Chương 1
Người Không Đáng
1
Trong công ty, ngoài trợ lý của Trần Kiến Tân, không ai biết mối quan hệ giữa tôi và anh ta.
Gần hết giờ làm, trợ lý Lý nhắn tin cho tôi:
【Chị Thư Dụ, Tổng Giám đốc Trần bảo chị tối nay về nhà cũ của Trần gia ăn cơm.】
Tôi trả lời:
【Được rồi.】
Tôi đứng chờ dưới tòa nhà công ty suốt một tiếng đồng hồ nhưng vẫn không thấy Trần Kiến Tân xuất hiện.
Gió lạnh thổi tới từng đợt, tôi lạnh đến phát run, bèn gọi điện cho anh ta:
"Anh đến chưa?"
Đầu dây bên kia là giọng một người phụ nữ, dịu dàng nhẹ nhàng:
"Chào chị, Kiến Tân đang lái xe. Đợi chút, tôi sẽ bảo anh ấy gọi lại cho chị."
Tôi khựng lại một giây, rồi nghe thấy tiếng “tút” máy móc vang lên – điện thoại bị cúp.
Tôi gọi xe đến nhà cũ của Trần gia. Bố mẹ Trần Kiến Tân khi thấy tôi thì mặt mày rạng rỡ.
Đây không phải lần đầu tiên tôi gặp họ. Trần gia là một gia tộc danh giá. Bố anh ta làm kinh doanh, mẹ là giáo sư đại học, nói chung là gia đình có học thức.
Lần đầu anh ta đề nghị dẫn tôi về ra mắt bố mẹ, tôi lo lắng suốt – sợ sẽ diễn ra cảnh “bố mẹ chồng tương lai dúi cho tôi một triệu để tôi rút lui”.
Nhưng mọi thứ lại hoàn toàn khác với tưởng tượng. Mẹ của Trần Kiến Tân dịu dàng, hiền hòa, cũng không coi thường bố mẹ tôi làm công ăn lương hay xuất thân bình thường.
Bà cầm tay tôi, hỏi:
"Kiến Tân đâu, sao không đi cùng con?"
Chưa kịp trả lời thì anh ta bước vào, bên cạnh còn đi cùng một người phụ nữ.
Người phụ nữ ấy cười dịu dàng, giọng nói cũng mềm mại:
"Mẹ, bố."
Tôi thấy ánh mắt của mẹ Trần lướt nhanh giữa hai người họ, trong thoáng chốc biểu cảm trên mặt bà thay đổi rồi lại khôi phục như cũ, mỉm cười nói:
"Ừ, về rồi."
Người phụ nữ cởi áo khoác dạ, Trần Kiến Tân liền đưa tay đón lấy, treo lên giá.
Động tác trôi chảy, ăn ý.
Giống như họ đã làm thế này vô số lần.
Dù tôi và Trần Kiến Tân bên nhau đã ba năm, cũng chưa từng có sự ăn ý ấy.
Khi áo khoác bị lấy đi, người phụ nữ có chút sững người.
Trần Kiến Tân nhún vai, cúi đầu nhìn cô ấy:
"Sao thế?"
Cô ấy mỉm cười lắc đầu:
"Không sao."
Mẹ Trần kéo tôi lại, ngập ngừng giới thiệu:
"Thư Dụ, đây là... vợ của anh trai Kiến Tân, cô ấy tên là Chu Tư Ninh."
Lời vừa dứt, sắc mặt Trần Kiến Tân thay đổi ngay lập tức.
Dường như không hài lòng với câu trả lời này.
"Bố mẹ cũng biết rồi đấy, anh trai con đã mất."
Khi rửa tay, trong nhà vệ sinh chỉ còn tôi và Trần Kiến Tân. Tôi hỏi:
"Sao tối nay anh không đến đón em?"
Anh ta cúi đầu, chậm rãi rửa đôi tay thon dài, giọng trầm:
"Trong công ty có quá nhiều người. Chẳng lẽ em muốn bị đồng nghiệp nhìn thấy sao?"
Anh ta liếc nhìn tôi thản nhiên.
Tôi nghĩ có lẽ tôi và Trần Kiến Tân đủ điều kiện để được đề cử Oscar – hiếm có cặp đôi nào yêu nhau ba năm mà không ai trong công ty phát hiện.
Là do anh ta diễn quá giỏi, hay là do tôi cũng không kém?
Trên bàn ăn, mẹ Trần bưng lên một đĩa hải sản, đặt trước mặt Chu Tư Ninh:
"Ăn đi, Tư Ninh."
Chu Tư Ninh lúng túng, tay cầm đũa dừng lại giữa không trung.
Trần Kiến Tân âm thầm đưa đĩa hải sản sang một bên khác:
"Em bị dị ứng hải sản. Đừng ăn nhiều."
Mẹ Trần áy náy, mỉm cười:
"À, Tư Ninh dị ứng hải sản à? Mẹ không biết."
Bữa cơm hôm đó, ai cũng im lặng.
2
Nửa đêm tỉnh dậy, tôi phát hiện bên cạnh không còn bóng dáng của Trần Kiến Tân.
Tôi xuống tầng một định rót ly nước, thì bất ngờ nhìn thấy hai bóng người đang quấn lấy nhau.
Dưới ánh trăng, dáng người cao lớn của Trần Kiến Tân hiện lên rõ ràng.
Anh ta từng bước áp sát, ép người phụ nữ vào sát tường, cúi đầu nhìn người đứng trước mặt.
Tôi véo mạnh vào tay mình, nghi ngờ bản thân vẫn còn đang nằm mơ.
Nếu không phải cơn đau quá chân thực, tôi cũng chẳng dám tin vào những gì mình thấy.
Nhờ ánh trăng và đèn đường bên ngoài cửa sổ, tôi nhìn rõ vẻ mặt của Trần Kiến Tân – khóe mắt anh ta ươn ướt, vành mắt cũng đỏ lên.
Người bị anh ta ép vào tường là Chu Tư Ninh.
Trông cô ta có vẻ đã khóc, khóe mắt còn đọng lại nước mắt.
Trần Kiến Tân đưa tay lên, nhẹ nhàng dùng ngón tay lau đi giọt nước ở khóe mắt cô ta.
Giọng anh ta khàn đặc, run nhẹ:
"Chu Tư Ninh, lần này quay về, em có còn định rời đi nữa không? Tại sao em không thể quay đầu lại nhìn anh một lần? Nếu em vẫn không quay lại, anh thật sự sẽ cưới cô ấy đấy."
Chu Tư Ninh không trả lời thẳng, vai khẽ run, giọng nghẹn ngào:
"Kiến Tân, em lạnh..."
Trần Kiến Tân cởi áo khoác của mình, nhẹ nhàng choàng lên người cô ta.
Thấy cô ta không đi dép, anh ta lấy đôi dép bông từ trong tủ, ngồi xuống để mang cho cô ta.
Đôi dép bông đó... là tôi mang đến Trần gia.
Đến khi cảm thấy lạnh, cúi đầu nhìn xuống, tôi mới nhận ra mình cũng quên mang dép.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy Trần Kiến Tân khóc.
Ba năm bên nhau, vào ngày giỗ của anh trai, anh ta chỉ lạnh mặt, liên tục uống rượu mà không rơi một giọt nước mắt.
Lúc công ty gặp nội gián, tài chính suýt thâm hụt, anh ta cũng chỉ bình tĩnh xử lý, mặt không biến sắc.
Năm ngoái, tôi trượt tuyết rơi từ độ cao mười mét xuống. Khi anh ta đến bệnh viện, trong mắt có một tia hoảng loạn thoáng qua, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Anh ta chỉ ở bệnh viện với tôi nửa buổi sáng, sau đó vội vã rời đi. Lúc đi, gương mặt đầy bối rối, lần đầu tiên tôi thấy trên gương mặt đó hiện rõ hai chữ: “hoảng sợ”.
Trần Kiến Tân vốn luôn bình tĩnh trong mọi tình huống, vậy mà chỉ vì một cuộc gọi, lại trở nên bấn loạn đến mức làm rơi cả cốc nước khi rời khỏi phòng bệnh.
Và giờ đây, anh ta đang khóc, hỏi Chu Tư Ninh có chịu quay lại không.
Tôi lau nước mắt ở khóe mắt, đưa tay chạm vào chiếc nhẫn trên tay, rồi tháo nó ra, bỏ vào túi áo.
Khi trở lại phòng ngủ, Trần Kiến Tân vẫn chưa quay về.
Lúc ăn tối, tôi và Chu Tư Ninh đã kết bạn trên mạng xã hội.
Tôi lướt xem trang cá nhân của cô ta.
Cô ta không đăng nhiều, nên tôi xem xong rất nhanh. Không giống tôi, luôn thích chia sẻ đủ thứ lên mạng xã hội, phần nhiều là để thu hút sự chú ý của Trần Kiến Tân.
Tôi nhớ rất rõ, ngày tôi bị thương và nhập viện năm ngoái cũng chính là sinh nhật của mình. Vì thế khi lướt đến bài đăng của Chu Tư Ninh vào khoảng thời gian đó, tôi đặc biệt chú ý.
Hôm đó, cô ta đăng từ IP ở Mexico.
Nội dung:
【Suýt nữa bị cướp trắng trợn, sợ muốn chết.】
Trong ảnh còn lộ ra một góc áo vest nam.
Vest của Trần Kiến Tân là đặt may riêng, trên đó có thêu chữ viết tắt tên anh ta.
Nên tôi chắc chắn người trong ảnh là anh ta. Hóa ra hôm đó, anh ta hoảng loạn như vậy là vì Chu Tư Ninh suýt bị cướp ở nước ngoài, nên đã bỏ lại tôi để bay ngay ra nước ngoài.
Chạm vào chiếc nhẫn ấy, lòng tôi dần trĩu nặng.