Chương 6
Người chồng mắc ung thư giai đoạn cuối
Dù rất miễn cưỡng, nhưng vì muốn nhanh chóng dứt khỏi tôi, anh ta vẫn gật đầu đồng ý.
Dù sao cũng chỉ là một căn nhà.
So với số tài sản khổng lồ mà anh ta đã bí mật chuyển đi, căn nhà này chẳng đáng là bao.
Sáng sớm hôm sau, tôi lái xe đưa anh ta đến trung tâm đăng ký bất động sản để làm thủ tục sang tên.
Và hai ngày trước khi anh ta chết, tôi nhận được giấy chứng nhận quyền sở hữu mới.
14
Thỏa thuận ly hôn rất đơn giản: Kỷ Hoài Kha ra đi tay trắng, toàn bộ tài sản và công ty đều thuộc về tôi.
Nhưng theo những gì tôi điều tra được, ngoại trừ căn nhà ra, những thứ còn lại đều là những cái bẫy - bao gồm cả chiếc Audi A8 anh ta lái suốt ba năm nay cũng đã bị đem đi thế chấp vay tiền.
Đàn ông khi đã tuyệt tình, thật sự còn đáng sợ hơn tôi tưởng.
Ngày ký thỏa thuận ly hôn, chúng tôi đến cục dân chính đặt lịch.
Khoảnh khắc nhận được giấy hẹn xử lý hồ sơ, Kỷ Hoài Kha bỗng đỏ mắt, nhìn tôi rất lâu rồi nói một câu đầy áy náy:
"Giang Nhiễm, anh xin lỗi!"
Nước mắt cá sấu.
Tôi chỉ muốn nhổ thẳng vào mặt anh ta.
Đúng lúc đó, điện thoại của anh ta đổ chuông.
Tôi liếc nhìn - người gọi đến là "Mộng Như".
Kỷ Hoài Kha lập tức tắt máy, rồi mượn cớ đi vào nhà vệ sinh, dặn tôi đợi một lát.
Tôi giả vờ không hay biết, tìm một chỗ trong sảnh ngồi xuống.
Lúc này, tôi nhắn tin cho anh họ:
"Anh, rốt cuộc bao giờ anh mới về nước? Em sắp không chờ nổi nữa rồi."
Anh họ trả lời ngay:
"Anh vừa kết thúc dự án, có 20 ngày nghỉ phép. Nhiều nhất ba tuần nữa anh về."
Tôi vội nhắn lại:
"Em có thể đợi, nhưng đám vàng kia thì không đợi được. Anh nhanh lên, xong việc em chia anh một nửa!"
Ngay lập tức, anh họ gọi thẳng đến bằng giọng nói.
"Tiểu Nhiễm, nhất định phải chờ anh! Không cần ba tuần, anh sẽ cố gắng hoàn thành trong hai tuần, không, mười ngày! Đến lúc đó, em tuyệt đối không được tìm người khác làm vụ này!"
Anh họ tôi tốt nghiệp ngành Khoa học Máy tính tại một trường đại học danh tiếng quốc tế.
Nhờ anh ấy bẻ khóa két sắt của Kỷ Hoài Kha, đúng là lấy dao mổ trâu đi cắt tiết gà.
Nhưng trong tình cảnh này, tôi không thể tin tưởng bất cứ ai khác ngoài anh ấy.
Thực ra, số tài sản Kỷ Hoài Kha giấu đi vốn dĩ thuộc về cả hai vợ chồng, tôi có lấy lại cũng là chuyện hiển nhiên.
Nhưng nếu anh ta đã thích âm thầm lén lút chơi trò mạo hiểm, vậy thì tôi cũng phải phối hợp với anh ta mới được.
Chỉ tưởng tượng đến vẻ mặt sững sờ của anh ta khi phát hiện két sắt bị tôi dọn sạch, tôi đã thấy rất đáng để mong chờ rồi!
15
Có lẽ là nhờ thuốc bổ tôi sắc cho anh ta mỗi ngày, Kỷ Hoài Kha trông có vẻ khỏe lên từng chút một, tinh thần cũng khá hơn hẳn.
Trong số đó, tôi có thêm vào thuốc giảm đau do bác sĩ kê, giúp anh ta bớt đi phần nào sự giày vò của bệnh tật.
Điều này cũng khiến anh ta ảo tưởng rằng mình lại gặp may như ba năm trước, có khi còn sống thêm được ba năm nữa.
Thời gian này, số lần anh ta ra ngoài ngày càng nhiều.
Một phần vì tôi mời đội kiểm toán đến công ty kiểm tra sổ sách mỗi ngày, anh ta buộc phải đến đó trông chừng.
Một phần khác, anh ta cần dành thời gian cho mẹ con Tần Mộng Như - khi thì đưa họ đi mua sắm ở thành phố bên, khi thì cùng họ dạo chơi công viên giải trí.
Thậm chí, có những lần tranh thủ lúc con bé đi học, anh ta còn cùng Tần Mộng Như cố gắng “tạo” thêm một đứa nữa.
Lúc thì ở phòng khách.
Lúc thì trên xe hơi.
Lúc lại ngoài trời.
Tôi trố mắt.
Cơ thể tàn tạ đến thế rồi, bản thân còn nhảy nhót được mấy ngày nữa cũng chưa biết, vậy mà vẫn không quên cố gắng để lại đời sau.
Không hiểu nổi, nhưng... chúc may mắn!
Hai tuần sau, anh họ tôi cuối cùng cũng trở về nước.
Tối hôm đó, Kỷ Hoài Kha lại mở két sắt, bỏ vào mấy xấp tiền mặt. Tôi đoán trong thời gian ngắn, anh ta sẽ không mở ra lần nữa.
Chờ đến khi anh ta vừa ra khỏi nhà, tôi lập tức gọi điện cho anh họ.
Chưa đầy 30 phút, anh ấy đã phá khóa thành công cái gọi là két bảo mật cấp B3.
Chúng tôi chia nhau dọn sạch két sắt chỉ trong hai lần vận chuyển.
Tôi đếm sơ qua:
Hơn 200 thỏi vàng loại 100g.
Hàng chục thỏi vàng loại 500g.
Vài chục xấp tiền mặt, mỗi xấp 10.000 tệ.
Trang sức mua từ các buổi đấu giá, bao gồm ngọc phỉ thúy, kim cương, hồng ngọc, lam ngọc...
Tổng giá trị ít nhất cũng phải hàng chục triệu tệ.
Chắc chắn đây chính là số tiền anh ta rút ruột từ công ty trong những năm qua.
Mẹ kiếp, đúng là lòng dạ đen như mực.
16
Một tuần sau.
Tôi cầm tập tài liệu từ đội kiểm toán, nặc danh tố giác công ty của Kỷ Hoài Kha lên cơ quan thuế và sở công thương về hành vi gian lận tài chính, trốn thuế và khai khống báo cáo tài chính.
Đồng thời, tôi cũng nhờ luật sư thu thập bằng chứng để khởi kiện, mục tiêu là:
Xác nhận những khoản nợ bất thường là khoản nợ giả.
Đòi lại toàn bộ số tiền tôi đã bị chiếm đoạt.
Truy cứu trách nhiệm pháp lý của những kẻ liên quan.
Nhân cơ hội này, tôi cũng muốn tóm gọn đám nội gián mà Kỷ Hoài Kha đã cài cắm trong công ty.
Sau khi bị sở thuế và sở công thương điều tra, Kỷ Hoài Kha không ngày nào được yên ổn, cả người trở nên tiều tụy thấy rõ.
Tôi biết anh ta nghi ngờ tôi.
Dù gì cũng vừa mới có bên kiểm toán độc lập vào điều tra, chưa đầy mấy ngày sau công ty đã bị tố cáo.
Nhưng làm sao tôi có thể thừa nhận được chứ?
Từ đó, Kỷ Hoài Kha không còn tâm trí để hẹn hò với Tần Mộng Như nữa.
Anh ta gần như vùi đầu ở công ty 16 tiếng mỗi ngày, có lẽ đang cố gắng cứu vãn tình hình.
Đến ngày đi nhận giấy ly hôn, có vẻ như anh ta đã quên mất chuyện này.
Tôi gọi điện nhắc nhở:
"Thời gian suy nghĩ đã hết, ngày mai có muốn dành chút thời gian đi lấy giấy ly hôn không?"
Anh ta im lặng rất lâu, sau đó nghiến răng bật ra một chữ:
"Lấy!"
Tôi khẽ nhếch môi cười.
Hôm đó, Kỷ Hoài Kha về nhà rất sớm.
Vừa về, anh ta liền chui ngay vào thư phòng.