Chương 5

Người Rời Đi, Trời Xanh Biển Rộng

Cuối cùng, tôi cũng hiểu câu “Cô cứ chờ đấy” mà mẹ Hứa Tây Thành nói trước khi rời đi hôm qua có ý gì.

Lý Niệm Niệm đã đăng một bài viết vào lúc hai giờ sáng.

Cô ta thêm thắt, tô vẽ câu chuyện của mình và Hứa Tây Thành thành một mối tình đầy bi thương, sâu đậm, ngọt ngào xen lẫn đớn đau.

Trong câu chuyện đó, tôi trở thành một kẻ phá hoại không hơn không kém, một “tiểu tam” chính hiệu.

Tôi là người đã phá vỡ tình cảm của họ.

Cô ta còn viết gì đó như “Thanh mai trúc mã bị một kẻ từ trên trời rơi xuống cướp mất vị trí.”

Bài viết ấy, trong đêm khuya đã đạt lượt xem cao ngất ngưởng, và sáng nay thì lên thẳng top tìm kiếm.

Dưới bài viết, toàn là những bình luận bày tỏ sự bất bình thay cho cô ta.

Lý Niệm Niệm còn cố tình trả lời một bình luận tiêu biểu: “Anh sắp kết hôn rồi, em chỉ có thể chúc phúc. Anh hạnh phúc là được rồi.”

Ngay bên dưới dòng trả lời ấy, có cả lượt thích của mẹ Hứa Tây Thành: “Niệm Niệm bảo bối, đừng khóc. Dì mãi mãi yêu thương con nhất.”

Hai người bọn họ phối hợp ăn ý, khéo léo dẫn dắt dư luận đổ mọi sự tức giận lên đầu tôi.

Hàng nghìn tin nhắn riêng đổ vào Weibo, toàn những lời lăng mạ, xúc phạm tôi.

Tôi chụp lại màn hình rồi gửi thẳng cho Hứa Tây Thành: “Chuyện này, anh có định giải quyết không?”

Anh ta nhanh chóng gọi lại cho tôi.

Khi tôi nghe máy, giọng nói trầm thấp, bình thản của anh ta vang lên:

“Chiếu Chiếu, mẹ và Niệm Niệm tính cách trẻ con, họ không cố ý đâu, em đừng để bụng quá.”

“Vả lại, chuyện này càng giải thích sẽ càng rắc rối hơn. Nếu anh đứng ra, sự việc sẽ bị đẩy lên quá mức, ảnh hưởng không hay.”

Anh ta dịu dàng dỗ dành:

“Chiếu Chiếu, chúng ta sẽ kết hôn vào ngày kia. Khi đó, mọi tin đồn sẽ tự động tan biến. Mình cứ bình tĩnh chờ đợi, được không?”

Tay tôi siết chặt điện thoại, cắn chặt môi đến mức đau nhói.

Ánh sáng trong mắt tôi dần lụi tàn.

Sự bao dung cuối cùng trong lòng, cũng hoàn toàn biến mất.

Tôi cụp mắt, giọng nhẹ nhàng: “Được thôi. Đến lúc đó, mở một buổi livestream, để tất cả mọi người cùng xem.”

Sự nhượng bộ của tôi khiến tâm trạng Hứa Tây Thành tốt lên thấy rõ: “Có em thật tốt, bảo bối của anh.”

Tôi nở nụ cười nhạt: “Chỉ là, trước khi cưới, mình đừng gặp nhau nữa. Như vậy không may mắn.”

“Được, anh nghe theo em.”

Cúp điện thoại, tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Có vẻ như, trong lòng tôi, thứ gì đó đã vỡ tung, rũ bỏ vỏ bọc cũ kỹ, điên cuồng trỗi dậy.

10

Vài ngày trước hôn lễ, tôi thức trắng nhiều đêm.

Tôi tỉ mỉ tìm kiếm và sắp xếp những đoạn video, ảnh chụp màn hình tin nhắn, gom lại thành một thư mục lưu trong USB.

Tôi dự định, sẽ tặng Hứa Tây Thành một “món quà lớn” ngay trong ngày cưới.

Ngày cưới, như đã định, diễn ra đúng giờ.

Chuyên viên trang điểm bên cạnh không ngớt lời khen ngợi: “Cô Lâm, cô thật xinh đẹp.”

Tôi mỉm cười nhạt, bàn tay siết chặt thứ đang nắm trong lòng bàn tay.

Buổi lễ chính thức bắt đầu.

Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, tôi khoác lên mình chiếc váy cưới đuôi cá trắng tinh, từng bước chậm rãi tiến về phía Hứa Tây Thành.

Anh ta mặc bộ vest được cắt may vừa vặn, trông lạnh lùng nhưng vẫn toát lên vẻ cao quý.

“Chiếu Chiếu, em có đồng ý lấy anh không?”

Anh ta giơ chiếc nhẫn lên, ánh mắt dịu dàng, tràn đầy yêu thương.

Tôi cảm nhận được một ánh nhìn ghen tị và ác độc. Quay đầu lại, tôi bắt gặp đôi mắt đầy căm hận của Lý Niệm Niệm.

Quay người về phía trước, tôi lặng lẽ nhìn vào đôi mắt tràn đầy hy vọng của Hứa Tây Thành.

Rồi chậm rãi mở miệng: “Xin lỗi, tôi không đồng ý.”

Lời nói còn chưa dứt, màn hình lớn phía sau tôi lập tức phát một đoạn video chấn động.

Trong video, một đôi nam nữ đang thực hiện những hành động nhạy cảm.

Nữ chính trong video, không ai khác, chính là Lý Niệm Niệm.

Mặt cô ta tái mét, mất hết dáng vẻ tiểu thư khuê các, gào lên điên cuồng lao về phía tôi: “Video này tôi đã mua đứt rồi! Cô lấy ở đâu ra?”

Tôi lạnh lùng đáp, nhẹ nhàng bóc trần sự thật: “Tất nhiên là từ chồng cũ của cô.”

Đến lúc này, Hứa Tây Thành mới hiểu lý do vì sao trước đây Lý Niệm Niệm lại hủy hôn.

Thì ra cô ta từng kết hôn, thậm chí còn mang thai nhưng đã sảy thai.

Video không dài, chỉ khoảng hai phút.

Nhưng ngay sau đó, video tiếp theo bắt đầu phát.

Giọng nói the thé, chua ngoa của mẹ Hứa Tây Thành vang lên từ dàn âm thanh, lặp đi lặp lại khắp sảnh tiệc.

Những lời bà ta nói đầy nhục mạ, khinh thường tôi, không chút che giấu.

Tiếng bàn tán rì rầm từ khách mời bắt đầu lan ra.

“Chiếu Chiếu, em đang làm gì vậy?!”

Hứa Tây Thành hét lên với tôi.

Tôi không trả lời, chỉ tháo vương miện trên đầu xuống, cùng với đó là lớp tóc giả, để lộ chiếc đầu trọc.

Cả khán phòng bỗng chốc rơi vào sự xôn xao.

← → Phím mũi tên để chuyển chương