Chương 2

Tai Họa Vì Cho Mượn Xe

Khi nhận được củ sâm, Lạc Hi Dung cười đến mức không khép được miệng, kéo tôi ngồi lại trò chuyện một hồi lâu.

Tôi tiếp tục trò chuyện theo chủ đề mà Lạc Hi Dung gợi mở, cả buổi chiều nói chuyện khá hợp ý, không khí rất vui vẻ.

Khi tôi đứng dậy chuẩn bị về, Lạc Hi Dung nhiệt tình tiễn tôi ra cửa, nắm chặt tay tôi nói:

“Từ khi bị ung thư đến giờ, mấy người bạn xung quanh sợ tôi vay tiền, ai nấy đều tránh mặt. Chỉ có cậu là luôn nghĩ đến tớ, còn tặng cả sâm quý thế này. Bất kể sau này cậu với Bác Văn thế nào, chúng ta nhất định phải giữ liên lạc, thường xuyên gặp nhau nhé!”

“Tất nhiên rồi.”

Rời khỏi nhà Lạc Hi Dung, trong lòng tôi có chút xót xa.

Kiếp trước cô ấy ra đi khi mới chỉ 27 tuổi, đang ở độ tuổi đẹp nhất đời người, vậy mà lại bị căn bệnh quái ác dày vò đến mức không còn ra hình người.

Mang theo tâm trạng nặng nề ấy, tôi lái xe về nhà.

Nhưng không ngờ, ngay trước cửa nhà, tôi lại gặp hai vị khách không mời mà đến.

Vừa thấy tôi, Lạc Bác Văn liền hạ điện thoại xuống, khó chịu hỏi:

“Sao em chặn WeChat của anh? Gọi điện cũng không bắt máy. Em có biết anh đã đợi em ở đây bao lâu rồi không?”

Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt chán chẳng buồn nói.

“Đã chia tay thì tất nhiên phải chặn rồi. Tôi không có thói quen làm bạn với người yêu cũ. Mà chúng ta đã chia tay rồi, anh đứng chình ình trước cửa nhà tôi làm gì? Tới để ăn chửi à?”

Lời tôi vừa dứt, cô gái đứng bên cạnh Lạc Bác Văn liền xen vào, giọng ngọt như rót mật:

“Chị là Nhuyễn Nhuyễn đúng không ạ? Chào chị, em là Tiểu Nhã.”

“Ồ, có chuyện gì không?”

An Nhã cười nũng nịu với tôi:

“Lúc nãy anh Bác Văn đến sân bay đón em, nghe nói vì chuyện này mà hai người cãi nhau, em cảm thấy rất áy náy nên muốn đích thân tới gặp chị, mời chị đi ăn, tiện thể giải thích rõ mối quan hệ giữa em với anh ấy. Tụi em lớn lên cùng nhau, tình cảm như anh em ruột, hoàn toàn không phải như chị nghĩ đâu.”

Trời ạ, sao ai cũng không hiểu tiếng người thế?

Tôi đã nhấn mạnh rất nhiều lần là chia tay rồi, vậy mà hai người họ vẫn cứ lảm nhảm như thể tôi chưa nói gì.

Thế là tôi mất hết kiên nhẫn.

“Tôi nói lần cuối, chúng tôi đã chia tay. Mà đã chia tay thì là người dưng nước lã. Hai người đứng đây lảm nhảm cả đống chuyện, rốt cuộc muốn gì? Đợi tôi gọi công an báo là bị quấy rối mới chịu đi à?”

Bị tôi xả thẳng không nương tay, An Nhã tỏ ra rất tủi thân.

“Chị Nhuyễn Nhuyễn, em thật lòng chỉ muốn giải thích với chị thôi mà, sao chị có thể nói năng khó nghe như vậy...”

Lạc Bác Văn thấy cô bạn thanh mai bị nói đến mức sắp khóc, lập tức đứng chắn trước mặt cô ta.

“Úc Nhuyễn Nhuyễn, em quá đáng vừa thôi! Trước mặt anh ăn nói không kiêng nể gì thì thôi đi, cớ gì lại nhắm vào Tiểu Nhã? Cô ấy còn nhớ đến em, từ nước ngoài mang về bộ mỹ phẩm dưỡng da để tặng em, nghe nói có tác dụng chống lão hóa rất tốt, trong nước không mua được đâu!”

An Nhã mỉm cười dịu dàng, bước ra từ sau lưng Lạc Bác Văn.

“Đúng đó chị Nhuyễn Nhuyễn. Em nghe anh Bác Văn nói chị hay thức khuya tăng ca, mà phụ nữ mình mà thức khuya thì nhanh già lắm. Bộ dưỡng da này là mẹ em mua cho, nhưng độ tuổi của em còn chưa cần dùng tới. Chị dùng là hợp nhất rồi đó!”

Ha... Đây chẳng phải đang mỉa mai tôi là bà già trước mặt tôi sao?

Tuy nhiên, nghĩ đến kết cục của An Nhã ở kiếp trước, tôi nhìn cô ta một cái đầy hàm ý sâu xa.

“Thật ra... có thể già đi một cách tự nhiên cũng là một loại phúc phận đấy. Chỉ sợ có người không có phúc ấy, mãi mãi trẻ ở một độ tuổi nào đó. Bộ mỹ phẩm này đã mang đến rồi thì tôi nhận. Không thì lại tiếc, lỡ đâu sau này cô không dùng được thì phí quá. Gửi mã QR để tôi chuyển khoản cho.”

Vừa nói, tôi vừa móc chìa khóa mở cửa.

“À mà này, mấy thứ đồ linh tinh Lạc Bác Văn trước kia tặng tôi vẫn còn. Các người đã tới rồi thì tiện thể mang hết đi đi, khỏi để tôi phải chạy ra trạm thu mua đồ cũ.”

Lạc Bác Văn tức đến mặt đỏ gay, định mở miệng phản bác thì rầm một tiếng, tôi đã đóng cửa ngay trước mặt hắn.

Vào nhà xong, tôi nhanh chóng gom hết những món quà hắn từng tặng, nhét vào túi rác đen, rồi ném thẳng ra ngoài cửa.

Lạc Bác Văn cuối cùng không chịu nổi nữa, tức tối đập cửa rầm rầm.

“Úc Nhuyễn Nhuyễn! Em có ý gì đây? Mau ra đây nói rõ ràng cho anh!”

Hàng xóm bên cạnh vốn có quan hệ thân thiết với mẹ tôi, nghe thấy tiếng động liền sợ tôi – con gái một mình – bị ức hiếp, bèn xông ra chửi cho hắn một trận tơi bời, đuổi thẳng.

Thế giới cuối cùng cũng yên bình trở lại.

4

Kể từ hôm đó, tôi và Lạc Bác Văn chính thức cắt đứt hoàn toàn.

Dọn dẹp lại tâm trạng, tôi dồn hết sức lực vào việc khởi nghiệp.

Ngành tôi chọn là thương mại điện tử xuyên biên giới, hợp tác cùng cô bạn thân Tạ Doanh.

Kiếp trước, hai chúng tôi phối hợp cực kỳ ăn ý, chẳng mấy chốc đã vận hành trơn tru mô hình B2C.

Nhưng khi sự nghiệp đang trên đà phát triển, tôi lại bị hai kẻ “kỳ quái” – Lạc Bác Văn và An Nhã – phá cho tan nát.

Từ lúc tôi bị kiện tụng, mọi thứ đều rơi vào bế tắc.

Để không liên lụy đến Tạ Doanh, tôi đã chủ động rút khỏi công ty, giữ lại trọn vẹn thành quả mà chúng tôi đã cùng dốc sức gây dựng.

Nghĩ lại, thật sự rất đáng tiếc.

Nhưng may mắn là tôi đã thay đổi được số phận xui xẻo của mình ở kiếp trước.

Tiếp theo, tôi phải thực hiện cho bằng được hoài bão mà kiếp trước chưa kịp thực hiện.

Không chỉ vậy, tôi còn có thể tận dụng những thông tin vượt thời đại mà mình biết từ kiếp trước để biến thành tiền bạc thực sự.

Ví dụ như cổ phiếu sẽ tăng vọt vào dịp Quốc khánh — tôi đã tranh thủ mua vào với giá rẻ từ sớm, cuối cùng thu được một khoản lợi nhuận khổng lồ.

Rồi nhờ vào món tiền “trời cho” ấy, tôi moi lại từ trong trí nhớ mấy dự án đầu tư mới sẽ “bùng nổ” vào nửa cuối năm. Tôi tranh thủ rót vốn vào lúc chúng còn chưa được ai chú ý, chờ ngày hái quả giàu sang.

Khi sự nghiệp và đầu tư của tôi ngày một khởi sắc, thỉnh thoảng tôi vẫn nghe được tin tức về Lạc Bác Văn và An Nhã.

Nghe đâu sau một thời gian dài dây dưa mập mờ, cuối cùng hai người cũng chính thức công khai mối quan hệ.

Mới qua nửa năm, đã có tin họ sắp đính hôn.

Lúc mới lan ra tin tức này, Lạc Hi Dung còn dè dặt hỏi tôi, sợ tôi vì chuyện đó mà buồn lòng.

Nhưng có gì mà buồn chứ?

Tôi còn mong hai người họ cưới càng nhanh càng tốt ấy.

Chỉ khi họ chính thức là vợ chồng, bị pháp luật ràng buộc vào cùng một hộ khẩu, tôi mới có thể tiện tay quét sạch một mẻ.

May sao tôi không phải đợi quá lâu — tin tức đám cưới của họ đã bắt đầu lan truyền trong vòng bạn bè.

5

Ngày cưới của hai người, trùng hợp chính là đúng một năm sau khi tôi và Lạc Bác Văn chia tay.

Trong suốt một năm ấy, sự nghiệp thương mại điện tử của tôi và Tạ Doanh đã đi vào guồng ổn định.

Những dự án đầu tư tôi rót vốn cũng dần cho thấy lợi nhuận.

Sự giàu có mà tôi có được, thể hiện rõ nhất ở việc — tôi đã đưa mẹ rời khỏi khu dân cư trung cấp cũ kỹ, chuyển sang căn hộ cao cấp rộng rãi giữa trung tâm thành phố.

Chiếc xe tôi lái giờ cũng là dòng cao cấp, khác xa trước kia.

Số dư trong tài khoản ngân hàng vẫn không ngừng tăng đều, mọi thứ đang phát triển đúng như những gì tôi dự tính.

Bao gồm cả... bệnh tình của Lạc Hi Dung.

← → Phím mũi tên để chuyển chương