Chương 4
Phong ba đạo văn
Nếu họ không đồng ý để cô ta bảo lưu, cô ta sẽ nhảy lầu tự sát.
Bố mẹ cô ta giật mình, cảm thấy con gái mình bị thần kinh.
Người ta nghỉ học thì cô ta cũng đòi nghỉ theo, có phải chuyện tốt đẹp gì đâu.
Ngay cả giáo viên chủ nhiệm cũng khuyên nhủ tận tình:
"Lục Khả Khả bảo lưu là vì vụ gian lận trong kỳ thi thử lần hai, cô bé cảm thấy mất mặt nên mới bỏ học."
"Nhưng nếu cả hai em đều không thi đại học, trường sẽ mất đi hai học sinh có tiềm năng đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại. Dù thế nào, chúng tôi cũng không thể để em nghỉ học được!"
Phùng Uyển Quân thấy giáo viên chủ nhiệm và bố mẹ đều không đứng về phía mình, tức giận bỏ chạy lên sân thượng.
Cô ta đứng trên tầng thượng, hét lớn:
"Nếu không cho con bảo lưu, con sẽ nhảy xuống ngay bây giờ!"
Bố mẹ cô ta hoảng loạn, giáo viên chủ nhiệm cũng hoảng loạn.
Ba người hết lời khuyên nhủ, cuối cùng mới kéo được cô ta xuống.
Và cứ thế, Phùng Uyển Quân cũng chính thức bảo lưu kết quả học tập, giống hệt tôi.
11
Sau khi bảo lưu kết quả học tập, Phùng Uyển Quân cứ cách vài ngày lại đến nhà tìm tôi chơi.
Cô ta nói với lý do rất chính đáng:
"Dù gì cũng đã bảo lưu rồi, không thi đại học nữa, vậy thì cứ chơi cho thỏa thích đi!"
"Dù sao chúng ta còn mấy tháng nữa mới đủ mười tám, giờ ra ngoài cũng chẳng xin được việc đâu."
Nhưng tôi nào có thời gian mà chơi với cô ta.
Tôi nghỉ học, nhưng tôi vẫn sẽ thi đại học.
Cố gắng suốt mười hai năm trời, chẳng phải là vì kỳ thi này sao?
Làm gì có chuyện tôi lại từ bỏ dễ dàng như vậy!
Chỉ có Phùng Uyển Quân là tin thật.
Vậy nên, mỗi lần cô ta đến nhà tìm tôi, mẹ tôi đều lạnh nhạt đáp:
"Khả Khả về quê ngoại rồi."
Cứ thế, cô ta bị đuổi thẳng về.
Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã đến lúc đăng ký thi đại học.
Hôm đó, Phùng Uyển Quân còn gọi điện hỏi tôi có đi đăng ký hay không.
"Nghe nói kỳ thi đại học có thể tự do đăng ký. Khả Khả, dù gì chúng ta cũng đã cố gắng nhiều năm như vậy rồi, hay là cứ đi thi một lần đi?"
"Dù sao nếu điểm không cao, mình có thể học lại một năm rồi thi lại mà."
Tôi giả vờ chần chừ.
"Nhưng dạo này tớ toàn chơi bời, chắc chắn thi không tốt đâu."
"Hay là... tớ không đăng ký nữa."
Nghe tôi nói vậy, Phùng Uyển Quân cũng đáp:
"Cậu không thi, tớ cũng không thi."
"Tớ sẽ đi cùng cậu."
Tôi lạnh lùng cười khẩy.
Nghe thì có vẻ cảm động nhỉ.
Nhưng tôi hiểu quá rõ con người cô ta rồi.
Cái gọi là "đi cùng tôi", thực chất chỉ là vì cô ta không muốn mất đi "đáp án" trong kỳ thi.
12
Chuyện tôi đăng ký thi đại học cuối cùng vẫn không thể giấu được Phùng Uyển Quân.
Không biết cô ta biết tin qua kênh nào, nhưng không hề gọi điện hỏi tôi, mà lặng lẽ tự đăng ký thi.
Từ sau khi hoàn tất đăng ký, tôi càng vùi đầu vào ôn tập.
Mỗi ngày đều học đến tận khuya, sáng hôm sau lại dậy sớm làm bài.
Mẹ tôi thấy vậy thì xót xa vô cùng.
Vừa nấu đủ món ngon cho tôi bồi bổ, vừa khuyên nhủ:
"Khả Khả à, con không cần phải vất vả như vậy đâu."
"Mẹ nghe nói có không ít sinh viên Thanh Hoa, Bắc Đại tốt nghiệp xong cũng phải đi chạy xe giao hàng đấy."
"Chỉ cần thi đỗ đại học là được, dù là hệ chính quy hay cao đẳng cũng không sao. Nếu con thật sự không tìm được việc, mẹ nuôi con cả đời cũng được."
Nhìn những sợi tóc bạc bên thái dương của mẹ, lòng tôi chua xót không nói nên lời.
Tôi thầm hạ quyết tâm nhất định phải thi được điểm cao, để mẹ không bao giờ phải lo lắng vì tôi nữa.
13
Tối trước ngày thi đại học, Phùng Uyển Quân lại gọi điện cho tôi.
Cô ta nói:
"Khả Khả, tớ biết cậu đã tự đăng ký thi đại học rồi. Tớ cũng vậy!"
"Chỉ cần nghĩ đến việc chúng ta lại có thể gặp nhau trong phòng thi, tớ đã thấy vô cùng phấn khích rồi!"
Tôi thầm cười lạnh.
Cô ta phấn khích không phải vì được gặp tôi, mà là vì lại có thể chép bài tôi.
Tôi giả vờ hào hứng:
"Đúng vậy! Nghĩ đến cảnh hai chúng ta lại cùng chiến đấu giữa biển đề thi, đúng là kích thích thật!"
Sáng hôm sau, mẹ tôi dậy từ sớm để chuẩn bị một bữa sáng thịnh soạn.
Nhưng tôi thì chậm rãi ăn sáng, vừa ăn vừa nghịch điện thoại, một chút cũng không vội vã.
Mẹ tôi sốt ruột đến mức giục tôi tận ba lần, thấy tôi vẫn không nhúc nhích, bà trực tiếp kéo áo tôi.
"Lục Khả Khả! Hôm nay là thi đại học đấy! Sao con còn ngồi ì ra đó!"
"Mau đi ngay! Còn chần chừ nữa, trễ giờ thì không vào phòng thi được đâu!"
Không chỉ mẹ tôi lo lắng, mà cả Phùng Uyển Quân cũng đang cuống cuồng.
Cô ta liên tục nhắn tin cho tôi:
"Lục Khả Khả, sao cậu còn chưa đến? Cậu không định đi thi thật à?"
"Cậu ngủ quên à?"
Cô ta gọi ba cuộc điện thoại, hai tin nhắn thoại, tôi đều không nghe.
Càng thấy cô ta gấp gáp, tôi càng vui vẻ.
Đến khi tôi đã đến cổng trường thi, tôi mới nhắn tin cho Phùng Uyển Quân:
"Tớ kẹt xe rồi. Có lẽ không kịp thi hôm nay đâu."
"Cậu thay tớ làm bài thật tốt nhé! Không có tớ, chắc chắn cậu sẽ đứng nhất toàn trường. Cố lên!"
14
Tôi xoay người bước vào phòng thi.
Cùng lúc đó, Phùng Uyển Quân lao ra khỏi phòng thi.
Giám thị nhìn thấy, lập tức gọi theo:
"Em học sinh kia! Còn năm phút nữa là bắt đầu làm bài, em định đi đâu?"
Nhưng cô ta chạy thẳng một mạch, chẳng thèm ngoảnh lại hay trả lời.
Phùng Uyển Quân lao đến cổng trường.
Bảo vệ và giáo viên đứng cổng thấy vậy thì liên tục giục giã:
"Mau quay lại phòng thi! Sắp bắt đầu rồi!"
Nhưng mặc kệ họ nói gì, cô ta vẫn không chịu vào.
Cô ta nói:
"Em đang đợi bạn em. Bạn em chưa đến."
"Bạn em không đến, em cũng không thi."
Giáo viên tức đến phát điên:
"Bạn em không đến là chuyện của bạn em! Sao em có thể vì người khác mà bỏ cả kỳ thi quan trọng này?"
"Đây là tương lai của em đấy!"
Nhưng Phùng Uyển Quân vẫn đứng lì ở cổng, không chút dao động.