Chương 4
Sau khi trọng sinh, tôi chủ động ly hôn
Nhà hàng là do cậu ấy chọn – một nhà hàng kiểu Pháp, vừa thanh lịch vừa lãng mạn.
Khi tôi đến nơi, cậu ấy đã ngồi đợi từ trước.
“Đến nhanh vậy à?”
Cậu ấy đứng dậy kéo ghế giúp tôi.
“Không đâu.”
“Vừa mới đến thôi.”
Món ăn lần lượt được dọn lên, dưới ánh nến lung linh, tôi nhìn cậu ấy, trong lòng bất chợt dâng lên cảm giác yên bình của tháng ngày tươi đẹp.
“Tôi đã ly hôn rồi.”
Tôi mở lời phá vỡ không khí dịu dàng ấy.
“Sao cơ?”
Kỷ Dự lập tức ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy kinh ngạc, rõ ràng là chưa thể tin nổi.
“Thật sao? Chị không lừa tôi đấy chứ?”
Tôi gật đầu.
Lúc này, cậu ấy đột nhiên buông dao nĩa trong tay xuống, có phần kích động, nhìn tôi đầy nghiêm túc:
“Chị... thật ra... bao năm nay, trong lòng tôi luôn có chị. Hồi đó chị có người trong lòng, tôi chỉ biết giấu tình cảm này trong tim. Giờ thì... tôi không muốn bỏ lỡ nữa.”
Cậu ấy hít một hơi thật sâu, như thể đã dùng hết dũng khí để nói ra những lời ấy.
“Tôi đang mang thai, là con của Trầm Dật Trần.”
Kỷ Dự sững người, nhìn chằm chằm vào mặt tôi, như thể muốn tìm ra dấu hiệu tôi đang nói dối.
Chuông điện thoại vang lên, phá tan sự im lặng đến nghẹt thở ấy.
“Cô đang ở đâu?”
Trầm Dật Trần phát hiện ra nhanh thật.
Chắc vừa đến công ty định lấy tiền thì phát hiện ngay cả cửa cũng không vào được.
Anh ta nghĩ tôi là cây rút tiền tự động chắc?
“Có gì thì nói thẳng đi, tôi không muốn nhìn thấy anh lúc này.”
“Không được! Phải gặp mặt nói chuyện!”
Tôi chẳng buồn đôi co, dứt khoát cúp máy.
“Là Trầm Dật Trần à?”
“Ừ.”
“Chị định gặp anh ta sao?”
“Chứ sao, tất nhiên là gặp rồi.”
Tôi gửi định vị quán cà phê gần đó cho Trầm Dật Trần.
Tôi kể cho Kỷ Dự toàn bộ sự việc, tất nhiên là bỏ qua phần "trọng sinh" – điều mà chẳng ai tin được.
Nghe xong, Kỷ Dự liên tục gật đầu tán thành, hoàn toàn ủng hộ cách tôi xử lý.
Ăn xong, tôi đứng dậy khoác áo chuẩn bị đến quán cà phê bên cạnh.
Kỷ Dự chặn tôi lại.
“Đợi đã, để tôi đi cùng chị.”
“Được thôi.”
Tôi và Kỷ Dự cùng bước vào quán cà phê, Trầm Dật Trần đã ngồi sẵn ở góc khuất.
Nhìn thấy tôi đi cùng một người đàn ông lạ, ánh mắt anh ta lập tức trở nên sắc lạnh hơn vài phần.
9
Kỷ Dự tự nhiên nắm lấy tay tôi, cùng tôi bước đến bàn rồi ngồi xuống. Trầm Dật Trần là người mở lời trước, giọng mang theo chút khó chịu:
“Cậu ta là ai?”
Tôi còn chưa kịp trả lời, Kỷ Dự đã ung dung lên tiếng, giới thiệu bản thân một cách ngắn gọn, kể luôn cả quá trình chúng tôi quen biết.
“Kiều Nhiên, thủ đoạn của cô đúng là quá thấp kém, cố tình dẫn một gã đàn ông tới để chọc tức tôi, chẳng phải là thấy tôi đã giành được dự án xây dựng khu thương mại Bắc Kinh nên muốn khiến tôi ghen, rồi quay lại xin tôi tái hôn sao?”
“Tôi nói cho cô biết, chuyện đó không bao giờ xảy ra! Tôi và Tô Dao Dao sắp kết hôn, tôi sẽ tổ chức cho cô ấy một đám cưới lớn nhất Bắc Kinh.”
“Nhưng nếu cô biết điều một chút, lấy lòng tôi, đợi tôi hoàn thành xong dự án, biết đâu tôi còn ban phát cho cô chút lợi lộc, coi như vì từng là vợ chồng.”
Khóe mắt tôi liếc thấy Kỷ Dự đang âm thầm đảo mắt một vòng nơi góc bàn.
Tôi thật sự vừa bực vừa buồn cười vì những lời Trầm Dật Trần vừa nói, lạnh lùng lên tiếng:
“Trầm Dật Trần, anh tự tin quá mức rồi đấy. Tôi đưa Kỷ Dự tới chỉ vì cậu ấy là bạn tôi, quan tâm tôi, hoàn toàn không liên quan đến mấy trò ghen tuông mà anh tưởng tượng ra. Còn chuyện anh muốn kết hôn với Tô Dao Dao, đó là việc của anh, chẳng dính dáng gì đến tôi cả.”
Sắc mặt Trầm Dật Trần thay đổi, đang định phản bác thì Kỷ Dự đã nhanh miệng hơn:
“Trầm tiên sinh, chị Kiều đã buông bỏ quá khứ, bắt đầu một cuộc sống mới. Anh cũng đã có người mới, vậy thì không nên suy đoán lung tung như vậy.”
Dứt lời, cậu ấy cúi xuống đặt một nụ hôn lên môi tôi.
Sắc mặt Trầm Dật Trần lập tức đen sì như đáy nồi.
“Buông cô ấy ra cho tôi! Mở miệng ra là nói sống cuộc sống mới gì chứ? Chúng tôi có từng ấy năm tình cảm, cô ấy không thể dễ dàng quên tôi được. Cô ấy vẫn còn yêu tôi!”
Tôi không nhịn được cười khẩy vì lời nói đó.
“Trầm Dật Trần, chúng ta nói chưa đủ rõ sao? Tôi đã không còn yêu anh từ lâu rồi.”
Trầm Dật Trần nổi giận vô cớ:
“Không thể nào! Cô yêu tôi đến mức vì tôi không tiếc mọi thủ đoạn, sao có thể nói không yêu là không yêu ngay được?”
Tôi không muốn tiếp tục tranh cãi mấy điều vô nghĩa đó.
“Anh tìm tôi, rốt cuộc là vì chuyện gì?”
Trầm Dật Trần nhíu mày:
“Tại sao giờ tôi không thể vào nổi cửa công ty Tập đoàn Kiều thị?”
Tôi nhấc ly cà phê lên, thong thả nhấp một ngụm:
“Nếu tôi nhớ không nhầm thì... Trầm tổng, chúng ta đã ly hôn rồi đúng không?”
“Đã ly hôn thì tất nhiên phải dứt khoát mọi chuyện.”
“Hơn nữa Trầm tổng đến công ty tôi làm gì? Lấy tiền à?”
Trầm Dật Trần nghiến răng, hằn học nói:
“Cứ đợi đấy, rồi một ngày các người sẽ phải hối hận!”
Đến lúc công khai chuyện ly hôn rồi, tôi thật sự không biết anh ta còn có thể làm ra chuyện ngu ngốc gì ảnh hưởng đến Tập đoàn Kiều thị nữa.
Sau khi Trầm Dật Trần giận dữ rời khỏi quán cà phê, tôi và Kỷ Dự cũng không nói gì thêm, lặng lẽ rời đi.
Sáng hôm sau, khi đến công ty, tôi lập tức bắt tay vào chuẩn bị công bố chuyện ly hôn.
Đội ngũ truyền thông nhanh chóng hành động, soạn thảo thông cáo báo chí, sắp xếp các kênh truyền thông để phát tin.
Tin tức vừa được công bố, dư luận lập tức bùng nổ.
Đủ kiểu suy đoán và bàn tán lan truyền khắp nơi, may mà công ty đã chuẩn bị kế hoạch ứng phó từ trước: thống nhất lời phát ngôn, nhấn mạnh rằng việc ly hôn là do hai bên đồng thuận, hoàn toàn không ảnh hưởng đến hoạt động của công ty.
10
Trùng hợp làm sao, ngay sau đó Trầm Dật Trần cũng tuyên bố công khai việc sẽ kết hôn với Tô Dao Dao.
Tin tức này vừa được tung ra, dư luận lại một lần nữa náo loạn.
Không ít kẻ hóng chuyện bắt đầu đào sâu vào mối quan hệ giữa chúng tôi, cố tìm ra vài "quả bom tin tức" để bùng nổ.
Cái tên ngốc đó đúng là biết chọn thời điểm – không công bố sớm, cũng chẳng để muộn, lại chọn đúng lúc này để khoe chuyện cưới xin.
Từ buổi tiệc từ thiện hôm ấy, đã có người nghi ngờ Tô Dao Dao là "tiểu tam", giờ tôi vừa mới công bố ly hôn, anh ta liền tuyên bố kết hôn. Chẳng phải càng làm rõ thêm lời đồn là thật sao?
Dự án khu trung tâm thương mại Bắc Kinh đã gần như hoàn tất việc bàn giao cho Trầm Dật Trần, vậy mà anh ta không lo làm việc, lại bận rộn chuẩn bị lễ cưới.
Lễ cưới được chuẩn bị kỹ lưỡng, tổ chức đúng ngày như dự kiến.
Là vợ cũ của Trầm Dật Trần và hiện tại còn là đối tác hợp tác, đương nhiên tôi cũng phải tham dự lễ cưới này. Tôi còn đặc biệt chuẩn bị một “bao lì xì thật to”.
Bước vào nơi tổ chức hôn lễ, mức độ xa hoa vượt xa cả tưởng tượng. Đèn chùm pha lê lấp lánh rực rỡ, hoa tươi đắt tiền phủ đầy từng góc một.
Ngay cả giới thượng lưu ở Bắc Kinh cũng bị choáng ngợp trước độ sang trọng của buổi tiệc.
Khách mời bắt đầu bàn tán xôn xao:
“Nhà họ Trầm chẳng phải là nhờ Kiều gia giúp đỡ mới không phá sản sao? Dự án khu thương mại cũng là do Kiều gia nhường lại cho, thế mà mới ly hôn không bao lâu đã đưa vợ mới về nhà.”
“Đây chẳng phải là đang tát vào mặt Kiều Nhiên sao?”
“Nghe nói Tô Dao Dao là tiểu tam lên ngôi. Trước đó Trầm Dật Trần còn vì bảo vệ cô ta mà trở mặt với Kiều Nhiên nên mới ly hôn đấy.”
Trên sân khấu, Trầm Dật Trần nghe thấy tiếng xì xào bàn tán của đám khách, mặt đen như đáy nồi. Nhưng do đang là lễ cưới, anh ta đành nhẫn nhịn, nắm chặt tay thành quyền, cố nuốt cục tức vào lòng.
Trầm Dật Trần là người rất sĩ diện, bị nói như vậy chắc răng cũng phải nghiến đến vỡ nát.
Theo tôi biết, gia cảnh của Tô Dao Dao cũng chẳng có gì giàu có, Trầm Dật Trần lại càng không dư dả để tổ chức hôn lễ xa hoa đến thế.
Khả năng duy nhất chính là anh ta dùng 70 triệu công quỹ của Tập đoàn Kiều thị – số tiền mà trước khi ly hôn đã lén chuyển – để chi trả cho đám cưới này.
Tôi từng nghĩ anh ta sẽ dùng số tiền đó cho dự án xây dựng khu thương mại, không ngờ lại đổ hết vào việc tổ chức đám cưới.
Khách mời lần lượt an vị. Khi tiếng nhạc lãng mạn vang lên, lễ cưới chính thức bắt đầu.
Tô Dao Dao mặc chiếc váy cưới đuôi dài được may đo thủ công, lớp ren tinh tế tôn lên dáng người uyển chuyển, những viên kim cương nhỏ lấp lánh như sao rơi, phản chiếu ánh đèn lung linh rực rỡ.
Cô ta khoác tay Trầm Dật Trần, gương mặt tràn đầy hạnh phúc, ánh mắt ngập tràn yêu thương.