Chương 6
Nhường cơ hội làm người thanh tao như cúc cho em gái
18
Còn về mẹ tôi...
Đối với loại người như bà ta, có lẽ lang thang đầu đường xó chợ mới là sự tra tấn lớn nhất.
Sau khi những chuyện này bị phanh phui, mẹ tôi trở thành tội đồ bị cả xã hội khinh bỉ.
Đừng nói đến việc tìm việc làm, ngay cả thuê một chỗ ở cũng không ai đồng ý.
Lúc này, ngay giữa khu phố phồn hoa nhất, bà ta đang quỳ gối ăn xin.
Nhưng đột nhiên, có kẻ giơ chân đá văng chiếc bát trước mặt bà ta.
“Ôi trời ơi, mọi người mau nhìn xem này! Đây chẳng phải người 'mẹ thanh tao như cúc' nổi tiếng sao? Sao lại ra đường ăn xin thế này?”
Cơn gió lớn lướt qua, hai tệ trong bát cũng bị cuốn bay đi.
Tôi ngồi trong xe, lạnh lùng nhìn bà ta lảo đảo đuổi theo một đồng tiền rơi.
Người phụ nữ từng tự cho mình là thanh tao, giờ đây lảo đảo đuổi theo hai tờ tiền, chỉ để nhặt lại chúng.
Trên đường, có người cố ý ném từng tờ tiền xuống đất, như đang trêu đùa một con khỉ trong gánh xiếc.
“Nhặt đi! Nhặt đi nào!”
Bà ta vất vả lắm mới nhặt được, nhưng đồng tiền lại bị giật phắt khỏi tay.
“Ai bảo là sẽ cho bà? Đồ không biết xấu hổ!"
Tôi kéo cửa kính xe lên, cùng bố thu hồi ánh mắt.
“Đi thôi bố! Hôm nay bố đã đặt lớp học với giáo viên piano hàng đầu cho con đấy! Đắt lắm! Không được trễ đâu nha!”
Tôi vui vẻ ôm lấy cánh tay bố, làm nũng.
So với một người mẹ miệng Phật tâm rắn, ích kỷ đến tột cùng, một người bố hết lòng yêu thương con gái chẳng phải tuyệt vời hơn rất nhiều sao?
— Kết thúc —