Chương 2
Tái Sinh Không Để Tha Thứ
"Họ bị trúng độc rồi, thôi đừng hỏi nhiều nữa, giờ mau lái xe tới! Không đóng tiền là họ không được vào phòng cấp cứu đâu!"
Anh tôi sốt ruột hét lên trong điện thoại.
Tôi lơ đãng đáp: "Ờ, ờ, được rồi, em tới liền."
Trước khi cúp máy, anh tôi còn không quên dặn: "Nhớ mang theo nhiều tiền vào! Đây là tiền cứu mạng mẹ với chị dâu mày đấy!"
"Vâng, em biết rồi, anh yên tâm!"
Vừa dứt cuộc gọi, tôi cuối cùng cũng không nhịn nổi mà bật cười.
Ha ha ha, không ngờ kịch hay lại đến nhanh thế này.
3
Tôi ném điện thoại sang một bên, rồi vào bếp cắt ít hoa quả, sau đó nằm dài trên ghế sofa, thoải mái xem tivi.
Một lúc sau, điện thoại lại reo.
"Alo, em đến đâu rồi? Sao vẫn chưa thấy mặt?"
Anh tôi ở đầu dây bên kia sốt ruột giục liên hồi.
Tôi xiên một miếng trái cây bỏ vào miệng, vừa nhai vừa lẩm bẩm nói: "Ừm, sắp tới rồi, em đang lái xe đây, không nói chuyện nữa nha!"
"Nhanh lên đấy! Mẹ vừa mới nôn thêm một bịch to nữa, không thể chậm trễ được đâu!"
Qua điện thoại, tôi còn cảm nhận được vẻ mặt sắp phát điên của anh tôi lúc đó.
Anh đúng là "con cưng" của mẹ, xảy ra chuyện thì một đồng cũng không bỏ ra, chỉ biết ngửa tay xin tiền tôi để gọi là hiếu thảo.
Kiếp trước các người đối xử với tôi thế nào, kiếp này tôi sẽ trả đủ.
Hạng ruồi như các người, để xem tôi có chơi chết các người không.
Chẳng bao lâu sau, anh tôi lại gọi đến lần nữa.
Lần này, vừa nhấc máy, anh ta đã gào lên như điên.
"Lâm Hiểu Đình, mày chết rồi hay què rồi hả? Chạy cái xe thôi mà lâu như rùa bò, để tao ở đây lo muốn chết! Còn bao lâu nữa mới tới? Mau cút đến đây cho tao!"
Tôi học theo kiểu diễn của nữ chính trong phim, bắt đầu sụt sùi khóc lóc: "Anh ơi, tất cả là do anh hết, tại anh giục em quá nên em đâm phải xe của một ông anh. Xe người ta là Maserati đó, vừa mở miệng đã đòi em đền 200 triệu, không trả là ổng dọa đánh em. Em đang kẹt ở ngã tư trước công viên nè, anh mau đến cứu em với!"
Anh tôi chửi thề một câu, rồi nói: "Vậy đi, em chuyển tiền viện phí vào tài khoản anh trước, giải quyết xong vụ đó rồi tới bệnh viện cũng được."
Nghe tới đây, tôi suýt nữa tức cười thành tiếng.
Ra là mạng sống của mẹ và vợ anh thì quý giá, còn mạng tôi thì không đáng giá một xu à?
Tôi tiếp tục diễn, tỏ vẻ đáng thương: "Không được đâu anh ơi, giờ em không thoát ra được, hay anh qua đây giải vây giúp em, đổi chỗ với em đi?"
"Biến mẹ mày đi! Mớ lộn xộn của mày thì mày tự giải quyết! Đừng lôi tao vào!"
Nói xong, anh tôi cúp máy cái rụp.
Vậy là đúng ý tôi rồi, cuối cùng tai cũng được yên ổn. Tôi lại ném điện thoại sang một bên, tiếp tục xem tivi.
Còn ba người ở bệnh viện kia, cứ để họ tự sinh tự diệt đi.
4
Sau đó, nghe nói là bên nhà mẹ đẻ của chị dâu bỏ tiền ra làm phẫu thuật, mới kéo được hai người họ từ cửa tử trở về.
Chứ trông chờ vào anh tôi – cái tên vô dụng ấy, không biết đến bao giờ mới lo nổi tiền.
Còn đứa bé trong bụng chị dâu thì, không ngoài dự đoán, vẫn không giữ được.
Kiếp này, vì hai người họ tiếp xúc với trúc đào quá lâu nên bị trúng độc nặng, nằm liệt giường mấy tháng trời vẫn chưa khỏi hẳn.
Giờ thì anh tôi vừa mất con, lại còn phải chăm hai người bệnh – tha hồ mà bận bịu!
Còn tôi thì ung dung ở nhà cùng chồng chuẩn bị sinh con, chẳng bao lâu sau, tôi phát hiện mình đã mang thai.
Ba tháng sau, mẹ tôi vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, đã hớt hải gọi điện đến.
Tôi cứ tưởng bà gọi để trách mắng tôi vì không đến thăm.
Ai ngờ, đầu dây bên kia lại là giọng điệu khác hẳn, thái độ nhiệt tình đến lạ.
"Con bé này, có bầu mà không nói với mẹ một tiếng! Tính giấu đến bao giờ nữa hả? Nếu không nhờ bà Vương hàng xóm cũ nói với mẹ, mẹ còn bị con giấu mãi!"
Chuyện mang thai tôi vốn dĩ không định nói với họ, nhưng không ngờ lần trước ra siêu thị lại đụng mặt bà Vương, bị bà ấy nhìn ra cái bụng bầu.
Bà ấy lại đem chuyện đó về kể với mẹ tôi, thế là cả nhà đều biết.
Mẹ tôi lại tiếp tục nói: "Mốt anh con đặt chỗ ở khách sạn Quân Đình, mời khách ăn mừng. Nhớ đến nha!"
Ăn mừng? Không giống chuyện anh tôi sẽ làm chút nào.
Tôi nghi ngờ hỏi: "Tự nhiên sao anh lại mời tiệc thế mẹ?"
"Thì mừng chuyện mẹ với chị dâu con từ cõi chết quay về, đại nạn không chết nè! Với cả con cũng đang mang bầu nữa, chuyện lớn như vậy tất nhiên phải ăn mừng rồi!"
Tôi càng nghe càng thấy có điều gì đó không ổn, cầm điện thoại mà do dự không đáp.
Mẹ tôi vẫn tiếp tục giục: "Dù sao con đến là được rồi, địa chỉ cụ thể mẹ gửi tin nhắn cho con sau nhé."
Nghe vậy tôi lại càng cảm thấy bất an trong lòng.
Ban đầu tôi định từ chối thẳng, không muốn dính vào đám người đó nữa.
Nhưng nghĩ lại – không được, tôi phải tới xem rốt cuộc bọn họ đang giở trò gì.
Thấy tôi im lặng, mẹ tôi lại lên tiếng thúc: "Bọn mẹ có thể hại con sao? Mẹ lúc nào mà hại con chứ? Đúng là..."
Tôi không nhịn được mà khẽ cười lạnh – kiếp trước bà còn hại tôi chưa đủ sao?
Tôi giả vờ ngây thơ đáp lại: "Dạ, mẹ yên tâm. Mốt con nhất định sẽ đến."
5
Tôi kể chuyện này cho chồng nghe, anh lo lắng nên quyết định đi cùng tôi.
Tới phòng tiệc, tôi mới phát hiện mẹ tôi còn mời cả đống họ hàng đến – nào là dì bảy, cô tám, đầy đủ cả. Xem ra hôm nay đúng là một bữa tiệc "bẫy người" đây rồi.
Vừa thấy tôi, mẹ đã cười hớn hở dúi vào tay tôi một món quà: "Đây là quà gặp mặt, anh con với chị dâu tự tay chọn cho cháu đấy."
Lúc đó, anh tôi và chị dâu cũng bước lại gần, hiếm khi thấy họ tươi cười niềm nở với tôi như vậy.
"Đến rồi à, mau ngồi vào đi."
Tôi cũng cố nặn ra một nụ cười đáp lại.
Hừ, diễn kịch à? Ai mà không biết diễn?
Chẳng bao lâu sau, thức ăn được bưng lên, mọi người lần lượt ngồi vào bàn.
Mẹ tôi còn đổi chỗ với người khác để ngồi sát bên tôi.
Bà cẩn thận múc cho tôi một bát canh gà: "Nào, uống đi con. Canh này bổ lắm, tốt cho đứa bé trong bụng con đấy."
Tôi nhìn chồng, hai vợ chồng trao đổi ánh mắt, rồi tôi quay sang mẹ: "Cảm ơn mẹ."
Chồng tôi đưa bát canh qua chỗ mình, nhưng không hề động tới.
Tôi liếc nhìn anh tôi, thấy anh và chị dâu đang thì thầm to nhỏ, không biết đang tính toán gì.
Rồi anh tôi huých nhẹ vào mẹ tôi, hai người trao nhau ánh mắt ngầm hiểu.
Lúc này mẹ mới vào thẳng vấn đề: "À này, Tiểu Tình à, chị dâu con bị thương nặng, bác sĩ nói cơ hội mang thai lại rất thấp. Giờ con đang có bầu, cả nhà nghĩ rồi, sinh xong thì cho anh con nuôi nhé?"
Tôi sững người, mặt đơ như tượng. Mấy lời trơ trẽn như vậy mà cũng nói ra được à?
Tôi mang nặng đẻ đau, sao lại phải đưa con mình cho họ nuôi?
Thấy mặt tôi cứng lại, chị dâu vội chen vào dỗ dành: "Ây da, Hiểu Đình à, mình là người một nhà, con em chẳng phải cũng là con của tụi chị sao?"
Nực cười thật. Ai mà là người một nhà với các người?
Ra là bao nhiêu lời ngon tiếng ngọt từ đầu đến giờ, là để dẫn tới cái “yêu cầu” này đây.
Chồng nắm nhẹ tay tôi như muốn an ủi, đừng tức giận.
Tôi cúi đầu, nói nhỏ với anh: "Mình đi thôi, bữa cơm này nuốt không trôi."
Chúng tôi đứng dậy: "Xin lỗi, tự nhiên tụi em nhớ ra còn việc gấp, phải đi trước."