Chương 9
SAU KHI SỐNG LẠI, TÔI TỪ CHỐI CỨU CÔ TA
Lướt điện thoại.
Cơn bão dư luận trên Weibo dần lắng xuống.
Nhưng cô chú ý tới một tin nhắn mới.
Đến từ một số điện thoại xa lạ.
“Bác sĩ Ôn, em là Tiểu Nhu, chuyên viên trang điểm từng chăm sóc cho Giang Mạn. Có vài chuyện em không biết có nên nói với chị hay không, nhưng em nghĩ chị nên biết. Chị có tiện gặp mặt nói chuyện không?”
Ôn Chiêu Chiêu nhìn chằm chằm tin nhắn đó suốt mười giây.
Kiếp trước.
Không hề có tin nhắn này.
Bởi vì kiếp trước cô không phản kháng.
Mà người không phản kháng.
Sẽ không có đồng minh tìm tới.
Tối hôm đó.
Ôn Chiêu Chiêu ngồi trong một tiệm đồ ăn nhanh đối diện bệnh viện.
Trước mặt đặt hai ly Americano.
Đối diện cô là một cô gái khoảng hai mươi ba, hai mươi tư tuổi.
Mái tóc dài nhuộm màu hạt dẻ.
Trên móng tay vẫn còn sót lại lớp sơn chưa tẩy sạch.
Tiểu Nhu.
“Bác sĩ Ôn, em làm chuyên viên trang điểm bên cạnh Giang Mạn hơn một năm rồi.”
Tiểu Nhu cúi đầu.
Hai bàn tay xoắn vào nhau.
“Bình thường chị ấy đối xử với mọi người khá tốt... Ít nhất nhìn bề ngoài là vậy. Nhưng có vài chuyện em nhìn thấy, chỉ là không dám nói ra.”
Ôn Chiêu Chiêu nhấp một ngụm cà phê.
Không thúc giục cô ấy.
“Chị ấy với anh... với chồng chị...”
Tiểu Nhu nuốt khan.
“Có một lần em ở trong phòng hóa trang, nghe thấy chị ấy gọi điện thoại. Giọng rất nhỏ, nhưng lúc đó em vừa hay ở gian bên cạnh.”
“Chị ấy gọi người kia là A Hành.”
Tay Ôn Chiêu Chiêu vẫn rất vững.
A Hành.
Biệt danh của Lục Hành.
Chỉ những người cực kỳ thân thiết mới gọi như vậy.
Mà người nhà họ Lục chưa bao giờ dùng cách gọi đó trước mặt cô.
Cái tên này.
Là chính Lục Hành nói cho cô biết.
Khi đó anh ta từng nói:
“Chỉ có mẹ anh gọi anh như vậy từ nhỏ đến lớn.”
Vậy nên.
Hoặc là mẹ của Lục Hành đang gọi anh ta.
Hoặc là chính Lục Hành đã nói cái tên đó cho một người phụ nữ khác.
“Em còn nhớ đó là lúc nào không?”
“Khoảng... bốn tháng trước?”
“Ngay trước và sau lễ trao giải Kim Diên.”
Bốn tháng trước.
Nói cách khác.
Trước khi vụ tai nạn xảy ra.
Bọn họ đã liên lạc với nhau rồi.
“Còn gì khác không?”
Ôn Chiêu Chiêu hỏi.
Tiểu Nhu lại do dự một chút.
“Còn một chuyện nữa.”
“Có lẽ còn quan trọng hơn.”
Cô ấy lấy điện thoại từ trong túi xách ra.
Lướt tìm một lúc.
Rồi đưa sang.
Trên màn hình là một bức ảnh.
Ảnh khá mờ.
Rõ ràng là chụp lén.
Trong ảnh là sảnh một khách sạn.
Hai người đang đứng trước thang máy.
Người đàn ông đứng nghiêng.
Chỉ lộ nửa gương mặt.
Nhưng bờ vai đó.
Góc nghiêng quai hàm đó.
Dù nhắm mắt Ôn Chiêu Chiêu cũng nhận ra.
Là Lục Hành.
Còn người phụ nữ đứng bên cạnh.
Đeo khẩu trang.
Đội mũ.
Nhưng đôi mắt lộ ra bên ngoài.
Là Giang Mạn.
“Tấm ảnh này được chụp hai tháng trước.”
Tiểu Nhu nói.
“Hôm đó em theo Giang Mạn tới Tân Thành chụp ảnh tạp chí.”
“Buổi tối chị ấy nói không khỏe nên về khách sạn nghỉ trước.”
“Nhưng lúc em ra ngoài mua đồ ăn khuya thì nhìn thấy chị ấy ở sảnh, tiện tay chụp một tấm.”
“Khi đó em không biết người đàn ông kia là ai.”
“Sau này nhìn thấy ảnh của chồng chị trên tin tức... mới nhận ra.”
Ôn Chiêu Chiêu phóng to bức ảnh.
Cẩn thận nhìn một lúc.
Chất lượng ảnh không quá tốt.
Nhưng vẫn đủ để nhận diện.
“Em có thể gửi tấm ảnh này cho chị được không?”
“Được ạ.”
Tiểu Nhu lập tức thao tác gửi ảnh.
Sau khi nhận được ảnh.
Ôn Chiêu Chiêu lưu lại cẩn thận.
Rồi ngẩng đầu nhìn Tiểu Nhu.
“Tại sao em lại nói những chuyện này cho chị biết?”
Môi Tiểu Nhu khẽ động.
“Bởi vì...”
“Bởi vì em thấy những lời chửi chị trên mạng, cảm thấy quá bất công.”
Cô ấy cúi đầu.
“Với lại, Giang Mạn... thật ra cũng không đối xử tốt với em như mọi người nghĩ.”
“Tháng trước em lỡ làm lem lớp trang điểm trên một tấm poster của chị ấy.”
“Chị ấy bảo anh Thịnh trừ mất nửa tháng lương của em.”
Vành mắt Tiểu Nhu đỏ lên.
“Em biết làm vậy không được hay cho lắm.”
“Dù sao chị ấy cũng là sếp của em.”
“Nhưng em thật sự không muốn nhìn chị ấy tiếp tục bắt nạt người tốt.”
Ôn Chiêu Chiêu im lặng vài giây.
Sau đó đưa tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô ấy.
“Cảm ơn em.”
Giọng cô rất khẽ.
Nhưng vô cùng chân thành.
“Em đã giúp chị rất nhiều.”
Tiểu Nhu hít mạnh một hơi.
Gật đầu liên tục.
Ôn Chiêu Chiêu thanh toán tiền hai ly cà phê.
Rồi bước ra khỏi tiệm.
Gió đêm thổi lên mặt.
Mang theo cái lạnh của cuối thu.
Cô đứng dưới ánh đèn đường.
Mở lại tấm ảnh vừa rồi.
Nhìn thêm một lần nữa.
Sau đó mở ứng dụng ghi chú.
Giai đoạn ba: Phơi bày sự thật.
Phía sau dòng chữ đó.
Cô thêm bốn chữ.
Đã có chứng cứ.
Ôn Chiêu Chiêu đặt bản thỏa thuận ly hôn trước mặt Lục Hành.
Địa điểm là phòng khách trong “nhà” của hai người.
Chính xác hơn.
Là một căn hộ lớn đứng tên nhà họ Lục.
Phong cách trang trí do Lục Hành chọn.
Tông màu xám lạnh.
Chủ nghĩa tối giản.
Ôn Chiêu Chiêu đã sống ở đây hơn hai năm.
Nhưng chưa từng cảm thấy nơi này giống một mái nhà.
Hôm đó.
Cô cố ý về sớm.
Làm một bàn thức ăn.
Sườn xào chua ngọt.
Rau cải xào.
Một bát canh chua cay.
Khi Lục Hành mở cửa bước vào.
Anh ta còn ngẩn người trong chốc lát.
Đã rất lâu rồi.
Trong căn nhà này không còn mùi cơm canh.
“Hôm nay em sao vậy...”
“Ngồi xuống ăn cơm đi.”
Ôn Chiêu Chiêu đưa đũa cho anh ta.
Lục Hành nhìn cô một cái.
Rồi ngồi xuống.
Hai người lặng lẽ ăn hết bữa cơm.
Tay nghề nấu ăn của Ôn Chiêu Chiêu không phải xuất sắc.
Nhưng cũng không tệ.
Đĩa sườn xào chua ngọt được làm vàng giòn bên ngoài, mềm thơm bên trong.
Là khẩu vị mà trước đây Lục Hành từng nói mình thích.
Nhìn anh ta ăn tới miếng sườn thứ ba.
Ôn Chiêu Chiêu mới lên tiếng.
“Ăn xong rồi tôi có thứ muốn cho anh xem.”
Lục Hành nhai vài cái.
Khẽ “ừ” một tiếng.
Sau bữa cơm.
Ôn Chiêu Chiêu thu dọn bát đũa.
Lau sạch mặt bàn.
Rồi lấy từ trong túi xách ra một xấp giấy.
Đặt ngay chính giữa bàn.
Lục Hành cầm tách trà đi tới.
Cúi đầu nhìn xuống.
Đơn thỏa thuận ly hôn.
Năm chữ vuông vức.
In rõ trên đầu trang giấy.
Bàn tay đang cầm tách trà của anh ta khựng lại.
“Ý em là gì?”
“Theo đúng nghĩa đen.”
Ôn Chiêu Chiêu ngồi xuống ghế sofa.
Ôm một chiếc gối tựa.
“Tôi muốn ly hôn với anh.”
Lục Hành đặt tách trà xuống.
Hơi mạnh tay.
Đáy cốc va vào mặt bàn phát ra một tiếng cộp nặng nề.
“Ôn Chiêu Chiêu.”
“Rốt cuộc em đang làm trò gì vậy?”
“Tôi không làm loạn.”
Ôn Chiêu Chiêu nói.
“Anh xem nội dung thỏa thuận đi. Không liên quan đến phân chia tài sản. Thỏa thuận tiền hôn nhân viết thế nào thì làm theo thế ấy. Nhà cửa xe cộ đều là của anh. Tôi chỉ mang theo đồ dùng cá nhân và số tiền tiết kiệm từ lương của mình.”
“Rõ ràng sạch sẽ.”
Lục Hành đứng nguyên tại chỗ.
Cúi đầu nhìn xấp giấy trên bàn.
Ánh đèn kéo cái bóng của anh ta thật dài.
Anh ta im lặng khoảng nửa phút.
Sau đó.
Bất ngờ chộp lấy xấp giấy.
Ôn Chiêu Chiêu còn tưởng anh ta sẽ xé nó.
Kiếp trước.
Trong những tình huống tương tự.
Anh ta đã từng làm như vậy.
Nhưng lần này thì không.
Anh ta đập xấp giấy trở lại mặt bàn.
Rồi quay người nhìn cô.
“Vì chuyện của Giang Mạn?”
“Không hẳn.”
“Vậy là vì cái gì?”
Ôn Chiêu Chiêu ngẩng mắt.
“Vì tôi không còn yêu anh nữa.”
Năm chữ ấy vừa thốt ra.
Phòng khách yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng ù rất khẽ từ cửa thông gió của máy điều hòa.
Biểu cảm của Lục Hành xuất hiện một thay đổi cực kỳ vi diệu.
Không phải tức giận.
Không phải tổn thương.
Mà là một sự hoang mang thoáng qua.
Nhẹ đến mức gần như không thể nhận ra.
Giống như có người nói với anh ta rằng.
Ngày mai mặt trời sẽ mọc từ phía tây.
Không thể nào.
Biểu cảm của anh ta đang nói như vậy.
Không thể nào.
Ôn Chiêu Chiêu thích anh ta từ nhỏ.
Chuyện này cả vòng bạn bè quen biết đều biết.
Là chính Ôn Chiêu Chiêu chủ động theo đuổi cuộc hôn nhân này.
Nhà họ Lục vốn không quá hài lòng với điều kiện của nhà họ Ôn.
Nhưng nhờ học vấn của mình.
Nhờ tính cách dịu dàng hiểu chuyện.
Ôn Chiêu Chiêu đã khiến mẹ của Lục Hành thay đổi ý định.
Trong nhận thức của Lục Hành.
Ôn Chiêu Chiêu yêu anh ta.
Là một sự thật không thể lay chuyển.
Giống như nước luôn chảy xuống chỗ thấp.
Giống như mặt trời mọc từ phía đông.
Giống như cô sẽ luôn nhường nhịn.
Bao dung.
Chịu đựng vì anh ta bất cứ lúc nào.
Cho nên.
Khi cô nói rằng:
“Tôi không còn yêu anh nữa.”
Phản ứng đầu tiên của anh ta không phải đau lòng.
Mà là khó hiểu.
“Em đang nóng giận.”
Anh ta nói.
Thậm chí trong giọng còn mang theo một chút chắc chắn không cho là đúng.
“Tôi không có.”
Ôn Chiêu Chiêu ôm gối tựa.
Giọng bình thản.
“Ôn Chiêu Chiêu...”
“Lục Hành.”
Ôn Chiêu Chiêu cắt ngang lời anh ta.
“Tôi nói vài điều mà có lẽ anh sẽ không thích nghe.”
“Chúng ta kết hôn hơn hai năm rồi.”
“Trong hai năm đó, số lần anh về nhà ăn cơm không quá ba mươi lần. Những món tôi nấu, phần lớn cuối cùng đều bị đổ vào thùng rác.”
“Mẹ anh gọi điện cho tôi, lần nào cũng là dạy tôi cách làm người.”
“Không phải làm Ôn Chiêu Chiêu.”