Chương 6
Tâm tư gửi gió
Chu Tự Ngôn cố gắng giữ bình tĩnh.
Anh châm một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu.
Sau đó lấy số của Lâm Dược gọi qua.
“Lâm Dược, cho người tìm cô ấy. Ngay bây giờ, lập tức cho người đi tìm.”
“Chu tổng, anh muốn tôi tìm ai?”
Anh nói cho Lâm Dược biết về câu lạc bộ mà Lâm Bích Hà đã đến buổi chiều.
“Điều tra xem, sau khi rời khỏi câu lạc bộ, cô ấy đã đi đâu, hiện giờ đang ở đâu. Những ngày gần đây cô ấy liên lạc với ai.”
“Đi tra toàn bộ giấy tờ của cô ấy, kiểm tra ở sân bay, ga tàu cao tốc, bến xe. Tất cả mọi nơi, không được bỏ sót.”
“Còn nữa, theo dõi định vị điện thoại của cô ấy. Có thông tin gì, báo ngay lập tức cho tôi.”
12
Chu Tự Ngôn quay người xuống lầu, trực tiếp lái xe thẳng đến sân bay.
Nơi cô có thể đi không nhiều.
Ngoài thị trấn quê nhà cách vài trăm dặm, chỉ còn thành phố nơi người bạn thân thời đại học của cô đã lấy chồng.
Anh cố gắng giữ cho bản thân bình tĩnh.
Anh tự nhủ mình luôn hành động rất kín đáo.
Bạn bè xung quanh, anh đều đã nhắc nhở và cảnh cáo, không ai dám nói linh tinh trước mặt cô.
Đào Nguyện lại càng không dám.
Vậy nên, có lẽ cô chỉ tình cờ nghe được một số lời đồn.
Có lẽ chỉ vì dạo gần đây anh về nhà quá muộn, thời gian dành cho cô quá ít, lại thất hứa vài lần.
Trong lòng cô không vui, muốn cho anh một chút bài học.
Bây giờ không như trước kia.
Họ là vợ chồng, tất cả lợi ích đều gắn chặt với nhau.
Cô sức khỏe không tốt, luôn ở nhà dưỡng bệnh.
Rời xa anh, cô như con chim nhỏ được thả khỏi lồng son, nhưng sẽ không sống được bao lâu.
Chu Tự Ngôn tự an ủi mình như vậy.
Nhưng dường như hoàn toàn vô ích.
Suốt dọc đường, tim anh đập thình thịch.
Trong lồng ngực sôi trào, cả trái tim như bị dầu sôi lửa bỏng thiêu đốt.
Khi dừng đèn đỏ, anh lại gọi điện cho cô.
Vẫn không có ai nghe máy.
Gần đến sân bay, điện thoại của Lâm Dược gọi tới.
"Phu nhân rời khỏi câu lạc bộ khoảng bốn giờ chiều."
“Nhưng toàn bộ video trên con phố đó đều bị vô hiệu hóa, không thể tra được hành tung của phu nhân."
“Chúng tôi đã kiểm tra sân bay và ga tàu cao tốc, nhưng không có thông tin nào cho thấy phu nhân đã rời thành phố.”
“Chu tổng, có lẽ phu nhân vẫn còn ở Bắc Kinh.”
Chu Tự Ngôn nắm chặt vô lăng, đột nhiên thở phào một hơi: "Đi tìm đi, bất kể thế nào, nhất định phải tìm được cô ấy.”
"Còn nữa, định vị điện thoại di động tra được chưa?"
"Không tra được, định vị điện thoại của phu nhân hình như cũng bị can thiệp chặn lại."
Lời của Lâm Dược khiến đầu óc Chu Tự Ngôn như nổ tung, cả người trống rỗng.
Lâm Dược còn nói gì đó, nhưng anh chẳng nghe rõ.
Trong đầu chỉ hiện lên lời cô đã nói khi xin tiền anh hôm nọ.
Cô nói cũng đã chuẩn bị cho anh một món quà, để ở phòng bảo vệ của trường cấp ba cũ.
Theo như đã hẹn, ba ngày sau đi lấy, chính là ngày mai.
Nhưng anh không thể chờ thêm một giây nào nữa.
13
Khi Chu Tự Ngôn phóng xe đến trường học, trời đã quá nửa đêm.
Đèn trong phòng bảo vệ tắt từ lâu.
Anh chẳng quan tâm, xuống xe và gõ cửa ầm ầm.
Bỗng một cơn lạnh thoáng qua sống mũi.
Anh vô thức đưa tay lên chạm, phát hiện đó là một bông tuyết lạnh giá.
Bắc Kinh đã đón đợt tuyết đầu tiên.
Ngày anh và Lâm Bích Hà bắt đầu yêu nhau, cũng là trong một trận tuyết đầu mùa như thế này.
Chu Tự Ngôn đứng sững dưới cơn tuyết ngày càng dày đặc, thần trí mơ màng.
Mất một lúc lâu, anh mới bừng tỉnh khi nghe thấy tiếng gọi của bác Tống.
Thứ được đưa cho anh chỉ là một túi giấy màu nâu đơn giản.
Khoảnh khắc nhận lấy, anh như cầm phải khối than nóng, vô thức muốn vứt đi.
Có lẽ anh đã đoán được bên trong là gì.
Hoặc cũng có thể, anh không dám đối mặt.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn mở ra.
Đập vào mắt là năm chữ “Thỏa thuận ly hôn”.
Trang cuối cùng, là chữ ký viết tay của cô và dấu vân tay.
Bên dưới nữa, là một số bản in chụp lại tin nhắn trò chuyện.
Ngoài ra, cô không để lại cho anh một lời nào.
Nhưng dường như, những gì cần nói cần làm, cô đã nói rất rõ ràng.
Những đoạn tin nhắn kia, Chu Tự Ngôn chỉ liếc mắt qua một lần, đã vò nát thành một cục.
Anh đưa thuốc lá cho bác Tống, nhỏ giọng cảm ơn rồi quay lưng rời đi.
Sau đó lái xe, trực tiếp đến căn hộ của Đào Nguyện.
Khi mở cửa, Đào Nguyện mắt còn ngái ngủ, nhưng lại vui mừng khôn xiết, lao tới muốn ôm anh.
Nhưng lại bị anh giơ tay tát một cái làm cô ngây người.
Anh không nói gì, chỉ lạnh mặt, lại thêm vài cái bạt tai nữa.
Mặt Đào Nguyện sưng lên, khóe miệng rướm máu.
Cô bị đánh đến không đứng vững, ngã khuỵu xuống, ôm bụng khóc lóc cầu xin.
Chu Tự Ngôn đứng trên cao nhìn xuống, gương mặt lạnh lẽo không chút cảm xúc.
Rồi không chút thương xót, đá một cú vào bụng dưới của cô.
Đào Nguyện đau đến mức gần như ngất đi, ôm bụng lăn lộn trong đau đớn.
Máu tươi từ giữa hai chân cô trào ra, thấm đỏ cả tấm thảm trắng.
Chu Tự Ngôn vẫn chưa nguôi giận, cúi xuống túm lấy cổ áo cô, gần như nhấc bổng cả người cô lên.
“Cô là thá gì?”
Anh bóp chặt khuôn mặt sưng phù của cô, bóp đến mức cằm cô gần như trật khớp.