Chương 11
SAU KHI SỐNG LẠI, TÔI TỪ CHỐI CỨU CÔ TA
Kiếp trước.
Ông ta cũng xử lý những người có ý kiến khác như vậy.
Nhanh gọn.
Lạnh lùng.
Không để lại đường lui.
“Tiểu Nhu, trước tiên em đừng hoảng.”
Giọng Ôn Chiêu Chiêu trở nên bình tĩnh.
“Thủ tục sa thải đã được thực hiện chưa? Có thông báo bằng văn bản không?”
“Chưa... chưa có... Anh ấy nói ngày mai sẽ đưa cho em...”
“Ngày mai bất kể họ đưa cho em cái gì, em cũng phải chụp ảnh lại trước.”
Ôn Chiêu Chiêu nói.
“Sau đó tìm hợp đồng lao động của em ra, xem kỹ điều khoản bảo mật và mức tiền phạt vi phạm.”
“Nếu họ lấy lý do vi phạm bảo mật để sa thải em, nhưng em chưa từng tiết lộ bất kỳ bí mật thương mại nào, mà những chuyện em nói với tôi cũng không phải bí mật thương mại, đó chỉ là hành vi cá nhân của nghệ sĩ.”
“Vậy việc sa thải này có thể bị xem là chấm dứt hợp đồng lao động trái pháp luật.”
Tiếng khóc của Tiểu Nhu chợt ngừng lại.
“Thật... thật vậy sao ạ?”
“Thật.”
Ôn Chiêu Chiêu đáp.
“Tôi sẽ hỏi giúp em luật sư.”
“Bây giờ em cứ bình tĩnh, đừng xung đột với họ, đừng ký bất cứ giấy tờ nào, cũng đừng phát biểu bất cứ điều gì trong nhóm chat công việc.”
“Vâng... vâng ạ... Cảm ơn bác sĩ Ôn...”
“Không cần cảm ơn.”
Ôn Chiêu Chiêu suy nghĩ một chút rồi nói thêm:
“Em đã giúp tôi.”
“Tôi sẽ không để em giúp vô ích.”
Sau khi cúp máy.
Ôn Chiêu Chiêu nằm nhìn trần nhà một lúc.
Đòn phản công của Giang Mạn đã tới.
Tìm ra Tiểu Nhu.
Sa thải cô ấy.
Đó mới chỉ là bước đầu tiên.
Bước tiếp theo.
Bọn họ nhất định sẽ tìm cách xác định xem trong tay Ôn Chiêu Chiêu còn nắm giữ bao nhiêu bằng chứng.
Sau đó tìm cách tiêu hủy.
Phủ nhận.
Hoặc quay ngược lại cắn cô một đòn.
Ôn Chiêu Chiêu xoay người.
Cầm điện thoại lên.
Gửi cho luật sư Tần Lãng một tin nhắn.
“Luật sư Tần, anh có nhận cả vụ tranh chấp lao động không?”
“Có. Chuyện gì vậy?”
“Có một cô gái vì giúp tôi mà bị sếp sa thải trái pháp luật.”
“Được. Bảo cô ấy ngày mai tới văn phòng tìm tôi.”
Ôn Chiêu Chiêu gửi thêm một tin nhắn nữa.
“Còn chuyện ly hôn.”
“Nếu trong vòng một tuần đối phương không ký, trực tiếp khởi kiện.”
“Lúc nộp đơn, nộp luôn chứng cứ ngoại tình.”
Tần Lãng trả lời rất nhanh.
“Có chứng cứ mới rồi?”
Ôn Chiêu Chiêu gửi tấm ảnh trong khách sạn qua.
Tần Lãng lập tức đáp lại bằng một chữ.
“Nhận.”
Ôn Chiêu Chiêu khóa màn hình.
Nhét con tôm hùm đất cuối cùng vào miệng.
Cay.
Sảng khoái.
Ngày hôm sau.
Ôn Chiêu Chiêu quay lại bệnh viện làm việc.
Vừa bước vào khoa.
Cô đã cảm nhận được bầu không khí có gì đó không đúng.
Ánh mắt đồng nghiệp nhìn cô có thêm vài phần vi diệu.
Có kiểu hả hê như đang nói:
Lần này cô xong rồi.
Cũng có kiểu thầm khâm phục:
Cô gan thật đấy.
Sau khi vào phòng khám.
Cô mới biết nguyên nhân.
Lục Hành đã gọi điện tới bệnh viện.
Không phải gọi cho Ôn Chiêu Chiêu.
Mà gọi cho Chu Kiến Quốc.
Nội dung đại khái là:
“Hy vọng bệnh viện quan tâm hơn tới tình trạng tâm lý của bác sĩ Ôn. Gần đây cô ấy không được ổn định về mặt cảm xúc, đã đưa ra một vài quyết định bốc đồng.”
Chu Kiến Quốc nghe xong.
Im lặng năm giây.
Sau đó vô cùng lịch sự đáp lại:
“Anh Lục, tình trạng tâm lý của bác sĩ Ôn tôi nhìn thấy mỗi ngày.”
“Cô ấy ổn lắm.”
“Hôm qua còn làm hai ca phẫu thuật, ca nào cũng rất đẹp.”
“Ngược lại là anh.”
“Nửa đêm gọi điện tới bệnh viện nói những chuyện thế này.”
“Anh ổn chứ?”
Khi câu chuyện truyền tới tai Ôn Chiêu Chiêu.
Cô suýt bật cười thành tiếng.
Ông già Chu Kiến Quốc này.
Bình thường nhìn không nói nhiều.
Nhưng lúc quan trọng lại rất biết bảo vệ người nhà.
Nhưng chiêu này của Lục Hành...
Nụ cười trên môi Ôn Chiêu Chiêu dần biến mất.
“Cảm xúc không ổn định.”
“Quyết định bốc đồng.”
Anh ta đang dọn đường.
Nếu vụ ly hôn phải ra tòa.
Anh ta hoàn toàn có thể dùng lý do:
“Vợ tôi vì áp lực công việc nên mất kiểm soát cảm xúc, mới đưa ra yêu cầu ly hôn.”
Từ đó tranh thủ hòa giải.
Hoặc kéo dài thời gian.
Người nhà họ Lục.
Đúng là sinh ra để làm ăn.
Ngay cả ly hôn.
Cũng phải chơi một màn chiến thuật ngôn từ.
Ôn Chiêu Chiêu cúi đầu nhìn phim CT trong tay.
Khóe môi hiện lên một nụ cười lạnh.
Được thôi.
Anh có cách của anh.
Tôi có đòn kết liễu của tôi.
Ngày cuối cùng của thời hạn một tuần.
Ôn Chiêu Chiêu không đợi được chữ ký của Lục Hành.
Nhưng cô lại đợi được một thứ mà bản thân không ngờ tới.
Mẹ của Lục Hành đích thân tìm tới.
Ba giờ rưỡi chiều.
Ôn Chiêu Chiêu vừa kết thúc buổi đi buồng.
Đang ngồi trong văn phòng viết hồ sơ bệnh án.
Cửa bị đẩy mở.
Không hề gõ cửa.
Một người phụ nữ trung niên mặc váy đen dài quá gối bước vào.
Tóc búi gọn gàng không một sợi rối.
Trên cổ đeo chuỗi ngọc trai.
Trên cổ tay là một chiếc vòng ngọc.
Mẹ của Lục Hành.
Trần Huệ Lan.
Ôn Chiêu Chiêu ngẩng đầu lên.
Biểu cảm không hề dao động.
“Mẹ.”
Cô gọi một tiếng.
Theo thói quen.
Theo phản xạ.
Nhưng ngay khoảnh khắc lời nói thốt ra.
Ôn Chiêu Chiêu cảm thấy cách xưng hô ấy thật chói tai.
Trần Huệ Lan ngồi xuống đối diện cô.
Đưa mắt quét một vòng quanh văn phòng.
Một phòng làm việc bình thường của bệnh viện.
Trên bàn chất đầy hồ sơ bệnh án và phiếu xét nghiệm.
Trong góc có một chậu trầu bà sống dở chết dở.
Bà khẽ nhíu mày.
“Chiêu Chiêu.”
Giọng Trần Huệ Lan không lạnh cũng không nóng.
Nhưng tự nhiên mang theo một loại áp lực khiến người khác phải căng cứng sống lưng.
“A Hành đã nói với mẹ rồi.”
“Con muốn ly hôn?”
“Vâng.”
“Tại sao?”
Đi thẳng vào vấn đề.
Trần Huệ Lan từ trước tới nay chưa bao giờ thích vòng vo.
Ở điểm này.
Ôn Chiêu Chiêu phải thừa nhận.
Thủ đoạn của Lục Hành đúng là học từ mẹ anh ta.
“Tình cảm đã rạn nứt.”
Ôn Chiêu Chiêu đáp.
“Cụ thể thì sao?”
Ôn Chiêu Chiêu suy nghĩ một chút.
Kiếp trước.
Mỗi lần đối diện với Trần Huệ Lan.
Cô đều cảm thấy sợ.
Người phụ nữ này quá mạnh mẽ.
Mở miệng là mệnh lệnh.
Khép miệng là quy tắc.
Nếu bạn không nghe lời.
Bà sẽ không nổi giận.
Bà chỉ dùng ánh mắt kiểu:
Tôi rất thất vọng về con.
Nhìn bạn cho tới khi bạn tự cúi đầu.
Ôn Chiêu Chiêu đã cúi đầu suốt hai năm.
“Bác gái.”
Cô đổi cách xưng hô.
“Đây là chuyện giữa tôi và Lục Hành.”
“Nếu con đã gả cho A Hành, thì con là người của nhà họ Lục.”
“Chuyện giữa con và A Hành, chính là chuyện của nhà họ Lục.”
Bàn tay Ôn Chiêu Chiêu dưới mặt bàn khẽ siết lại.
Kiếp trước.
Cô đã hoàn toàn chấp nhận kiểu logic này.
“Vậy để tôi đổi cách nói.”
Ôn Chiêu Chiêu ngẩng đầu lên.
Nhìn thẳng vào mắt Trần Huệ Lan.
“Mối quan hệ giữa Lục Hành và Giang Mạn.”
“Bác có biết không?”
Tiếng “bác” đầy khách sáo.
Kết hợp với ánh mắt nhìn thẳng không né tránh.
Biểu cảm của Trần Huệ Lan không hề thay đổi.
Dù chỉ một chút.
Nhưng Ôn Chiêu Chiêu vẫn nhận ra, ngón tay phải của bà khẽ động.
Bàn tay đeo vòng ngọc ấy.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng miết qua lớp vải váy.
Bà biết.
Bà biết chuyện đó.
Tia hy vọng cuối cùng trong lòng Ôn Chiêu Chiêu hoàn toàn biến mất.
Kiếp trước.
Cô vẫn luôn không chắc mẹ chồng có biết hay không.
Cô từng nghĩ.
Có lẽ Trần Huệ Lan cũng bị lừa.
Có lẽ bà cũng là người bị hại.
Nhưng bây giờ xem ra.
Không phải.
Trần Huệ Lan biết.
Thậm chí rất có thể.
Ngay từ đầu đã biết.
“Bác không hiểu con đang nói gì.”
Giọng Trần Huệ Lan bình ổn như một đường thẳng trên điện tâm đồ.
“A Hành và Giang Mạn chỉ là bạn bè bình thường. Hôm xảy ra tai nạn, nó chỉ tình cờ đi ngang qua thôi...”
“Bác gái.”
Ôn Chiêu Chiêu cắt ngang.
“Tôi có ảnh.”
Trần Huệ Lan khựng lại.
“Ảnh chụp trong sảnh khách sạn. Hai tháng trước.”
Giọng Ôn Chiêu Chiêu vẫn rất bình tĩnh.
Nhưng từng chữ đều như những chiếc đinh đóng xuống mặt bàn.
“Nếu bác nhất quyết nói đó là quan hệ bạn bè bình thường, vậy tôi khuyên bác nên tới khách sạn xin trích xuất camera giám sát, xem thử hai người họ có đi vào cùng một phòng hay không.”
Cả văn phòng chìm vào yên lặng.
Trần Huệ Lan ngồi đó.
Lưng thẳng tắp.
Chuỗi ngọc trai trước ngực khẽ lay động.
Ánh mắt của bà thay đổi rồi.
Không phải tức giận.
Mà là đánh giá.
Bà đang đánh giá lại người phụ nữ ngồi trước mặt mình.
“Chiêu Chiêu.”
Bà lên tiếng.
Giọng điệu không còn vẻ bề trên như lúc mới bước vào.
Mà trở thành một thứ gì đó phức tạp hơn.
“Con có biết ly hôn sẽ có ý nghĩa gì với con không?”
“Tự do.”
“Chỉ với tiền lương của riêng con, con nghĩ mình có thể sống được ở thành phố này sao?”
“Tôi là bác sĩ điều trị chính, lương cơ bản cộng tiền hiệu suất đủ để tôi sống.”
“Căn hộ mẹ con để lại cho con, ánh sáng kém, cách âm kém, ngay cả công ty quản lý cũng đã thay ba lần...”
“Nhưng đó là nhà của tôi.”
Trần Huệ Lan khẽ mím môi.
“Con thật sự không muốn chừa cho A Hành một con đường lui nào sao?”
Ôn Chiêu Chiêu im lặng ba giây.
Sau đó cô cười.
Nụ cười ấy khiến lòng Trần Huệ Lan khẽ trĩu xuống.
Bởi vì đó không phải nụ cười cay đắng.
Mà là một nụ cười nhẹ nhõm.
Thanh thản.
Như vừa buông xuống được điều gì đó.
“Bác gái, tôi đã chừa cho anh ta rất nhiều đường lui rồi.”
“Trong hai năm kết hôn, anh ta chẳng về nhà ăn cơm được mấy bữa, tôi đã chừa đường lui.”
“Anh ta quên sinh nhật tôi, tôi đã chừa đường lui.”
“Nửa đêm anh ta xuất hiện ở hiện trường tai nạn của một người phụ nữ khác, trên người dính đầy máu của cô ta, lao vào phòng cấp cứu túm lấy tay tôi cầu xin tôi cứu cô ta, tôi vẫn chừa đường lui.”
“Thậm chí tôi còn làm thủ thuật chọc dò, giữ lại mạng sống cho người phụ nữ đó, như vậy còn chưa đủ đường lui sao?”
Giọng Ôn Chiêu Chiêu ở câu cuối khẽ nâng lên.