Chương 2
Ông Xã Cảnh Sát Lạnh Lùng
Chiều nay đã uống hai ống thuốc giải nhiệt, mà không biết giờ còn lái xe nổi không.
Tôi do dự một chút, rồi quăng chìa khóa xe trở lại bàn.
Vừa bước ra khỏi công ty, một chiếc siêu xe màu hồng chói lóa đã đỗ ngay trước mặt.
Cô bạn đại học kiêm chị em thân thiết của tôi – Yến Yến, thò đầu ra khỏi cửa sổ xe: “Doãn Nhược, nghe nói cậu tăng ca khi đang bệnh, tớ đến đón này, có chu đáo không?”
“Sao nhanh vậy, nãy giờ ở gần đây à?”
“Quán bar ở con phố kế bên.”
“Cậu uống rượu rồi à?”
“Yên tâm, chưa hề chạm một giọt.”
Tôi lên ngồi ghế phụ, quay đầu nhìn ra sau – hơ, đằng sau xe nhét tận bốn cậu trai đẹp.
Nhìn mặt thì còn trẻ lắm, chắc chưa đến hai mươi.
Ba người mặc áo thun bó sát, khoe đường nét cơ bắp cực chuẩn, một người thậm chí còn không mặc áo, cơ bụng tám múi lấp lánh dưới ánh đèn đường.
“Khoan đã, Yến Yến, cậu rinh người mẫu nam từ bar về luôn à?”
Tôi lắp bắp hỏi.
“Tớ thấy vừa mắt thì đưa về thôi, mai sắp xếp cho vào câu lạc bộ nhà tớ, chẳng phải thoải mái hơn quán bar sao?”
Yến Yến vui vẻ ngân nga vài giai điệu: “Sao nào, đẹp chứ?”
Tôi vội quay đầu lại, không dám nhìn nữa.
Bỗng dưng nhớ ra điều gì, tôi hỏi: “Khoan đã, vậy tính là quá tải rồi đúng không?”
Phía sau vang lên một tràng cười lớn.
“Chị ơi, chị dễ thương quá!”
“Chị ơi, lát nữa đi chơi với bọn em nhé?”
Tôi đỏ mặt tía tai, xua tay lia lịa: “Không không, chị kết hôn rồi.”
Yến Yến thở dài: “Doãn Nhược, chồng cậu nghiêm quá rồi đó, người lớn cả rồi, thỉnh thoảng đi chơi một chút có sao đâu?”
Tôi im lặng một hồi, nói: “Hay là tớ xuống xe đi, quá tải là bị phạt thật đấy.”
Nghĩ gì gặp nấy.
Tôi vừa ngẩng đầu đã thấy đèn cảnh sát lóe sáng không xa, tim thót một phát.
Yến Yến không để tâm: “Chắc chỉ kiểm tra nồng độ cồn thôi, thổi một cái là xong, trời tối thế này, ai nhìn thấy mấy người ngồi sau?”
Xe dừng lại, Yến Yến kéo cửa kính xuống, vui vẻ nói: “Anh trai ơi, cho em thổi cái nha.”
Anh cảnh sát liếc vào trong xe, ánh mắt lập tức sắc bén như chim ưng, quét một vòng rồi lạnh lùng nói:
“Quá tải, xuống xe hết.”
Tôi và Yến Yến đứng bên lề đường, bốn cậu em lần lượt xuống xe.
Đến khi người không mặc áo bước ra, không khí bỗng trở nên kỳ lạ.
“Anh Dương, quan hệ của nhóm này có vẻ không bình thường.”
“Kiểm tra CMND, xem đám con trai có ai chưa đủ tuổi không.”
“Thẩm vấn kỹ, nếu có gì mờ ám thì chuyển cho bộ phận khác xử lý.”
Tôi ôm trán, chỉ muốn tìm cái hố mà chui xuống.
Còn Yến Yến thì thản nhiên, quay sang giải thích: “Không phải đâu, các anh, đây là nhân viên mới của em, đều đủ tuổi cả rồi, chỉ là quan hệ công việc thôi.”
Quan hệ công việc à...
Thật sự không muốn nhìn nữa.
Lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên phía trước.
“Có chuyện gì vậy?”
Giọng trầm khàn quen thuộc vang trong đầu tôi như tiếng sét giữa trời quang.
“Đội trưởng Thẩm, chính là mấy cô này, phải điều tra cho rõ.”
Toàn thân tôi run lên, cúi gằm đầu xuống không dám ngẩng.
Tiếng bước chân ngày càng gần, một đôi giày da cảnh sát xuất hiện trước mắt tôi.
Hương tuyết tùng quen thuộc nhè nhẹ lan tỏa – chính là loại tôi lén xịt lên người anh sáng nay.
“Ngẩng đầu lên.”
Tôi không dám.
Anh thẳng tay nắm cằm tôi, bắt tôi đối mặt với ánh mắt anh.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, đôi mắt sâu đen của anh như hồ nước lạnh lẽo trong đêm, lạnh lùng mà uy nghiêm.
Mọi người xung quanh đều sững sờ.
“Đội trưởng Thẩm, làm vậy hình như không ổn lắm đâu?”
Thẩm Tu Viễn nheo mắt, giọng lạnh như băng: “Doãn Nhược, chẳng phải em nói đang tăng ca sao? Sao lại chui vào ổ người mẫu nam thế này?”
Tôi cười gượng: “Chồng ơi, em giải thích được mà...”
Bầu không khí bỗng yên lặng đến mức lạ thường.
Một giây sau: “Khoan đã... đây là... chị dâu sao?”
4
Những gì cần kiểm tra thì đã kiểm tra, những gì cần hỏi thì cũng đã hỏi xong.
Sự thật sáng tỏ, cuối cùng chỉ bị phạt vì chở quá số người quy định.
“Doãn Nhược tớ đi trước đây nhé.”
Yến Yến chẳng thèm quan tâm sống chết của tôi, dắt theo đám trai đẹp rời đi như một cơn gió.
Tôi đứng nguyên tại chỗ, tay trái móc tay phải, lúng túng chẳng biết nhìn đi đâu cho đỡ ngượng.
Thẩm Tu Viễn xử lý xong công việc rồi đi tới, áp mu bàn tay lên trán tôi, đôi mày đẹp nhíu lại thành một đường.
“Sao không nói với anh là em thấy không khỏe? Anh đã tới đón em rồi.”
“Em có nhắn cho anh mà, anh chỉ trả lời một chữ 'ừ', tưởng anh bận nên không dám làm phiền.”
Thật ra tôi không giận, chỉ muốn nhân cơ hội chọc anh một chút.
Chỉ là do đang bệnh nên giọng cũng mang theo vài phần nũng nịu.
Ánh mắt Thẩm Tu Viễn dịu lại, ôm lấy eo tôi: “Vậy là trách anh rồi?”
Tôi lắc đầu: “Dạ không dám, em sợ cảnh sát Thẩm lại phạt em nữa.”
Phía sau, mấy người kia mắt sáng như đèn pin, tai dựng đứng cả lên.
“Ôi chao, không ngờ đội trưởng Thẩm cũng có lúc dịu dàng thế này.”
“Thật hiếm thấy luôn đó, tôi chưa từng được thấy cảnh này, các cậu thì sao?”
“Chưa từng! Tụi mình đâu có là đại mỹ nhân như chị dâu đâu.”
Thẩm Tu Viễn chẳng thèm để ý họ, bế tôi nhấc bổng lên, nhét thẳng vào xe.
Về tới nhà, tôi lảo đảo ngã phịch xuống sofa.
Thẩm Tu Viễn ngồi xổm bên cạnh hỏi: “Đã ăn gì chưa?”
Tôi gật đầu, nắm lấy ngón tay anh.
“Chồng ơi, em muốn uống canh lê.”
Anh nhẹ giọng: “Ừ, để anh đi nấu cho em.”
Tôi tắm xong bước ra, trên bàn đã có sẵn một bát canh lê nóng hổi.
Lê chín lặn phía dưới, nước vàng óng ánh, bên trên nổi lác đác vài tai yến và kỷ tử, nhìn rất đẹp mắt.
Tôi húp từng ngụm nhỏ, mắt cong cong đầy vui vẻ.
“Chồng ơi, em hạnh phúc quá đi.”
“Uống chén nước lê mà cũng thấy hạnh phúc sao?”
Thẩm Tu Viễn cười bất đắc dĩ: “Em thật dễ chiều.”
Tôi lắc đầu, dụi vào người anh: “Em hạnh phúc là vì cưới được người chồng tốt.”
Anh cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt như phủ đầy tình ý, dịu dàng như cả dải ngân hà đang rót vào đáy mắt.
Không khí dần lãng mạn, trong đầu tôi bỗng hiện lên vài hình ảnh... không đứng đắn cho lắm.
Tôi lấy bàn chân ấm áp vừa tắm xong chà nhẹ lên đùi anh, làm nũng: “Chồng ơi, mình vào phòng ngủ đi~?”
Anh búng trán tôi một cái: “Đang bệnh còn nghĩ gì đâu vậy.”
Tôi bĩu môi kêu lên một tiếng uất ức.
Anh lôi từ ngăn kéo ra một vỉ thuốc cảm, bóc vài viên nhét vào miệng tôi, giọng điệu nhàn nhạt: “Uống thuốc rồi ngủ sớm đi, mai còn chưa đỡ thì anh đưa em đi bệnh viện.”
“Nhưng mà mai em còn hẹn khách hàng...”
“Ừ?”
“Nghe anh hết.”
Sáng hôm sau, tôi vươn vai đi ra khỏi phòng ngủ.
Trên bàn ăn đã có trứng luộc, bánh bao nhỏ và cháo thịt nạc rau củ còn đang bốc khói.
Thẩm Tu Viễn tháo tạp dề, ngồi xuống bàn, ngước mắt nhìn tôi: “Mặt mũi vẫn còn xanh xao, xin nghỉ đi, anh ở nhà với em.”
Mắt tôi sáng rỡ, hí hửng lấy điện thoại xin nghỉ với sếp.
Trong lúc ăn, điện thoại của Thẩm Tu Viễn reo lên.
Có vẻ anh không muốn tôi nghe thấy nên cố tình ra ban công nghe máy.
Cửa ban công cách âm khá tốt, tôi không nghe được họ nói gì, chỉ thấy anh nhíu mày, sắc mặt không tốt, như đang cãi nhau.
Khi anh quay lại, tôi không nhịn được hỏi: “Chồng ơi, ai làm anh bực vậy?”
Anh thản nhiên đáp: “Không có gì đâu.”
“Vừa rồi ai gọi vậy?”
“Một người liên quan đến vụ án cũ.”
“Là nữ hả?”
Anh hơi ngập ngừng: “Ừ.”
Tôi chột dạ, cắn đũa không nói gì thêm.