Chương 2

Tận cùng là bắt đầu

“Em đi một mình thì làm sao mà có thai—”

Lời vừa dứt, anh ta lập tức im bặt.

Có lẽ cuối cùng anh ta cũng nhớ ra rồi.

Anh ta đã ném tôi cho một người đàn ông cực kỳ nguy hiểm, suốt hơn nửa năm trời.

Sắc mặt Phó Lễ sa sầm, bực bội đi vài bước: “Tiếu Tiếu, nói với anh là không phải thật đi. Anh không thể chấp nhận việc em mang thai.”

Tôi ngồi trên ghế sofa, nhìn bộ đĩa sứ cổ của Anh mà mẹ tôi sưu tầm, từng hứa sẽ để dành làm của hồi môn cho tôi, giờ lại dùng để đựng kẹo sữa mà em gái tôi thích ăn nhất.

Tôi bật cười: “Tại sao lại ngạc nhiên đến thế? Lúc anh quay đầu bỏ đi, chẳng lẽ trong lòng không nghĩ đến hậu quả sao? Anh không chấp nhận việc tôi mang thai? Vậy khi Thanh Thanh mang thai, anh nghĩ tôi cảm thấy thế nào?”

Tôi giơ tay đổ hết kẹo trong đĩa vào thùng rác, rồi cầm đĩa lên lầu: “Đồ của mẹ tôi, tốt nhất là mấy người đừng đụng vào.”

Khi tôi vừa đi nhanh lên lầu, ba tôi mới phản ứng lại: “Con đứng lại! Nói rõ xem, sao lại mang thai!”

Mẹ kế tôi cũng phụ họa: “Đúng đấy, cái đĩa ấy không đáng gì, con cứ để xuống, nói rõ xem đứa bé trong bụng là thế nào.”

Tôi dừng chân, quay đầu lại nói rõ: “Là con của tôi với tên bắt cóc đấy, chứ còn ai vào đây nữa.”

Tôi lại chỉ vào em gái tôi: “Con cô ta thì không cần nói rõ, còn con tôi thì phải khai báo rõ ràng à?”

Em gái tôi xoa bụng: “Chị à, em với anh Phó Lễ khi đó là vì không kiềm chế được, bọn em cũng không muốn thế, nhưng giờ đã mang thai rồi, còn biết làm sao...”

Cô ta nhìn chằm chằm vào cái đĩa trong tay tôi, trong mắt là sự căm hận ẩn giấu, như thể chính tôi mới là người cướp đoạt mọi thứ của cô ta: “Nhưng ít ra con em, bố mẹ đều là người đàng hoàng, còn con chị thì...”

“Còn con tôi thì sao?” Tôi nhìn em gái và cười: “Bố của con tôi là người đàn ông tuyệt vời nhất trên đời.”

“Choang!”

Tiếng đồ vật bị rơi vỡ.

Ồ, là Phó Lễ vô tình làm đổ bàn trà, vỡ mất cái ly.

Sắc mặt anh ta trắng bệch, lặng lẽ nhìn tôi.

Ngày xưa, tôi luôn nói Phó Lễ là người đàn ông tuyệt vời nhất thế gian.

Từ nhỏ đã nói như thế, cho đến khi trưởng thành.

Nhưng chính Phó Lễ lại đẩy tôi xuống vực sâu.

Giờ đây khi tôi đã tự mình leo lên từ vực thẳm, người đàn ông trong lòng tôi đã không còn là anh ta nữa.

Phó Lễ lúc này lại bắt đầu cảm thấy mất mát.

Tôi không hiểu: “Chẳng phải tất cả... đều do anh ban cho sao?”

Tôi lên lầu, trở về phòng ngủ của mình. Nhưng vừa đẩy cửa ra, suýt nữa tôi tưởng mình mở nhầm phòng.

Cả căn phòng toàn một màu hồng sen chói mắt.

Drap giường màu hồng sen, rèm cửa màu hồng sen, chụp đèn cũng hồng sen, bàn trang điểm cũng vậy.

Đó là màu mà tôi chưa bao giờ dùng để trang trí, giờ lại tràn ngập khắp căn phòng của tôi.

Đây không còn là phòng của tôi nữa.

Đây là phòng của em gái tôi — chỉ có cô ta mới yêu thích màu hồng sen đến mức đó.

Tôi thở dài.

Lúc mẹ tôi qua đời, chưa đến ba ngày, cả căn phòng bà để lại — từ nội thất đến bài trí — đã bị thay hết bằng màu cam, đúng theo sở thích của mẹ kế.

Ngay cả bà vú nuôi nuôi tôi từ nhỏ, chỉ vì lỡ miệng nói một câu: “Phòng ngủ không còn thanh nhã như trước nữa,” cũng bị mẹ kế sa thải.

Giờ lại tái diễn chiêu trò cũ, tôi không còn chỗ để ở.

Em gái tôi theo sau nói: “Em mang thai nên cần ánh sáng mặt trời, nên mới chuyển sang phòng của chị, chị muốn em dọn ra à?”

Ba tôi thì chẳng lấy làm lạ: “Chị em ruột mà tính toán cái đó làm gì, để nó ở phòng con cũng được mà.”

Tôi đóng sầm cửa phòng lại: “Không ở, tôi thấy những thứ ghê tởm sẽ buồn nôn khi mang thai.”

Tôi quay người xuống lầu: “Tôi ra khách sạn ở.”

Ba tôi ngẩn người.

Trước đây tôi tuyệt đối sẽ không cãi lời ông.

Tôi chỉ biết lặng lẽ khóc mà thôi.

Em gái tôi thì nghẹn ngào: “Chị ơi, em đã nói rồi mà, nếu chị không thích, em có thể dọn ra lại...”

Tôi nhíu mày, dừng bước: “Vậy thì dọn đi, tôi đã tỏ rõ là không thích như thế, mà cô còn không nhìn ra sao?”

Cô ta sững lại, quên cả rơi nước mắt.

Tôi ra hiệu mời: “Cô dọn đi đi, tôi đứng đây đợi.”

Trước đây tôi rất hiền, chưa từng nổi nóng với ai, tôi nghĩ đó là giáo dưỡng.

Nhưng có người từng nói với tôi, quá hiền là một sự dung túng.

Là dung túng cho người khác trèo lên đầu bạn mà ỉa.

Người đó tên là Lục Triển.

Anh từng vuốt tóc tôi, nói: “Hứa với anh, đừng để ai bắt nạt em nữa, được không?”

Tôi đã từng hứa với anh.

Nên bây giờ tôi khoanh tay đứng ngoài hành lang, nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của em gái, lắng nghe tiếng thút thít của cô ta, không nói một lời.

Cô ta từng nói sẽ nhường phòng lại cho tôi.

Nhưng đáng tiếc, tôi không chờ được hành động của cô ta, mà lại chờ được ba tôi “ra mặt phân xử”: “Phòng này em con đã ở bao lâu rồi, giờ mà chuyển đi thì phiền phức lắm, đồ đạc dọn lâu lắm đấy.”

Ông chỉ vào căn phòng đối diện: “Con cứ sang phòng em con ngủ đi.”

Tôi nhìn theo hướng ông chỉ — là phòng cũ của em gái tôi.

Trên đầu giường treo một bức ảnh khổ lớn của cô ta với Phó Lễ, còn trên tường là ảnh cưới của ba tôi và mẹ kế mới chụp bù.

Họ muốn tôi ở căn phòng đó, ngày ngày đêm đêm đối mặt với hai bức ảnh ấy.

Với tính cách cũ của tôi, ở đó không phát điên cũng hoá điên.

Tôi nhìn ba tôi — người mà giờ đây trông có phần xa lạ.

Hồi nhỏ ông cũng từng nâng niu tôi như công chúa.

Từng nói tôi là tất cả của ông, và mọi thứ ông có, đều là của tôi.

Tiếc là, tình thân... cũng có thể thay đổi chỉ trong chớp mắt.

Tôi quay người xuống lầu, không chút lưu luyến: “Tôi vẫn sẽ ra khách sạn ở.”

Ba tôi ở phía sau gọi với theo: “Đứa bé trong bụng con còn chưa nói phải xử lý thế nào!”

Tôi còn nghe thấy ông mắng tôi: “Chẳng phải chỉ là một căn phòng thôi sao? Con không thể nhường cho em gái à! Mẹ con trước kia dạy con kiểu gì thế, nhỏ nhen ích kỷ!”

Tôi khựng lại.

Mắng tôi thì thôi, sao lại lôi mẹ tôi vào?

Lôi người phụ nữ từng cùng ông gây dựng từ hai bàn tay trắng, chịu bao nhiêu năm tháng cực khổ ra để chửi?

Tôi quay đầu lại, nheo mắt: “Nếu là tôi, tôi sẽ bảo con gái ông dọn đồ ngay lập tức. Trưa mai, cô ta nhất định phải dọn đi.”

Nói xong, tôi quay đầu bỏ đi, rời khỏi căn nhà ấy giữa tiếng mắng chửi của ba tôi.

Căn nhà... mà giờ đây đã không còn là nhà nữa.

Khi tôi bước ra khỏi cánh cổng có hoa văn chạm trổ, sau lưng vang lên tiếng bước chân.

Là Phó Lễ đuổi theo.

Anh ta nắm lấy tay tôi: “Chẳng phải chỉ là một căn phòng thôi sao, vì thế mà em cũng phải bỏ đi à?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta: “Liên quan gì đến anh? Anh là gì của tôi?”

Phó Lễ khựng lại một chút, nhưng vẫn nắm chặt tay tôi: “Đứa bé trong bụng em... là giả đúng không?”

← → Phím mũi tên để chuyển chương