Chương 6

SAU KHI NHÌN THẤY ĐẠN MẠC NỮ PHỤ LÀM MÀU KHÔNG CÒN LÀM MÀU NỮA

[... Có khi nào vạn nhất mấy con này không phải do Thẩm Tịch phái đến không?]

[Tống Thi: Mặc kệ, cứ vái cái đã rồi tính sau.]

[Nữ phụ thật sự rất muốn sống nha, đáng tiếc xác suất không lớn lắm."]

Cứ thế trôi qua ba ngày.

Tôi định đi đường tắt xuyên qua một con ngõ nhỏ. Đi đến giữa ngõ, bỗng thấy phía trước có một bóng lưng cao lớn. Bóng lưng này chẳng có chút "hơi người" nào cả.

Trong lòng tôi thầm kêu tiêu đời, lại đụng độ quỷ dị trên đường hẹp rồi. Tôi quay đầu định chạy thì phát hiện phía sau cũng có một con đang tiến tới. Con này còn xấu hơn, trông như vừa trốn ra từ phim Silent Hill.

Xong rồi, trước có sói sau có hổ. Trời muốn diệt Tống Thi tôi rồi.

Tôi cam chịu quay người lại, định thử tìm đột phá khẩu từ cái bóng lưng phía trước.

Kênh chat:

[Tống Thi khôn vãi, vừa thấy con phía sau xấu quá là quay ngoắt lại ngay.]

[Phen này xong đời rồi, hai bên đều có quỷ dị, nữ phụ sắp bị xé xác rồi.]

Tôi hít một hơi thật sâu, nắm chặt con dao trong tay. Miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm: "Thẩm Tịch! Em có lỗi với anh! Cầu xin anh đừng phái quỷ dị đến truy sát em nữa! Cầu xin anh!!!"

Biết đâu con quỷ dị trước mắt là do anh phái đến, nghe thấy lời xin lỗi chân thành của tôi, nói không chừng sau này gặp mặt anh sẽ tha cho tôi thì sao. Mặc dù chẳng biết tôi có cái "sau này" đó không.

Cái bóng lưng trước mặt chậm rãi quay lại.

Ánh mắt tôi từ kiên định ban đầu dần chuyển sang kinh hoàng.

Thẩm Tịch?

Kênh chat cũng chấn động:

[Vãi, nam chính! Nam chính cuối cùng cũng xuất hiện rồi!!!!]

[Quả nhiên vẫn phát triển theo cốt truyện, tôi suýt thì tưởng truyện bị 'gãy' rồi chứ.]

[Tiếp theo chỉ chờ nữ phụ vung một tát vào mặt để mở ra con đường vả mặt cực sướng của nam chính thôi, hì hì.]

[Nói thật theo chân nữ phụ ba ngày nay cũng hơi tiếc đấy, tạm biệt Tống Thi, kiếp sau nhớ làm người tốt nhé.]

Kênh chat đã tuyên án tử cho tôi. Huhu nhưng tôi muốn sống!

Nhìn Thẩm Tịch càng lúc càng tiến lại gần, môi tôi run bần bật: "Thẩm Tịch, xin lỗi, anh nghe em giải thích..."

Thế nhưng lời chưa kịp dứt, một lưỡi kiếm băng từ sát bên tai tôi lao vút qua. Chất lỏng ấm nóng bắn tung tóe lên mặt và vai áo tôi.

Hóa ra con quỷ dị phía sau đã áp sát từ lúc nào, và nó vừa bị Thẩm Tịch một đao phong hầu.

11

Thẩm Tịch đã thay đổi.

Đôi đồng tử kia đen thẫm hơn, đối diện với anh cứ như đang nhìn sâu vào một đầm nước lạnh lẽo. Làn da anh tái nhợt hơn trước, một cái trắng bệch không bình thường.

Ngón tay thon dài, lạnh lẽo của anh lướt qua gò má dính máu của tôi, cuối cùng dừng lại trên vai. Anh cau mày: "Chậc, bẩn rồi."

Tôi không dám ho he lời nào. Bởi vì Thẩm Tịch hiện tại mang lại cảm giác rất khác, cực kỳ nguy hiểm.

Thẩm Tịch cụp mắt nhìn một hồi, rồi ngước lên nhìn xoáy vào ánh mắt hoảng loạn của tôi, dịu dàng nói: "Về nhà nhé?"

Nói xong, anh quay người bước đi, chẳng buồn quan tâm tôi có đi theo hay không.

Tôi nghiến răng, lóc cóc chạy theo. Chết thì chết!

Kênh chat:

[Cái tình tiết gì đây? Không đúng nha! Nữ phụ ơi, cái tát của cô đâu? Nam chính ơi, không phải anh định chặt tay cô ta sao?]

[Nữ phụ còn chưa kịp tát mà, lấy đâu ra cớ chặt tay?]

[Vãi, tình tiết lại đổi rồi, tác giả sao cứ sửa kịch bản xoành xoạch thế!]

[Thế này mới thú vị chứ, mỗi ngày đều có kịch mới để xem.]

← → Phím mũi tên để chuyển chương