Chương 3

Người Không Đáng

Tôi ngồi dưới đó rất lâu, rồi lấy chiếc nhẫn trong túi ra, khẽ thở dài.

Cuối cùng thì chiếc nhẫn này... vẫn không thuộc về tôi.

Tôi nhẹ nhàng đặt nó trở lại vào hộp nhung, cẩn thận cất đi.

Trần Kiến Tân đã thay đồ ngủ, tóc còn vương vài giọt nước, có vẻ anh ta về nhà sớm hơn tôi.

Tôi rửa mặt xong, chậm rãi trở lại giường. Anh ta bất ngờ ôm lấy eo tôi.

Tôi cảm nhận được môi có chút gì đó ấm nóng – là nụ hôn.

Hơi thở đặc trưng của đàn ông phảng phất quanh tôi.

Ngón tay anh ta chạm vào môi tôi, nhẹ nhàng vuốt ve.

Đột nhiên, tôi mạnh mẽ đẩy anh ta ra, bật đèn lên.

Anh ta nhìn tôi, hỏi:

"Sao vậy? Hôm nay em không vui à?"

Tôi bỗng nhớ lại – mỗi lần ân ái, lúc cảm xúc lên cao, anh ta luôn khẽ gọi "Ninh Ninh".

Thì ra, là Chu Tư Ninh.

Còn nữa, anh ta chưa bao giờ chủ động hôn tôi.

Hôm nay là lần đầu tiên anh ta làm vậy.

Nhưng tôi lại đẩy anh ta ra.

Tôi khẽ nói:

"Trần Kiến Tân, tôi không phải là Chu Tư Ninh."

Lông mày anh ta hơi nhíu lại, như thể không nghe rõ lời tôi vừa nói.

6

Chia tay Trần Kiến Tân thật ra không quá khó, nhưng điều khiến tôi luyến tiếc nhất lại là mẹ của anh ta.

Dù sao đi nữa, tình cảm mà bà dành cho tôi là thật lòng.

Sáng hôm sau, tôi ngồi trước bàn ăn, đợi Trần Kiến Tân.

"Trần Kiến Tân, chúng ta chia tay đi."

Tôi vừa ăn sáng vừa nói, giọng bình thản, đầu cũng không buồn ngẩng lên.

Chiếc nhẫn được đặt ở phía bên kia bàn ăn.

Tôi ăn xong miếng bánh mì nướng, lau miệng, rồi chỉ vào chiếc hộp nhung đỏ:

"Chiếc nhẫn, tôi đã tháo ra rồi. Chiếc của anh, cũng trả lại tôi đi."

Trần Kiến Tân khẽ mím môi cười:

"Thư Dụ, chúng ta bên nhau ba năm rồi. Em nghĩ nói chia tay là chia được sao?"

Trong suốt ba năm, Trần Kiến Tân chưa từng chủ động đề cập chuyện chia tay. Tôi từng giận dỗi ba lần.

Lần thứ ba cũng là tôi cúi đầu nhận thua. Trần Kiến Tân khẽ nhếch môi, như thể chẳng để tâm chuyện tôi nói chia tay.

Anh ta ngồi đối diện tôi, từ tốn bóc một quả cam:

"Thư Dụ, có những trò chơi nếu chơi mãi sẽ mất vui. Nghĩ cho kỹ đi."

Lần thứ ba tôi đề cập chia tay, anh ta từng nói: “Chuyện gì cũng chỉ nên ba lần là đủ.”

Nguyên tắc xử lý công việc của anh ta cũng là "ba lần", quá ba lần thì sẽ mất kiên nhẫn.

Khi ra bãi đỗ xe, Trần Kiến Tân đứng tựa vào xe.

Thấy tôi đến, anh ta ngẩng đầu:

"Hôm nay để anh đưa em đi."

Tôi từ chối nhẹ nhàng:

"Hôm nay tôi không đến công ty. Trợ lý Lý đã sắp xếp cho tôi công việc khác rồi."

Trần Kiến Tân không nói gì thêm. Dưới ánh đèn, làn da anh ta trắng trẻo, đường nét gương mặt nghiêng rõ ràng và điển trai.

Chu Tư Ninh từng nhắn cho tôi, cá cược rằng: Dù cô ta có phạm lỗi trong công việc, Trần Kiến Tân cũng sẽ không đuổi cô ta.

Còn tôi, dù không phạm lỗi, anh ta vẫn có thể đẩy tôi đi.

Cô ta hỏi tôi có tin không.

Tôi đương nhiên tin – không phải vì tôi kém cỏi mà phải cúi đầu trước cô ta, mà vì người được yêu luôn có quyền kiêu ngạo.

Trần Kiến Tân chờ cô ta suốt ngần ấy năm, chẳng phải chỉ để giữ cô ta bên mình hay sao?

Suốt ba năm qua, tôi luôn đến công ty sớm 10 phút để điểm danh, chưa từng trễ, cũng không dám về sớm.

Hôm nay là lần đầu tiên tôi đi trễ.

Trợ lý Lý cũng không sắp xếp cho tôi công việc gì cả, tôi chỉ đơn giản là... không muốn gặp Trần Kiến Tân.

Tôi đến công ty rất muộn.

Một đồng nghiệp ghé lại hỏi:

"Thư Dụ, sao hôm nay chị lại đi trễ? Tổng giám đốc Trần vừa đến tìm chị đó, tụi em hoảng quá, bịa đại là chị đi vệ sinh. Một tiếng sau anh ấy lại quay lại. Không ngờ anh ấy không nổi giận, chỉ bảo chị lên văn phòng gặp anh ấy."

Tôi dùng điện thoại bàn trong văn phòng gọi cho Trần Kiến Tân, anh ta chỉ nói:

"Em lên đây đi, anh có chuyện muốn nói."

Tôi suy nghĩ một chút rồi đáp:

"Tổng giám đốc Trần, tôi đang khá bận. Có gì anh cứ nói thẳng đi."

Tôi cúp máy, tiếp tục cúi đầu xử lý tài liệu.

Bất chợt, ánh sáng phía trên đầu bị một bóng người chắn lại, hương thơm quen thuộc vây quanh, giọng trầm thấp vang lên:

"Thư Dụ."

Tôi đang mải mê xem tài liệu, bị giọng anh ta dọa giật mình, ôm lấy ngực, mất một lúc mới trấn tĩnh lại được.

7

Tôi chỉ vào chồng tài liệu trên bàn, cau mày hỏi:

"Không thấy sao? Tôi rất bận."

Trần Kiến Tân sững người trong giây lát:

"Được, tan làm anh sẽ quay lại tìm em."

Cách tôi nói khiến đồng nghiệp xung quanh đều giật mình, ngạc nhiên hỏi:

"Thư Dụ, chị sắp nhảy việc hả? Tổng giám đốc Trần đích thân tới mời chị đi chỗ khác sao? Mới dám nói chuyện với ảnh kiểu đó."

Tôi bật cười:

"Không có đâu, sao mà có chuyện đó được."

Họ lại hỏi:

"Vậy chị định nghỉ việc à?"

Tôi khẽ gật đầu:

"Ừ, tôi chuẩn bị nghỉ việc rồi."

Nghỉ việc cần nộp đơn trước một tháng, và tôi đã nộp đơn xin nghỉ rồi.

Điện thoại vang lên tiếng thông báo tin nhắn – là Trần Kiến Tân nhắn đến.

Trong danh bạ, tôi lưu tên anh ta là "A Tân".

Tôi từng lén xem anh ta lưu tên tôi là gì – là đầy đủ họ tên: Ôn Thư Dụ.

Lúc đó, tôi thấy hơi hụt hẫng. Tại sao đã từng thân mật đến thế, nhưng tình cảm giữa chúng tôi mãi không thể tiến thêm?

Mỗi bài đăng của Chu Tư Ninh trên mạng xã hội, Trần Kiến Tân đều thả tim. Còn bài viết của tôi, anh ta hiếm khi tương tác.

Thấy tin nhắn anh ta gửi đến, tôi chần chừ một lúc.

【Anh chờ em ở cổng công ty.】

Tôi đọc xong rồi để sang một bên, quên luôn.

Đến khi trời đã tối đen, chuông điện thoại vang lên, giọng nói trầm lạnh của anh ta truyền tới tai tôi:

"Em còn chưa xuống sao?"

← → Phím mũi tên để chuyển chương