Chương 8

Nhà trọ kỳ quái

Con dao trong tay cô đâm thẳng vào ngực Hứa Thao.

Từ trong góc tủ quần áo, tôi nhìn thấy rõ ánh mắt kinh ngạc của Hứa Thao khi máu từ ngực hắn tuôn ra.

Ánh mắt của Trương Lan thì khác hẳn. Sự căng thẳng trên khuôn mặt cô nhanh chóng chuyển thành niềm phấn khích.

Thậm chí, trong khoảnh khắc đó, tôi có thể nhìn thấy trong ánh mắt cô ấy sự điên loạn, xen lẫn một niềm hưng phấn kỳ lạ.

12

Cơn mưa bên ngoài vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại. Không ai biết bao giờ đội cứu hộ mới đến.

Chúng tôi kiểm tra tầng trên. Đỗ Hạo và Vương Tề đã hoàn toàn mất đi dấu hiệu sự sống.

Rõ ràng, Hứa Thao đã hạ sát cả hai một cách tàn nhẫn.

Sau một đêm dài hỗn loạn, lúc này đã gần đến rạng sáng.

Cái đói cồn cào khiến chúng tôi quyết định vào bếp tìm gì đó để ăn. Trong suốt quá trình, cả tôi và Trương Lan đều cố ý không nhìn vào nồi súp nơi mà trước đó đã chứa thi thể của một người đàn ông.

Trương Lan vừa bận rộn chuẩn bị đồ ăn, vừa thản nhiên bắt chuyện với tôi.

"Cô tên là Trần Mặc đúng không? Sinh viên đại học à?"

Tôi lắc đầu: "Tôi tốt nghiệp rồi. Năm ngoái."

"Ồ, nhìn cô trẻ thế, tôi cứ tưởng vẫn còn học."

"Thế giờ cô làm gì?"

Tay tôi khựng lại khi đang rửa bát, nhưng rất nhanh tôi tiếp tục: "Tôi chỉ làm công việc văn phòng ở một công ty nhỏ thôi."

"À, làm văn phòng thì kiếm được bao nhiêu đâu. Con trai tôi làm lập trình viên, mỗi tháng kiếm được vài chục triệu cơ!"

"Con trai chị giỏi quá."

Trương Lan tiếp tục thao thao bất tuyệt về con trai mình. Có vẻ như sau cái chết của Hứa Thao, cô ấy cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Không khí ẩm ướt từ cơn mưa bên ngoài, cộng với hơi nóng trong bếp, khiến cả căn phòng trở nên mờ mịt, phủ đầy sương mù.

Chúng tôi cố gắng không nhắc lại những gì đã xảy ra, nhưng sự im lặng chỉ khiến mọi thứ càng thêm khó chịu.

"Đúng là khó tin. Nhìn Hứa Thao hiền lành vậy mà lại là kẻ giết người."

"Đúng vậy, chẳng ai ngờ được."

"Thời buổi này, người hiền lành cũng có thể làm chuyện xấu."

Trương Lan cứ nói không ngừng. Tôi bưng bát mì cô ấy vừa nấu ra bàn, đặt trước mặt.

Cô ấy mang theo hai tách trà nóng, đặt một tách trước mặt tôi.

Tôi ngồi xuống, bắt đầu ăn mì. Ăn được nửa chừng, tôi cảm thấy hơi nghẹn, liền cầm tách trà lên định uống.

Nhưng ngay sau đó, tôi đặt nó xuống, vì cảm giác nghẹn không đủ nghiêm trọng để cần uống.

Lúc này, tôi nghe thấy Trương Lan khẽ thở dài.

Tôi ngẩng đầu nhìn cô: "Chị Lan, hình như chị rất muốn tôi uống tách trà này thì phải."

Ánh mắt cô ấy thoáng qua một tia hoảng hốt, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình tĩnh: "Làm gì có. Chỉ là tôi thấy cô nghẹn, lo lắng cho cô thôi."

"Thật không? Nhưng trà của chị Lan thì tôi không dám uống. Tôi sợ mình sẽ giống như Tô Bạch và Tô Nhạc. Chết vì ngạt thở chắc đau lắm."

Động tác của Trương Lan dừng lại. Sự kinh ngạc hiện rõ trên khuôn mặt cô, bàn tay cầm đũa bắt đầu run rẩy.

"Làm sao... làm sao cô biết được?"

Tôi không trả lời ngay, mà tiếp tục ăn mì của mình.

Bất chợt, cô ta như nhớ ra điều gì đó: "Cô đã biết từ trước rồi?"

Nói rồi, cô ta lập tức vứt đũa, dùng tay móc họng, cố gắng nôn hết những gì vừa ăn ra.

"Vô ích thôi. Chỉ cần một lượng nhỏ xyanua, nó đã đủ gây chết người rồi."

"Chị không phải cũng biết điều đó khi đầu độc Tô Bạch và Tô Nhạc sao?"

"Vậy tại sao cô dám ăn đồ tôi nấu?"

Khuôn mặt Trương Lan trắng bệch, cơ thể co giật mạnh. Không rõ vì phẫn nộ hay do tác dụng của độc tố, cô ta run rẩy chỉ tay về phía tôi:

"Cô... tại sao cô lại làm như vậy?"

"Tại sao tôi lại làm thế?"

Tôi chậm rãi bước tới, cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngập tràn sự đau đớn của Trương Lan.

"Bởi vì..." Tôi nở một nụ cười, thì thầm:

"Tôi chính là kẻ giết người trong căn nhà nghỉ này."

13

"Hợp đồng sinh tử"

“Cô Trần Mặc, cô chắc chắn muốn ký vào bản hợp đồng này chứ?”

“Tôi chắc chắn. Chỉ cần ký ở đây đúng không?”

“Đúng vậy. Nhưng tôi cần xác nhận lại lần nữa để đảm bảo cô đồng ý.”

“Cô Trần Mặc, có tự nguyện ký vào bản hợp đồng này không?”

“Điều khoản hợp đồng: Bên B, Trần Mặc, từ giờ sẽ trở thành ứng cử viên sát nhân. Mọi hành vi của cô sẽ do Bên A chịu trách nhiệm, cô không cần gánh chịu hậu quả sau đó.”

“Yêu cầu:

Bên B phải thành công giết chết tất cả mọi người được chỉ định, nếu không sẽ coi là thất bại. Bên B không được trực tiếp gây ra cái chết cho bất kỳ ai, nếu không sẽ coi là thất bại. Phải hoàn thành yêu cầu trong vòng 24 giờ, quá thời hạn sẽ coi là thất bại.”

“Hình phạt khi thất bại: Bên B sẽ tự chịu trách nhiệm trước pháp luật và sẽ bị Bên A thủ tiêu sau khi hợp đồng hết hiệu lực.”

“Cô xác nhận ký chứ?”

Trong đầu tôi, hình ảnh nụ cười của Chu Dao không ngừng hiện lên, xen lẫn với gương mặt tái nhợt mà tôi từng thấy trong căn phòng làm việc lạnh lẽo. Hai hình ảnh cứ luân phiên thay nhau ám ảnh tôi.

“Tôi xác nhận ký.”

“Được rồi. Theo các điều khoản trong hợp đồng, chúng tôi sẽ thiết lập địa điểm tương ứng và mời những người được chỉ định. Chúc cô thực hiện hợp đồng thành công.”

“Tôi chắc chắn sẽ thành công.”

14

"Nhà trọ định mệnh"

Quán bài.

“Lão đại, em đi thu tiền, họ nói mang một đứa con gái ra thế chấp, bảo bọn mình đến nhà trọ này nhận hàng.”

“Suối nước nóng trong núi? Cái nơi chim không thèm đậu ấy hả? Vậy thì đi nhanh về nhanh.”

Quán cà phê.

“Đỗ Hạo, lúc em và Tô Nhạc đi mua mỹ phẩm, rút trúng giải ba, được vé nghỉ dưỡng suối nước nóng hai ngày ở ngoại ô. Chúng mình đi nhé?”

“Được đấy, cuối tuần này thu xếp đi luôn.”

← → Phím mũi tên để chuyển chương