Chương 2

Tâm tư gửi gió

4

Khi kết quả kiểm tra sức khỏe được thông báo, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Cơ thể tôi vẫn hoàn toàn sạch sẽ.

Tôi cũng không mang thai.

Khi kết hôn với Chu Tự Ngôn, sức khỏe tôi rất yếu, nên chúng tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện có con.

Nhưng để phòng ngừa bất trắc, tôi vẫn quyết định làm kiểm tra toàn diện.

“Bác sĩ, tôi muốn hỏi, cơ thể tôi hiện giờ đã hồi phục tốt chưa?”

Khi nhận được câu trả lời khẳng định, tôi mới cảm thấy cảm giác nặng nề trong lòng tôi dường như tan biến.

Cầm tờ kết quả, tôi bước ra khỏi phòng.

Nhưng vừa đi đến góc hành lang, tôi bất chợt nghe thấy cái tên của Chu Tự Ngôn.

“Chu Tự Ngôn, nếu em thật sự mang thai, em có thể không bỏ đứa bé được không?”

Tôi dừng bước, nhìn về phía hai người ở đó không xa.

Chu Tự Ngôn đang kẹp một điếu thuốc giữa ngón tay, chân mày nhíu chặt, vẻ mặt đầy phiền phức.

Còn cô gái trẻ đứng trước mặt anh, khuôn mặt không trang điểm, khóc đến mức nước mắt giàn giụa.

Cô ta níu lấy tay áo anh, vừa lắc lắc vừa khóc lóc cầu xin.

Chu Tự Ngôn cười lạnh:

“Vợ tôi còn chưa sinh, đến lượt cô à?”

“Nhưng đây là đứa con đầu tiên của em, em không nỡ bỏ.”

“Em hứa sẽ ngoan ngoãn, tuyệt đối không làm phiền anh. Cũng sẽ không để vợ anh biết đến sự tồn tại của em và đứa bé.”

Chu Tự Ngôn đưa tay kẹp điếu thuốc, vỗ nhẹ lên mặt cô gái:

“Đừng ngây thơ thế, bảo bối. Cô không thể giữ đứa bé này.”

“Nghe lời đi, bỏ đứa bé, tôi sẽ mua cho cô một căn nhà.”

“Nhưng nếu cô không bỏ, Đào Nguyện, tôi nói trước cho rõ.”

“Ở trường cô, mấy cô bé xinh đẹp, ngoan ngoãn không thiếu. Hằng ngày đổi một người ngủ cũng dễ như trở bàn tay, không nhất thiết phải là cô.”

Mấy câu nói của anh khiến cô gái trẻ sững sờ, nước mắt vẫn còn đọng trên má, nhưng khuôn mặt đã tái nhợt.

“Em nghe lời, Chu Tự Ngôn, anh đừng bỏ em.”

“Ngoan, đi làm kiểm tra đi.”

“Em sẽ ngoan ngoãn đi kiểm tra. Nhưng mà... chồng ơi, anh từng nói vợ anh sức khỏe không tốt, không thể sinh con được mà.”

“Nếu em thật sự mang thai, coi như em sinh thay chị ấy. Đứa bé có thể để chị ấy nuôi, em không tranh không giành, được không?”

Chu Tự Ngôn im lặng một lúc:

“Kiểm tra trước đi, kiểm tra xong rồi nói.”

Cô gái vừa khóc vừa đẩy cửa bước vào.

Chu Tự Ngôn hút xong điếu thuốc, dập tắt.

Khi anh quay người lại, tôi giả vờ như vừa tình cờ đi ngang qua.

Thấy tôi, anh thoáng sững sờ.

Nhưng rất nhanh, trên mặt anh hiện lên vẻ căng thẳng, lo lắng.

“Vợ à, sao em lại đến bệnh viện?”

5

Chu Tự Ngôn nắm lấy cánh tay tôi, vẻ mặt trông như vô cùng lo lắng.

“Sao không gọi điện cho anh? Một mình chạy đến bệnh viện làm gì?”

Ánh mắt anh lướt khắp người tôi, tràn đầy vẻ sốt ruột và quan tâm, như thể mười năm qua, tình yêu anh dành cho tôi chưa hề suy giảm dù chỉ một chút.

Tay chân tôi dần lạnh ngắt, như thể có luồng khí lạnh len vào tận xương tủy.

Chu Tự Ngôn, làm sao anh có thể diễn sâu đến mức này?

Khi anh từng tiếng, từng tiếng gọi tôi là “vợ”, cô gái khác của anh lại đang ở cách đây không xa, trong phòng kiểm tra xem mình có mang thai hay không.

Vậy mà anh vẫn có thể đứng trước mặt tôi, không lộ ra một chút sơ hở nào.

Đến mức, tôi gần như không thể phân biệt đâu mới là con người thật của anh.

“Em không sao,” tôi đáp, giọng điệu lạnh nhạt. “Chỉ đến thăm một người bạn.”

Nghe xong, anh thở phào nhẹ nhõm, ngay lập tức kéo tôi vào lòng,ôm thật chặt.

“Em làm anh sợ chết khiếp, vợ à.”

“Chu Tự Ngôn, anh lo cho em lắm sao?” Tôi ngẩng đầu nhìn anh, hỏi khẽ.

“Không lo sao được?”

Anh ôm lấy tôi càng chặt, giọng nói nặng nề đầy xúc động:

“Lúc cưới em, sức khỏe em yếu đến mức nào, em còn nhớ không?”

“Anh phải bỏ biết bao công sức điều dưỡng suốt ba năm trời, em mới dần khá lên được.”

“Vợ à, em biết không, lúc nhìn thấy em ban nãy, anh sợ đến mức hồn vía bay mất.”

“Nếu em xảy ra chuyện gì, anh biết sống sao đây?”

Tôi muốn cười, nhưng đôi môi lại không thể nhếch lên, cứ cứng đờ như bị đông lại.

Môi tôi run rẩy, giống như vừa nuốt phải một ngụm dầu sôi.

Tôi nhìn anh, hỏi nhẹ:

“Vậy anh đến bệnh viện làm gì?”

Vòng tay anh siết chặt thêm một chút, trả lời không chút do dự:

“À, anh đến thăm một người lớn tuổi, bác ấy đang nằm viện.”

Nhưng đây là khoa phụ sản.

Tôi không vạch trần anh.

6

Trên đường đưa tôi về nhà, điện thoại của Chu Tự Ngôn liên tục reo lên.

Anh dứt khoát tắt máy, nói với giọng dịu dàng:

“Hôm nay dù là ai gọi, anh cũng ở nhà với em.”

Tôi không trả lời, chỉ nhìn ra cửa sổ, ngắm những dãy phố quen thuộc lướt qua.

Trên đường về, chúng tôi đi ngang qua ngôi trường trung học cũ.

Những ký ức quen thuộc ùa về.

Ngày xưa, chúng là những khoảnh khắc ngọt ngào, nhưng giờ đây, chúng lại trở thành những lưỡi dao bọc đường, cứa sâu vào tim tôi.

Tầm nhìn của tôi dần trở nên mờ mịt.

← → Phím mũi tên để chuyển chương