Chương 8

Sau khi thiên kim thực sự quyết định từ bỏ gia đình của mình

Nhưng anh nhanh chóng nói thêm: “Nhưng dây chuyền của Nhược Dao lúc đó đúng là tìm thấy trong phòng em mà...”

Giọng anh nhỏ dần.

Vì sau vụ thiết kế lộ ra sự thật sau hơn hai năm, lòng tin của anh về nhân cách của Nhược Dao đã bị vấy bẩn. Cô ấy có thể ăn cắp thiết kế rồi vu oan cho tôi, vậy thì chuyện vu khống tôi ăn trộm đồ của cô ta cũng đâu có gì lạ?

Nhiều chuyện vốn không chịu nổi sự suy xét.

Khi đó tôi đã khóc hết nước mắt, bảo rằng mình không biết sao nó lại xuất hiện trong phòng mình, nhưng chẳng ai tin tôi cả.

“Còn so sánh, mỗi năm các người chi tiêu cho ba anh em anh gấp hàng chục lần của tôi. Nếu muốn kiện đòi lại thì cứ làm đi.”

Tôi biết nhà họ Giang sẽ không kiện, vì họ còn xem trọng thể diện.

Cuối cùng Giang Kỳ Hoài cũng trở về mà không làm phiền tôi thêm nữa.

16

Tôi bận rộn cùng đội ngũ đi thi, khoảng thời gian đó rất bận nhưng kết quả lại xứng đáng.

Sau khi giành được giải thưởng, tôi mới thực sự có tiếng nói trong giới thời trang.

Cô chú Tô lại ra ngoài du lịch, nhắc tôi hãy tận hưởng chuyện yêu đương, đừng cảm thấy gánh nặng gì.

Lý Tự thì lười nhác đứng ở cửa nhà tôi tiễn cha mẹ, như một người hàng xóm hiếu kỳ bận rộn hỏi thăm vài câu về lịch trình của họ.

Thời gian cứ thế trôi qua, Tết lại đến, Lý Tự khoác chiếc áo phao đỏ tươi vui vẻ kéo vali đến ở cùng tôi.

Năm nay bố mẹ anh ở Thụy Sĩ.

Chàng trai hiếu thảo này nói: “Anh nghĩ là em nhớ anh nên mới đến, bố mẹ anh cũng không nhớ anh đâu.”

Đêm giao thừa này là của hai chúng tôi.

Chúng tôi cuộn tròn trên ghế sofa, cùng con mèo xem chương trình tết phát lại.

Vì lệch múi giờ, ở quê nhà đã là mùng một Tết rồi.

Sống thế này cũng chẳng tệ chút nào.

Chỉ là phía nhà họ Giang vẫn chưa thôi sóng gió, rồi một hôm, tôi nhận được cuộc gọi từ quê nhà.

“Giang Tịnh Tịnh, con thực sự không muốn về nhà sao?” Là giọng của mẹ tôi.

Ngẫm ra thì đời tôi có đến hai cặp cha mẹ, nhưng duy chỉ ở cô Tô là tôi cảm nhận được tình thương bao dung của cha mẹ dành cho con cái.

“Tôi có công việc và cuộc sống riêng của mình, về làm gì?”

“Anh trai con đã nói với mẹ, rằng con đã chịu nhiều thiệt thòi trong những năm qua. Con về đi, ba mẹ sẽ bù đắp cho con, được không?”

Tôi vẫn giữ giọng lịch sự: “Không cần đâu, cảm ơn mẹ.”

“Chẳng lẽ con định cả đời không qua lại với cả nhà sao?” Người mẹ luôn tao nhã của tôi giọng có chút nghẹn ngào. “Con là do mẹ sinh ra, chẳng lẽ không nhận mối quan hệ huyết thống này được sao?”

Lời bà khiến tôi lần nữa nhớ lại sáu năm đã qua, tuy rằng cũng được ăn ngon mặc đẹp, nhưng so với ba người còn lại thì khác biệt một trời một vực.

Tôi cũng tự hỏi, nếu đã cảm thấy tôi không xứng đáng với gia đình giàu sang này, sao còn đón tôi về?

Cớ sao lại chẳng hề cho tôi chút bao dung hay tin tưởng nào?

“Giá mà không có chuyện này thì tốt quá.” Tôi buột miệng nói.

“Con nói gì?” Người ở đầu dây bên kia kinh ngạc thốt lên.

“Không có gì, thế nhé. Nếu không có chuyện gì thì đừng gọi cho tôi nữa.”

Tôi cúp máy.

Tôi hiện giờ livestream cũng ít hơn, và rồi có một đêm, tôi nhận được cuộc gọi từ trong nước. Giọng nói khiến tôi ngạc nhiên đôi chút.

Là Giang Vận Châu.

Có vẻ anh ta đã uống nhiều, giọng đầy cảm xúc mà hỏi tôi có phải muốn thấy nhà tan cửa nát không, bảo rằng Giang Nhược Dao bị hủy hôn, liệu tôi đã hài lòng chưa.

Mối quan hệ giữa anh và em gái này luôn là tốt nhất.

Tôi chỉ nói một câu: “Anh còn nhớ cô gái mà anh thích hồi mới tốt nghiệp đại học không? Thực ra khi đó cô ấy cũng thích anh, cô ấy nhờ Nhược Dao chuyển lá thư tình cho anh. Tôi đã nhìn thấy Nhược Dao xé nó.”

Nói xong câu đó, tôi liền cúp máy.

Sau khi đoạt được một vài giải thưởng thiết kế, Lý Tự cùng tôi bàn về tương lai. Anh nói tôi có thể lập thương hiệu riêng, giống như cha anh ngày trước.

“Tôi đâu có tiền.” Hiện thực luôn phũ phàng.

“Anh có mà.” Anh nói.

Tôi nghĩ nếu nhận tiền từ anh thì tính chất câu chuyện sẽ khác đi, nhưng Lý Tự bảo: “Có mấy ai lập nghiệp mà thực sự tay trắng đâu. Không tin em cứ hỏi ba anh, hồi đó ông còn bán thân cho mẹ anh để gây dựng sự nghiệp ấy chứ.”

Chắc ông Lý không biết con trai lại đi bịa chuyện về mình như thế này.

Thực tế là ông Lý kiên quyết khởi nghiệp, bố mẹ ông sợ ông sẽ phá tan gia sản, nên yêu cầu ông lập gia đình trước rồi mới lập nghiệp. Vì vậy, ông đã kết hôn với bạn gái khi đó, tức là cô Tô.

Sau đó tôi và Lý Tự ký hợp đồng, anh ấy là nhà đầu tư của tôi, sở hữu 20% cổ phần thương hiệu tôi sáng lập.

Khi đó tôi quyết định sẽ về nước để khởi nghiệp.

Nhưng ngay sau khi tôi trở về, Lý Tự đã cầu hôn tôi.

Sau khi chúng tôi đăng ký kết hôn, khoản đầu tư của anh ấy dường như cũng không còn rõ ràng.

Vì quá bận rộn nên đám cưới được hoãn sang năm sau, nhưng Lý Tự nóng lòng kết hôn nên chúng tôi đã đăng ký trước.

Lúc này tôi đã 27 tuổi, anh hơn tôi 3 tuổi, sắp bước sang tuổi 30. Anh bảo rằng đàn ông 30 tuổi thì giá trị cũng giảm, mong tôi thương anh một chút.

17

Khi nghe tin chúng tôi kết hôn, cô Tô và chú Lý lúc đầu trách cứ vì sao chúng tôi không bàn bạc với gia đình, nhưng sau đó lại trở về nước để gửi quà cưới cho chúng tôi.

Họ đã thực sự trở thành bố mẹ của tôi.

Thoáng cái vài năm trôi qua, tôi vẫn còn nhớ lần đầu gặp cô Tô, cô ấy rạng rỡ, thân thiện, thanh lịch mà không kém phần cởi mở.

Cô ấy nắm tay tôi, bảo tôi hãy suy nghĩ kỹ về mối quan hệ với gia đình.

Dù sao trong đám cưới có mời họ hay không là quyền quyết định của tôi, nhưng cô lo tôi sẽ bị người ta dị nghị.

Chưa kịp nghĩ thông suốt thì tôi đã có dịp gặp lại gia đình Giang.

Đó là trong một bữa tiệc mà Lý Tự dẫn tôi đi dự. Anh luôn không yên tâm để tôi một mình đối mặt với những người này, sợ tôi chịu thiệt, nên đưa tôi đi xem thử cho quen.

Tại bữa tiệc, tôi gặp lại cha mẹ ruột và vợ chồng Giang Kỳ Hoài.

“Giang Tịnh Tịnh.” Giang Kỳ Hoài là người đầu tiên nhận ra tôi.

Nghe thấy tên tôi, bước chân của bố mẹ Giang cũng ngưng lại.

Đã hơn bốn năm rồi tôi không gặp lại đôi cha mẹ ruột này.

Tôi nghĩ, trong mắt họ chắc tôi đã thay đổi nhiều lắm.

← → Phím mũi tên để chuyển chương