Chương 7
RỜI ĐI KHÔNG HỐI TIẾC
“Anh Hàn Chu...”
Tôi vừa định lên tiếng.
Bên ngoài cửa sổ, đột nhiên vang lên tiếng trực thăng ầm ầm.
Sắc mặt Cố Hàn Chu trầm xuống.
Trên trực thăng, Tống Yến đứng ở cửa khoang.
Bên cạnh anh ta là rất nhiều vệ sĩ cầm vũ khí hạng nặng.
Ánh mắt Tống Yến rơi trên người tôi, khóe mắt anh ta đỏ lên.
“Nhiễm Nhiễm, theo anh đi, anh đến đưa em rời khỏi đây.”
“Người đàn ông này không thể cho em thứ em muốn, nếu em thích cuộc sống hiện tại, anh cũng có thể ở lại đây cùng em.”
Tôi giận đến cực điểm: “Tống Yến, anh còn mặt mũi nói những lời này sao? Giữa tôi và anh đã kết thúc từ lâu rồi, lúc đèn chùm rơi xuống, lựa chọn của anh còn chưa đủ chứng minh tất cả sao?”
Bàn tay giấu sau lưng của Tống Yến run lên, anh ta cố kìm nén cảm xúc: “Chuyện năm đó còn có ẩn tình, là Lâm Nam Thanh lừa anh, cô ta nói em là người mạo danh trở về nhà họ Lâm, thiên kim thật sự đã chết từ lâu, anh tin lời cô ta nên mới đối xử với em như vậy.”
“Hơn nữa...”
“Không quan trọng nữa, Cố Hàn Chu!”
Tôi lớn tiếng ngắt lời.
“Quan trọng là bây giờ tôi không còn yêu anh nữa, nhìn thấy anh một lần tôi lại thấy ghê tởm một lần, anh có thể đừng làm phiền cuộc sống hiện tại của tôi được không?”
“Anh nghĩ mang theo đám người này đến, tôi sẽ cam tâm tình nguyện đi theo anh sao?”
“Nằm mơ đi!”
Tôi đột ngột cầm con dao, kề vào cổ mình.
Cố Hàn Chu và Tống Yến lập tức hoảng loạn.
“Tiểu Nhiễm, em bỏ dao xuống trước đi, anh sẽ bảo vệ em.”
Người của anh ấy đã rút vũ khí, giằng co với phía Tống Yến bên dưới.
Tôi mỉm cười với Cố Hàn Chu, rồi quay đầu nhìn Tống Yến.
“Nếu anh còn không cút, thứ anh mang đi... chỉ có thể là xác của tôi.”
Tống Yến nhắm mắt đau đớn giữa không trung: “Nhiễm Nhiễm, những gì em làm khiến anh hiểu... anh thật sự đã mất em rồi.”
“Hy vọng người đàn ông này xứng đáng với sự tin tưởng của em lúc này, nếu một ngày anh ta đối xử không tốt với em, anh nhất định sẽ đưa em về.”
Chiếc trực thăng dần biến mất nơi chân trời.
Ở một góc không ai để ý, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Tôi vô lực buông tay cầm dao.
Cố Hàn Chu lao đến ôm chặt lấy tôi, toàn thân anh ấy run rẩy: “Đều là anh không tốt, là anh vô dụng, Tiểu Nhiễm, anh...”
Tôi đột ngột hôn lên môi anh ấy.
Giống như trước đây, khi anh ấy từng vô số lần an ủi tôi.
Tôi khẽ cười: “Mọi chuyện đã qua rồi, anh Hàn Chu, anh đừng vì em mà làm chuyện sai nữa.”
“Trong lòng em, không ai quan trọng hơn mạng sống của anh.”
Hai mắt Cố Hàn Chu lập tức đỏ hoe.
Nhiều năm sau.
Tôi và Cố Hàn Chu sống ở thành phố mà tôi yêu thích.
Người đàn ông từng bước đi trên lằn ranh sinh tử ấy, giờ đây lại cẩn thận ôm đứa con gái nhỏ trong lòng.
Anh ấy hận không thể lập tức chiều chuộng con bé như một nàng công chúa sống trong lâu đài.
“Con thích cái này à?”
“Được, ba mua cho con.”
“Cái kia cũng được, không đắt, chỉ cần con gái của ba thích, dù là sao trên trời, ba cũng nghĩ cách hái xuống cho con.”
“Gì cơ? Con nói quần con ướt rồi?”
Nhìn dáng vẻ luống cuống của Cố Hàn Chu.
Khoảnh khắc này, tôi mới thật sự cảm nhận được hạnh phúc.
Năm thứ hai sau khi Tống Yến trở về.
Lâm Nam Thanh cùng bốn đứa con của cô ta... chết trong tầng hầm.
Tống Yến hoàn toàn lọt vào tầm ngắm của cảnh sát.
Anh ta bị hạn chế xuất cảnh, rắc rối không ngừng bủa vây.
Công ty của anh ta cũng trở thành kẻ đối đầu không đội trời chung với nhà họ Lâm.
Nhưng... ai còn quan tâm chứ?
Tôi khẽ chỉnh lại tay áo, nhìn một lớn một nhỏ trong phòng, chậm rãi bước vào.
Nơi có họ...
Mới chính là nhà của tôi.
(Hết truyện)