Chương 10
Tái Sinh Trong Tro Tàn
Mẹ đã không còn phong độ như trước.
Khi phải đối mặt với hết thế hệ trẻ này đến thế hệ khác xuất hiện, bà cần một cái cớ để rút lui trong danh dự.
Bà không hề đơn thuần.
Ngay từ đầu nhận nuôi Lâm Huyên, mẹ đã muốn tìm một người kế thừa huyền thoại của mình.
Hơn nữa, việc này giúp bà xây dựng hình tượng "vừa đẹp vừa nhân hậu" trong mắt công chúng.
27
Tôi vùi đầu vào việc học.
Những kỳ nghỉ, tôi cùng bạn bè du lịch khắp đất nước, ngắm nhìn từng cảnh sắc hùng vĩ của quê hương.
Lần đầu tiên tôi có hộ chiếu riêng.
Những nơi ba mẹ từng đưa Lâm Huyên đi.
Tôi cũng có thể tự mình đặt chân đến.
Năm ba đại học, chú Phó mời tôi đến trụ sở tập đoàn mới, hỏi tôi có hứng thú học đầu tư không.
Nhìn xem, chuẩn chuyên ngành rồi.
Dưới sự dẫn dắt của một đại lão tài chính, tôi tiến bộ thần tốc.
Với tư duy sắc bén, tôi đầu tư vào một loạt công ty kỳ lân, giá trị tài sản tăng vọt.
Chú Phó nhìn tôi đầy tán thưởng:
"Không hổ danh là cháu gái nhà Hạ gia."
Ông nhắc lại chuyện của thế hệ trước.
Năm xưa, cả gia tộc Phó và Hạ đều có sự nghiệp vững chắc.
Chú Phó hơn ba tôi vài tuổi, nhưng năng lực vượt trội không biết bao nhiêu lần.
Còn ba tôi thì sao?
Não toàn chuyện yêu đương, chẳng thèm quan tâm đến kinh doanh.
Ông không hề để tâm đến sản nghiệp ông nội để lại, thua lỗ bao nhiêu cũng chẳng quan trọng.
Chỉ biết lao theo mẹ tôi khắp thế giới, làm một tay săn ảnh trung thành.
Chú Phó thấy Hạ gia sa sút, không nỡ nhìn nên tiện tay giúp đỡ vài lần.
Nhưng ông không ngờ.
Suốt bao nhiêu năm ở nước ngoài, ba mẹ tôi bỏ rơi con ruột của mình trong nước.
Càng không ngờ rằng.
Tôi lại phải sống trong hoàn cảnh đáng thương đến vậy.
"Nhiên Nhiên, con có biết tại sao hôm đó con trai chú bị hóc kẹo không?"
Không hổ danh đại lão nhìn thấu mọi thứ.
Hóa ra, ông sớm đã nhận ra điểm bất thường, giống như tôi.
Hôm đó, phòng khách không có ai, một đứa trẻ không thể nào tự lấy được viên kẹo đặt ở trên cao, lại còn được bóc vỏ sạch sẽ.
Điều đáng nghi nhất.
Lâm Huyên đột nhiên biến mất rồi lại xuất hiện, cùng với thái độ bao che của ba mẹ tôi.
Lần này, tôi không giấu giếm nữa.
Dù Lâm Huyên không cố ý, cô ta cũng mắc nợ nhà họ Phó một lời xin lỗi.
Ít nhất, lúc đó cô ta nên nói rõ ngay từ đầu rằng thằng bé bị hóc kẹo, tranh thủ thời gian cứu chữa nhanh nhất.
Nghĩ đến việc ba mẹ tìm mọi cách che giấu cho cô ta, chú Phó chỉ thở dài:
"Nhiên Nhiên, có muốn giành lại gia sản của ba con không?"
Tôi cười: "Tất nhiên rồi."
Không có chú Phó dẫn đường chỉ lối, ba tôi đầu tư gì lỗ nấy.
Thay vì để tài sản rơi vào tay kẻ ngoài.
Chi bằng để tôi tiếp quản.
28
Chớp mắt đã tốt nghiệp.
Tôi trở về trường cũ, với tư cách cựu học sinh xuất sắc, phát biểu trước toàn trường.
Ba mẹ cố chen vào khán đài, gặp ai cũng khoe khoang tôi là con gái họ.
Tôi thậm chí không dành nổi một phút để chụp ảnh chung với họ.
Mẹ tức giận, chặn tôi ngay trước cổng trường:
"Hạ Nhiên! Suốt bốn năm đại học, con không gọi một cuộc điện thoại, cũng chưa từng về nhà. Con có thái độ gì vậy?"
Tôi cười nhạt:
"Gọi là có sao học vậy. Trước năm 16 tuổi, ba mẹ cũng đâu có về nhà bầu bạn với con."
Mẹ gắt lên:
"Con là con gái của ba mẹ! Dù ba mẹ có làm sai gì đi nữa, con cũng không thể mãi ghi hận như vậy!"
Tôi lặng lẽ nhìn bà, giọng nói bình thản nhưng lạnh lẽo:
"Con gái yêu ba mẹ đã chết rồi. Chết vào khoảnh khắc bị Lâm Huyên đẩy xuống cầu thang."
Mẹ sững sờ:
"Nói linh tinh gì vậy? Con vẫn đang sống sờ sờ đấy thôi!"
Không có gì đau hơn lòng đã chết.
Tôi thậm chí không buồn giải thích.
Chỉ nhàn nhạt nói:
"Trong nhà, ở kho chứa đồ có một cái hộp. Nếu có hứng thú, ba mẹ có thể xem thử."
Không chờ bà lên tiếng, tôi xoay người rời đi, cùng nhóm bạn thân đi hát karaoke thâu đêm.
Tôi mở cốp chiếc Maserati, lấy ra quà đã chuẩn bị từ trước, chia cho tất cả bạn bè.
Chỉ duy nhất ba mẹ là không có.
Mẹ cay cú, bĩu môi chua ngoa:
"Lớn rồi, có tiền là cứng cánh rồi nhỉ? Đối xử với bảo vệ cổng trường còn tốt hơn với ba mẹ ruột của mình. Lương tâm con bị chó ăn mất rồi à?"
Tôi nhìn bà, ánh mắt phức tạp.
Từ khi chào đời, mẹ chưa bao giờ nhìn thẳng vào tôi một lần.
Bà quẳng tôi sang một bên, để tôi tự sinh tự diệt.
Tôi từng bị hào quang của bà mê hoặc, từng vì khao khát tình mẹ mà ôm hy vọng không ngừng.
Nhưng đến khi tôi khôi phục trí nhớ.
Nhớ lại bản thân đã từng suýt bị xâm hại...
Nhớ lại lúc tôi nằm viện vì viêm phổi, trong khi họ đưa con nuôi đi Nam Cực...
Tôi cảm nhận được sự khác biệt kinh khủng của cái gọi là "tình mẹ".
May mắn thay, cuối cùng tôi cũng nhìn thấu bản chất lạnh lùng của ba mẹ.
Họ chỉ yêu bản thân mình, chỉ yêu đứa con có thể mang đến danh tiếng và thỏa mãn lòng hư vinh của họ.
Những người như vậy.
Tôi không cần nữa.
29
Sự nghiệp của tôi phát triển rất tốt.
Dù sở hữu tài năng thiên phú, nhưng vì sự thờ ơ của mẹ, tôi không thể trở thành vũ công lừng danh thế giới.
Nhưng không sao.
Tôi kiếm được rất nhiều tiền!
Tôi có thể giống như chú Phó, tài trợ cho những đoàn múa mà tôi yêu thích.
Tôi thành lập quỹ chống bạo lực học đường, giúp đỡ những đứa trẻ từng có quá khứ giống tôi.
Với con mắt nhìn người sắc bén, tôi đầu tư và nâng đỡ nhiều tài năng trẻ, nhận về lợi nhuận khổng lồ.
Đi đến đâu, tôi cũng được kính trọng gọi một tiếng:
"Tổng Giám đốc Hạ."
Không biết nghe tin từ đâu, mẹ chặn tôi ngay trước cửa nhà hát:
"Nhiên Nhiên, con đúng là tàn nhẫn! Con có thể giúp bao nhiêu người, nhưng lại bỏ mặc chính ba mẹ ruột của mình!"
Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt.
Ăn mặc lôi thôi, khuôn mặt tiều tụy, hoàn toàn mất đi dáng vẻ lộng lẫy ngày xưa.
Tôi nhíu mày, ghê tởm lùi lại một bước.
À.
Từ khi chú Phó cắt đứt sự hỗ trợ, ba tôi đầu tư thua lỗ nặng nề, đến mức phải bán cả căn nhà.
Không còn tiền, từ một kẻ mê đắm tình yêu, ba tôi buộc phải trở thành một con người chăm chỉ đi làm thuê.
Một ngày cày bảy công việc, cố gắng gồng gánh sinh hoạt phí cho mẹ tôi.
Kết quả là bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối.
Ông đã gọi cho tôi vô số lần, mong tôi tha thứ cho mẹ, đón bà về hưởng tuổi già.
Nhưng lúc đó, tôi còn đang du lịch Bắc Cực ngắm gấu trắng, lấy đâu ra thời gian quan tâm đến bà ta?
Mẹ điên cuồng mắng chửi tôi bất hiếu, rồi bỗng nhớ đến cái hộp trong kho đồ mà tôi từng nhắc tới nhiều năm trước.
Chắc bà định lấy đồ của tôi về làm bùa ghim hình nhân, trong cơn giận dữ liền lôi ra xem.
Không ngờ bên trong lại là.
Giấy biên nhận của sở cảnh sát.
Có lẽ vì thương hại tôi, cô cảnh sát hôm đó đã ghi lại toàn bộ sự việc, còn định gửi cho ba mẹ tôi.
Nhưng liên lạc thế nào cũng không được.
Vậy nên.