Chương 2

Rời khỏi thế giới này, nam chính bị xóa sổ

Nhưng tại sao tôi lại không thể mang thai? Và nếu có thai, tại sao tôi không thể giữ được?

Tay cầm xấp giấy xét nghiệm dày cộp bước ra khỏi phòng khám, chân tôi chợt lảo đảo, suýt không đứng vững.

Chính lúc này, tôi đã vô tình đụng phải A Hạo.

Mới vài phút trước, tôi còn nghĩ, hay là nghe theo lời Giang Vọng, sống thật tốt với anh mà thôi.

Anh đã không bận tâm, tôi hà tất phải cố chấp với chuyện có con làm gì.

Nhưng tôi không ngờ, Giang Vọng không phải không để tâm.

Mà là anh đã giấu tôi, thậm chí con của anh đã lớn đến mức biết chạy nhảy, đi học mẫu giáo rồi.

3

Tôi đi đến góc hành lang, bấm số gọi cho Giang Vọng.

Chuông đổ rất lâu nhưng không ai nghe máy.

Ngay sau đó, tôi nhìn thấy Giang Vọng vội vã bước ra khỏi phòng khám, rồi nhanh chóng đi vào nhà vệ sinh.

Một giây sau, giọng nói dịu dàng quen thuộc vang lên từ điện thoại.

“Vợ à, có chuyện gì vậy? Vừa rồi anh họp nên quên mang điện thoại theo.”

Tôi nghiến răng, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Bây giờ anh đang ở đâu?”

“Làm sao thế vợ? Không phải anh đã nói với em là anh đang họp sao? Hôm nay em sao vậy?”

Nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má.

“Không có gì, chỉ là em nhớ anh thôi.

“Tối nay anh về nhà ăn cơm chứ?”

Ngay lúc đó, người phụ nữ cũng bước ra khỏi phòng khám, để A Hạo đi vào nhà vệ sinh nam.

“Ba ơi! Mẹ bảo...”

“Đồ nói dối...”

Giọng nói của Giang Vọng ngừng lại trong thoáng chốc, sau đó anh bật cười gượng ngùng:

“Tối nay anh có tiệc với lão Hứa, không về nhà ăn cơm được. Em đừng đợi, muốn ăn gì thì bảo cô Vương mua nhé.”

“Yên tâm, trước mười hai giờ anh đảm bảo sẽ về!”

Lúc tôi vừa đến thế giới này, Giang Vọng chỉ mới mười tám tuổi, là một tay công tử ăn chơi nổi tiếng.

Thế nhưng sau khi yêu tôi, anh thay đổi hoàn toàn, không còn bất kỳ bạn bè khác giới nào.

Ngay cả những buổi tiệc xã giao, anh cũng chưa bao giờ về nhà sau mười hai giờ.

Mười năm qua, tôi chưa từng nghĩ rằng Giang Vọng sẽ phản bội mình, càng không ngờ rằng anh có thể nói dối một cách trơn tru như thế.

Nửa tiếng sau, tôi tận mắt nhìn thấy Giang Vọng cùng người phụ nữ đó rời khỏi bệnh viện.

Khi thang máy bắt đầu đi xuống, tôi bước nhanh vào phòng khám.

Tôi cố gắng giữ vẻ mặt lo lắng, hỏi bác sĩ:

“Bác sĩ ơi, tôi là chị gái của bệnh nhân vừa rồi. Lúc nãy vội quá nên quên hỏi, em tôi cần chú ý gì thêm không ạ?”

Bác sĩ không nghĩ ngợi gì nhiều, nhiệt tình dặn dò:

“Cô ấy đang mang thai hơn hai tháng, mọi kết quả kiểm tra đều rất tốt. Hiện tại chỉ cần bổ sung dinh dưỡng và nghỉ ngơi đầy đủ là được.”

“Những điều cần lưu ý tôi đã nói hết với chồng cô ấy rồi. Anh ta rất chu đáo, lần nào đi khám thai cũng đi cùng. Đây là lần đầu tôi gặp một người đàn ông kiên nhẫn như vậy, em gái cô quả thật lấy được một người chồng tốt.”

Tôi gắng gượng nói lời cảm ơn rồi rời khỏi phòng khám.

Tôi cũng không rõ mình đã làm sao có thể lái xe từ bệnh viện về đến nhà.

Giang Vọng về nhà lúc 11 giờ 30 phút.

Mùi rượu nồng nặc trên người anh ta vẫn không thể che lấp được hương nước hoa ngọt ngấy đến mức khiến người ta buồn nôn.

Trước đó, tôi đã gọi cho lão Hứa – bạn thân kiêm đối tác làm ăn của Giang Vọng. Anh ta đứng về phía Giang Vọng, nhiệt tình diễn giải cho tôi nghe về sự khó chịu của bên đối tác, cố gắng trấn an tôi để tôi không nghi ngờ.

Hai người bọn họ đã “diễn” đến mức uống vài ly rượu thật để mọi chuyện thêm chân thực.

Ngày trước, mỗi lần Giang Vọng đi xã giao, tôi đều đứng chờ anh ta trước cửa nhà.

Nhưng lần này, bàn tay anh ta chìa ra bị tôi để trống, chỉ có thể loạng choạng ngã xuống ghế sofa, miệng vẫn gọi tên tôi.

Tôi bước tới, anh ta lấy từ trong lòng ra một túi hạt dẻ nóng hổi.

“Vợ ơi, vẫn là tiệm hạt dẻ nướng trước cổng trường đại học chúng ta đấy. Anh xếp hàng lâu lắm, sợ nó nguội nên giữ ấm trong lòng suốt. Em mau ăn đi, còn nóng lắm...”

Ánh mắt tôi nhìn anh ta đầy phức tạp.

Khi anh ta nghiêng đầu, trên cổ áo sơ mi lộ ra một vệt son môi mờ nhạt.

Khoảnh khắc đó, tôi chỉ thấy mọi thứ thật trớ trêu.

Giang Vọng nhớ từng sở thích của tôi, mười năm qua đóng vai một người chồng mẫu mực trong gia đình.

Nhưng điều đó không ngăn cản được anh ta lập một mái ấm khác bên ngoài.

Người phụ nữ đó tên là Tống Uyển, năm nay hai mươi sáu tuổi, tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng.

Sau khi ra trường, cô ta không làm việc mà được Giang Vọng mua nhà cho ở ngay khu bên cạnh, trở thành một bà nội trợ chỉ chuyên tiêu tiền.

A Hạo năm nay năm tuổi, học tại ngôi trường mầm non quý tộc tốt nhất ở Vân Thành.

Tống Uyển đang mang thai đứa thứ hai, hơn hai tháng, hôm nay đến bệnh viện để khám thai định kỳ.

Hai đứa trẻ ấy, đều là con của Giang Vọng.

4

Sáng hôm sau, tôi thẳng thắn đối mặt với Giang Vọng.

Tôi không phải kiểu người cam chịu hay nhẫn nhịn. Sự chung thủy trong hôn nhân là giới hạn cuối cùng của tôi.

Phản bội một lần, sẽ không bao giờ có cơ hội thứ hai.

Tôi soạn sẵn một tờ đơn ly hôn, đặt trước mặt anh ta.

Giang Vọng không ngờ tôi lại trực tiếp như vậy, anh ta thoáng chút hoảng loạn.

"Anh và Tống Uyển không như em nghĩ đâu. Nghe anh giải thích đã..."

Tôi khoanh tay trước ngực, tỏ vẻ như đang chờ xem anh sẽ giải thích điều gì đáng kinh ngạc.

Giang Vọng nhìn tôi, thở dài bất lực:

"Anh chỉ muốn có một đứa con thôi. A Hạo là kết quả của việc anh và Tống Uyển làm thụ tinh nhân tạo."

Anh ta nói rằng ban đầu anh nghĩ mình có thể không cần con, nhưng càng lớn tuổi, khi bạn bè xung quanh lần lượt có con, anh ta bắt đầu dao động.

Vì thế, anh ta nghĩ ra cách này.

Tống Uyển có ngoại hình và học thức vượt trội, gene của cô ta tốt, nên đứa trẻ sinh ra cũng sẽ không tệ.

"Anh giấu em là vì sợ em tức giận. Em yên tâm, sự tồn tại của A Hạo sẽ không ảnh hưởng gì đến mối quan hệ của chúng ta."

"Còn về Tống Uyển, em càng không cần lo. Cô ấy rất ngoan, chưa bao giờ vượt quá giới hạn."

Tôi cười lạnh:

"Giang Vọng, anh nghĩ anh đang lừa ai thế?"

"Cái tên 'Giang Dữ Hạo' là chúng ta cùng nghĩ ra để đặt cho con mình, anh nghĩ gì khi đặt cho đứa trẻ đó?"

Giang Vọng bực bội day trán:

"Nam Chi, lúc đó anh không nghĩ nhiều như vậy. Đứa trẻ cần có hộ khẩu, anh tiện tay điền tên này thôi..."

Tôi cắt lời:

"Vậy còn đứa con trong bụng Tống Uyển thì sao? Đừng nói với tôi là cũng làm thụ tinh nhân tạo!"

"Em biết rồi à? Đứa bé đó... là ngoài ý muốn!"

Nhắc đến đứa bé trong bụng Tống Uyển, cảm xúc của Giang Vọng rõ ràng trở nên kích động.

Anh ta vội vàng nắm lấy tay tôi, cố gắng giải thích:

"Hôm sinh nhật A Hạo, Tống Uyển gọi điện bảo đứa nhỏ nhớ anh. Anh không thể không đến. Anh và Tống Uyển chỉ uống vài ly..."

"Nhưng anh thề, anh và cô ấy chỉ có lần đó thôi! Không ngờ chỉ một lần mà cô ấy lại mang thai. A Hạo cứ nhắc đến chuyện muốn có một em gái, anh... anh không thể từ chối."

Tôi tính toán thời gian. Tống Uyển mang thai đứa bé này đúng vào lúc tôi vừa mất con.

Khi tôi còn đang chìm trong nỗi đau đớn khôn cùng, thì Giang Vọng lại ở bên người phụ nữ khác, và còn tạo ra một đứa trẻ.

"Giang Vọng, anh thật là không biết xấu hổ."

"Anh và cô ta đang chơi trò 'không có tình cảm nhưng vẫn sinh được hai đứa con' sao?"

Tôi gạt mạnh tay anh ta ra, gần như nghiến chặt răng:

"Anh đúng là kẻ không biết liêm sỉ."

Tôi hiếm khi nổi giận như thế với Giang Vọng. Anh ta sa sầm mặt, lạnh lùng nói:

"Đó là lỗi của anh à? Nếu không phải vì em không sinh được, thì anh đâu cần tìm người khác."

Tôi không thể tin được những lời đó lại phát ra từ miệng anh ta. Theo phản xạ, tôi cố giải thích:

"Trước khi kết hôn, tôi đã nói rõ với anh rồi. Tôi không thuộc về thế giới này, tôi không thể mang thai được..."

"Thôi, thôi, đủ rồi!"

Giang Vọng ngắt lời tôi, ánh mắt đầy vẻ chế nhạo:

"Lại nữa rồi. Em đừng có nhắc đến cái gì mà hệ thống này nọ nữa. Em nghĩ anh tin sao?"

← → Phím mũi tên để chuyển chương