Chương 3
Nữ phụ phản công
“Vậy anh muốn gì?”
Ánh mắt của Hạ Cảnh Từ dừng trên khuôn mặt tôi, đôi mắt sâu thẳm như muốn hút người vào.
“Điều tôi muốn... có lẽ là một ân tình từ cô, cô Thẩm.”
Tim tôi khựng lại một nhịp, nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
“Ân tình là thứ hư ảo, anh Hạ không thấy mình thiệt sao?”
Ngón tay thon dài của anh ta nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, giọng nói trầm thấp vang lên:
“Trong mắt tôi, ân tình của cô Thẩm... còn đáng giá hơn cả một mảnh đất.”
Hạ Cảnh Từ đúng là một người đàn ông nguy hiểm.
Nhưng may thay, Thẩm Ninh đã chết một lần, từ lâu chẳng còn sợ hãi thứ gọi là “nguy hiểm” nữa.
Tôi nhướng mày, mỉm cười đưa tay ra:
“Vậy... chúc chúng ta hợp tác vui vẻ.”
05
Vừa về đến nhà, tôi đã thấy Tô Vũ đỏ mắt nhào vào lòng bố tôi:
“Bố ơi, chị nhẫn tâm lắm! Anh Giang Tự đau đến lăn lộn trên giường bệnh, mà chị ấy không chịu bỏ tiền ra trả viện phí, còn nói muốn nhìn anh Giang Tự bị hủy dung cơ!”
Cũng biết bịa chuyện ghê đấy.
Tôi tháo giày cao gót, đi thẳng đến sofa, kéo Tô Vũ ra.
“Vậy à? Khi tôi đi thăm Giang Tự, cô đâu có ở đó. Sao cô biết tôi không trả viện phí?”
“Hay là... cô em gái của tôi đây, lại đang lén qua lại thân thiết với bạn trai của tôi?”
Tôi cười nhạt, còn Tô Vũ thì mặt cắt không còn giọt máu, hoảng hốt liếc sang cầu cứu mẹ cô ta.
Mẹ cô ta lập tức chen vào bênh vực:
“Thẩm Ninh, Giang Tự là bạn trai của con. Chỉ vì nó bị hủy dung mà con chê bai nó, chuyện này mà truyền ra ngoài thì nhà họ Tô chúng ta còn mặt mũi nào nữa? Tiểu Vũ là thay con đi chăm sóc Giang Tự đó! Con phải biết cảm ơn em gái mình chứ!”
Bố tôi nhíu mày, cũng lên tiếng tỏ ý không hài lòng:
“Ninh Ninh, nhà mình đâu thiếu mấy đồng đó. Đừng để người ngoài chê cười.”
Tôi lạnh giọng bật cười khẽ.
Một kẻ ăn bám, chưa đầy nửa năm sau khi mẹ tôi qua đời đã rước tiểu tam về nhà họ Thẩm.
Dựa vào sự chống đỡ của nhà họ Thẩm mới đứng vững chân, giờ lại học được cách chỉ tay năm ngón với tôi?
“Bố, tôi gọi ông một tiếng bố là vì ông còn chưa quá ngu, vẫn biết làm người.”
“Chuyện ông ngoại tình, đợi ông xuống đó rồi tự mẹ tôi sẽ tính sổ với ông.”
“Nên tôi tốt bụng nhắc ông một câu, ông ngoại cho ông ở đây là nể tình mẹ tôi. Nhưng đừng quên, tiền trong căn nhà này, kể cả cái ghế ông đang ngồi, đều là mẹ tôi và ông ngoại để lại cho tôi.”
Tôi liếc nhìn mẹ của Tô Vũ, mỉa mai:
“Còn bà, một kẻ nhờ làm tiểu tam mà leo lên được vị trí này, cũng xứng dạy tôi cách làm người sao?”
Mặt bố tôi lập tức đỏ bừng.
Mẹ của Tô Vũ còn định phản bác, nhưng bị ánh mắt sắc lạnh của tôi chặn đứng.
“Còn dám làm loạn, đừng trách tôi đem chuyện hai mẹ con bà lén chuyển tài sản công ty mấy năm nay, trình lên cho ông ngoại xem.”
Quả nhiên, cả hai im bặt.
Kiếp trước, tôi cũng từng muốn xử lý bọn họ.
Nhưng Giang Tự luôn khuyên tôi “gia đình hòa thuận, vạn sự hưng”, thế là tôi hết lần này đến lần khác nhẫn nhịn.
Đến sau đó, khi tôi bị hủy dung, Giang Tự lại cố ý hoặc vô tình hạ thấp, chèn ép, khiến tôi rơi vào hoài nghi bản thân.
Căn bản không còn tâm trí để để ý đến họ.
May mà bây giờ tôi đã tỉnh ngộ.
Có những kẻ không biết điều, thì chỉ có thể dạy cho một bài học nhớ đời, nếu không chúng chẳng biết mình là ai.
06
Ngày Giang Tự tháo băng gạc, anh ta còn cố ý bảo Tô Vũ gọi tôi đến.
Khi lớp băng cuối cùng được gỡ xuống, cả phòng bệnh lặng như tờ.
Trên má trái của Giang Tự, từ xương mày kéo dài xuống cằm, là những vết sẹo chằng chịt như tờ giấy bị vò nát.
Anh ta nhìn vào gương cũng không chịu nổi, hét lên một tiếng ngắn rồi ném mạnh gương xuống đất.
“Không thể nào! Khuôn mặt của tôi!”
Tô Vũ nhào tới ôm lấy anh ta.
“Anh Giang Tự, không sao đâu, em không chê anh đâu!”
Tôi tựa vào khung cửa, tắt quay video, bật cười.
Nghe thấy tiếng động, cả hai lập tức tách ra khi nhìn thấy tôi.
Giang Tự giả vờ che mặt, giải thích với tôi:
“Ninh Ninh, em đừng hiểu lầm... Tô Vũ chỉ... thay em trấn an anh trước thôi.”
“Anh... anh với bộ dạng thế này... thật sự đáng sợ... nhưng bác sĩ nói vẫn còn hy vọng chữa trị, chỉ là chi phí...”
Anh ta cúi đầu im lặng, tay còn lại nắm chặt thành quyền, run lên.
Nếu là trước đây, tôi chắc chắn đã vội vàng lao tới an ủi anh ta.
Nhưng giờ tôi quá rõ anh ta định làm gì rồi.
Bình luận trên trời đã phơi bày tất cả – gọi tôi đến chính là để diễn màn “khổ nhục kế” khiến tôi mềm lòng.
Chỉ là thời điểm tôi tới... lại vô tình bắt gặp hai người họ tình tứ.
Tôi chậm rãi vỗ tay:
“Tình cảm hai người tốt quá nhỉ, hay tôi buông tay, thành toàn cho cả hai luôn?”