân đào. Sau đó, tôi gỡ hết lớp lông đào, nghiền thành bột mịn rồi trộn vào sữa tắm và sữa rửa mặt của mình.

Tô Khiết bị dị ứng với lông đào, chỉ cần tiếp xúc là da sẽ nổi đầy nốt đỏ.

Sáng hôm sau, khoảng 9 giờ, Tô Khiết trở về ký túc xá với dáng vẻ lười biếng.

Vừa về, cô ta liền vào phòng tắm.

Mùi hương nồng nàn của hoa cam nhanh chóng lan tỏa.

Không ngoài dự đoán, cô ta lại dùng sữa tắm của tôi.

Ở chung một phòng, đồ dùng cá nhân của tôi luôn nhanh hết, trong khi đồ của cô ta cả học kỳ chẳng thay.

Dường như để trả đũa tôi vì hai lần bị tôi làm cho bẽ mặt, lần này, chỉ cần ngửi thôi cũng biết cô ta đã đổ sữa tắm của tôi không ít.

Rất tốt. Mọi thứ đều theo đúng kế hoạch của tôi.

Tắm xong, Tô Khiết dán mặt nạ lên mặt, rồi mới chậm rãi hỏi tôi:

"Ôn Thế Vũ, cậu nói xem ai đang dựng chuyện nói xấu tớ vào khách sạn với đàn ông vậy?"

Nhìn dáng vẻ bình tĩnh này, chắc hẳn tối qua cô ta đã lục tung diễn đàn trường nhưng không tìm thấy bất kỳ tin đồn nào liên quan.

Có lẽ bây giờ, cô ta đang nghĩ tôi chỉ đang nói dối.

Nhưng cô ta cứ yên tâm.

Tin đồn sắp có rồi.

Tôi lờ cô ta đi, lấy điện thoại ra, điều chỉnh góc độ, âm thầm chụp một loạt ảnh.

Thấy tôi không trả lời, Tô Khiết bắt đầu bực mình.

"Cậu có vấn đề gì với tớ à?"

Sau hai lần bị tôi châm chọc trước đó, cuối cùng cô ta cũng nhận ra sự thay đổi của tôi. Cô ta dựa lưng vào ghế, khoanh tay, quan sát tôi đầy dò xét.

"Sao tự nhiên cậu đổi tính vậy? Nói chuyện như ăn phải thuốc súng ấy."

"Đừng nói với tớ là cậu đang ghen tị nhé? Cậu có nghe câu này chưa: Ghen tị chính là sự công nhận lớn nhất dành cho một người đấy."

Cô ta nhướng mày, giọng điệu đầy châm biếm.

Tôi khẽ nhếch môi cười lạnh, nói một câu khiến cô ta lập tức rơi thẳng khỏi ghế.

"Tô Khiết, người cậu đầy nốt đỏ rồi kìa. Không phải là do đời sống cá nhân quá hỗn loạn, bị lây bệnh gì rồi đấy chứ?"

Tô Khiết cúi xuống nhìn cơ thể mình, mặt nạ trên mặt rơi bộp xuống sàn.

Mắt cô ta trợn to, gần như muốn lọt khỏi hốc mắt, rồi lao đến trước gương soi tới soi lui.

"Chuyện gì đây! Sao lại như thế này?!"

Tôi thản nhiên thêm dầu vào lửa:

"Còn chuyện gì nữa? Chính cậu không biết à? Bệnh lây qua đường đó đấy!"

"Nghe nói bệnh này lây rất nhanh, chỉ một lần là dính rồi."

"Căn bệnh này đến giai đoạn cuối sẽ làm cơ thể thối rữa, lở loét chảy mủ, dù có chữa cũng không khỏi đâu."

"Thật lòng mà nói, cậu đúng là kinh tởm. Ghế cậu vừa ngồi, tôi còn không dám đụng vào, sợ bị lây ấy chứ."

"Cậu còn mặt mũi hỏi tôi ai dựng chuyện à? Cậu nhìn bản thân xem, thành ra thế này rồi, cần ai dựng chuyện nữa sao?"

Mỗi câu tôi nói ra, Tô Khiết lại run lên một chút.

Đến khi tôi nói xong, cô ta không thể chịu đựng thêm nữa, vớ lấy điện thoại rồi lao ra khỏi ký túc xá.

Rất tốt.

Tính đi bệnh viện kiểm tra sao?

Tôi nhếch môi cười lạnh.

Cá đã cắn câu rồi.

Màn kịch hay sắp bắt đầu rồi đây.

4

Hôm nay là ngày họp lớp.

Giáo viên chủ nhiệm yêu cầu 10 giờ tập trung, nhưng hầu hết mọi người đã có mặt từ 9 rưỡi, ngồi tụm năm tụm ba tán gẫu.

Tôi đăng một bài viết ẩn danh lên diễn đàn trường:

Tiêu đề: “Cần giúp đỡ! Mọi người cho tôi hỏi bạn cùng phòng tôi bị nổi đầy nốt đỏ thế này là bệnh gì vậy?!”

Nội dung: "Chuyện là thế này, bạn cùng phòng của tôi tối nào cũng không về, thay bạn trai còn nhanh hơn thay đồ. Dạo gần đây, trên người cô ấy bắt đầu xuất hiện nhiều nốt đỏ dày đặc, tôi thực sự rất lo lắng! Tôi nghi là bệnh lây qua đường đó, nhưng lại không dám hỏi thẳng, sợ ảnh hưởng đến quan hệ trong ký túc xá. Mong các cư dân mạng hiểu biết rộng có thể phân tích giúp tôi xem rốt cuộc đây là bệnh gì?"

Kèm theo 9 tấm ảnh.

Trong ảnh, mặt của Tô Khiết chỉ bị làm mờ nhẹ.

Nhưng nếu nhìn kỹ, vẫn có thể nhận ra đó là ai.

Bài viết nhanh chóng thu hút sự chú ý, bình luận dồn dập kéo dài như một tòa cao ốc.

Bình luận 1: “Quá kinh khủng! Tôi bị sợ lỗ nhìn mà muốn xỉu! Dựa theo thông tin đã biết, khả năng cao là bệnh lây qua đường đó rồi!”

Bình luận 2: “Trời ơi đáng sợ quá... Chuyện này lại xảy ra ngay trong trường mình sao? Chủ thớt có thể tiết lộ là sinh viên khoa nào không? Tôi còn biết đường mà tránh.”

Bình luận 3: “Chủ thớt mau khử trùng hết đồ đạc trong phòng đi!”

Bình luận 59: “Hình như tôi nhận ra người trong ảnh là ai rồi... Ai muốn biết thì inbox tôi nhé.”

Bình luận 64: “Chắc chắn là bệnh kia rồi! Theo tôi được biết, cô gái trong ảnh từng cùng lúc hẹn hò với hai người bạn của tôi. Độ rộng quan hệ xã giao của cô ta có thể thấy rõ. Đáng sợ hơn là cô ta còn thân mật với một trong hai người đó! Giờ bạn tôi đã tức tốc đến bệnh viện kiểm tra.”

Bình luận 104: “WTF!!!”

Bình luận 152: “Quan tâm đến sức khỏe bạn học, chia sẻ thông tin này ngay nào.”

Cơn bão thảo luận trên mạng khiến bài viết nhanh chóng được ghim lên đầu trang, lan truyền với tốc độ chóng mặt.

Không lâu sau, một số bạn học tụ lại bên tôi, dè dặt hỏi han:

“Thế Vũ, sao không thấy Tô Khiết cùng phòng cậu đâu? ... Cô ấy vẫn ổn chứ?”

Tôi giả vờ hoảng hốt, chớp mắt bối rối:

“Cô ấy thấy không khỏe, nói là phải đi khám bác sĩ, chắc không kịp tham gia họp lớp đâu.”

← → Phím mũi tên để chuyển chương