Chương 8
Thiên Kim Thất Lạc Trở Về
Có lẽ để tác hợp tôi với Thẩm Tịch, cha mẹ nhà họ Thẩm lấy lý do thành tích anh ta sa sút để nhét vào lớp học kèm một - một với tôi. Anh ta quen được nuông chiều, không nghe lời giáo viên, tiến độ học chậm chạp, còn đang học chương trình lớp 11, kéo tôi thụt lùi theo.
Từ khi anh ta đến, Ôn Dật Huyên thường xuyên tìm cớ làm phiền, lúc thì mang trái cây, lúc thì bánh ngọt, phiền chết được.
Về sau cô ta dứt khoát xin học cùng lớp phụ đạo, mà trình độ thì còn tệ hơn, tốc độ học càng kéo tôi lùi lại.
Vốn dĩ tôi còn nhịn vì giáo viên chuyên nghiệp, nhưng bị làm phiền quá nhiều, tôi không thể nhịn thêm. Tôi liền đến trung tâm luyện thi hàng đầu Bắc Kinh đăng ký thẻ học, nhờ thân phận chọn vài giáo viên giỏi chuyên môn để dạy riêng.
Chuyện đổi giáo viên tôi không nói với ai, hôm sau không đến lớp kèm, Thẩm Tịch đến tận lớp tìm tôi, giữa ánh mắt dõi theo của cả lớp, tôi cùng anh ta bước ra ngoài.
Ôn Dật Huyên cũng vội vàng chạy theo.
“Hôm qua sao cô không đến lớp kèm?” – Thẩm Tịch chất vấn.
Ôn Dật Huyên tiếp lời: “Chị à, có phải chị lại đi tìm Giang Kỳ không? Em nghe nói Giang Kỳ là tên lưu manh chuyên bắt nạt bạn học, chị đừng qua lại với anh ta nữa.”
“Ôn Dật Huyên, bôi nhọ người khác là hành vi vi phạm pháp luật, cô đúng là không biết điều hơn tôi nghĩ. Nhà họ Ôn nuôi một con chó còn có ích hơn nuôi cô. Chó còn biết bảo vệ chủ, nuôi cô thì mỗi ngày cô chỉ biết bôi nhọ chủ nhà ở bên ngoài.”
Tôi lạnh mặt, không muốn phí lời với bọn họ. Thẩm Tịch định bênh cô ta, tôi liền cau mày, quát:
“Câm miệng!”
“Tôi đã tìm được giáo viên tại trung tâm rồi, lớp bổ túc ba sắp xếp tôi không học nữa. Học cùng hai tên ngu ngốc chỉ biết kéo lùi tiến độ học của tôi, đúng là đang phí phạm thời gian của tôi.”
Nói xong, tôi xoay người bỏ đi không một chút lưu luyến.
Thẩm Tịch lòng tự trọng cao, lời tôi nói quá cay nghiệt, sau đó thái độ ghét bỏ của anh ta càng rõ rệt. Ôn Dật Huyên thì nhẹ nhõm hẳn, một thời gian dài không đến làm phiền tôi nữa.
Kỳ thi cuối kỳ, tôi vẫn giữ vững vị trí thủ khoa toàn tỉnh.
Kỳ nghỉ đông, tôi tiếp tục cắm đầu học ở trung tâm, ngay cả đêm giao thừa cũng không rời sách vở.
Ôn Dật Huyên mặc chiếc váy đỏ cao cấp cha mẹ mua, nổi bật xinh đẹp, Ôn Nghiễn Phong cầm máy ảnh chụp cho cô ta và Diệp Thì Nga, Ôn Hữu An đứng bên cười hiền.
Họ trông mới đúng là một gia đình thực sự.
Bên ngoài đang tuyết rơi, tôi co ro trên sofa bên cửa sổ sát đất, trong phòng sưởi ấm rất thoải mái, làm tôi thấy muốn ngủ.
Năm nay Tết không có chửi mắng hay rét mướt.
Thật tuyệt.
Tôi mỉm cười, tiếp tục đọc sách.
Sau khi quay lại trường, tôi xin chuyển vào lớp A khối 12, vài tháng sau cùng họ dự thi đại học.
Tôi được phân đến điểm thi Nhất Trung, cả nhà họ Ôn đến tiễn tôi đi thi, chưa vào phòng thi đã bị phóng viên phỏng vấn mấy lượt.
Giang Kỳ làm tình nguyện viên tại trường, khi chỉ đường cho tôi liền nói nhỏ: “Đợi anh ở Đại học Bắc Kinh nhé.”
Tôi bước theo hướng anh chỉ, thản nhiên đáp: “Tôi không thích đợi người khác, anh tự bước nhanh lên mà theo kịp.”
Nỗ lực không uổng phí, tôi đỗ vào Đại học Bắc Kinh với thành tích đứng thứ 3 toàn tỉnh khối Tự nhiên, người đứng trên tôi chỉ hơn vài điểm, đều là học sinh Nhất Trung.
Ôn Hữu An vui mừng khôn xiết, tổ chức tiệc chúc mừng hoành tráng, Ôn thị nhân cơ hội mở các chương trình ưu đãi mùa thi để hút khách.
Với thành tích như vậy, tôi đương nhiên được nhập học sớm.
Khoa Kinh tế của Đại học Bắc Kinh là nơi tụ hội nhân tài, Ôn Nghiễn Phong với tư cách là người thừa kế nhà họ Thẩm, vừa vào trường đã được làm chủ tịch hội sinh viên, quyền uy tuyệt đối.
Khác với sự ngạo mạn của anh ta, tôi từ vị trí phó chủ tịch đi lên, chịu khó bỏ tiền và công sức duy trì quan hệ với cấp dưới, tích cực tham gia các hoạt động của hội và câu lạc bộ, học lực toàn điểm A, ai ai cũng khen ngợi.
Cuối năm hai, tôi đánh bại Ôn Nghiễn Phong và Thẩm Tịch, trở thành tân chủ tịch hội sinh viên.
Ôn Nghiễn Phong đã lên năm tư, tập trung vào công việc, bị tôi lật đổ cũng không quá bận tâm.
Người không cam lòng là Thẩm Tịch.
Thái tử gia nhà họ Thẩm lần đầu phải làm phó tướng cho người khác, thua Ôn Nghiễn Phong còn đỡ, thua tôi – một người con gái – mới là sỉ nhục.
Thấy anh ta mặt mày khó coi, tôi cố tình trêu chọc: “Vô dụng như vậy, sau này con không thể theo họ anh rồi. À phải, nghe nói chủ tịch hội sinh viên có quyền rất lớn trong trường, nhớ bảo vệ tốt cho Ôn Dật Huyên nhé.”
Anh ta vẫn đóng vai kỵ sĩ hộ hoa, tức tối đáp: “Nếu cô dám bắt nạt Tiểu Huyên, tôi sẽ không tha cho cô.”
Tôi khoanh tay lạnh giọng: “Cô ta chỉ là con nuôi thôi, bây giờ tôi còn đối xử tốt với cô ta là nể mặt anh. Ôn thị đang chuẩn bị Nam tiến, chờ tôi và anh cưới nhau, tôi sẽ bảo ba tìm cho cô ta một đại gia phía Nam mà gả đi. Nuôi mười mấy năm, cũng đến lúc báo đáp rồi.”
“Cô đừng mơ! Cô ấy là em gái cô, sao cô có thể độc ác như vậy!”
“Gả cho đại gia sống sung sướng là ác sao? Nếu thấy tôi độc ác, thì anh ra tay cứu cô ta đi, bao nuôi cô ta làm tiểu tam cũng được, tôi không ngại anh có người bên ngoài.” Tôi cười xấu xa.
Thẩm Tịch tức giận chửi rủa, nói sẽ không cưới người độc ác như tôi.
Khi hai bên gia đình bàn hôn sự, anh ta phá đám, tuyên bố ngoài Ôn Dật Huyên ra không cưới ai. Nhà họ Ôn cũng hùa theo, giữ lại hôn ước cho Ôn Dật Huyên.
Về đến nhà, tôi đập nát ấm trà, nổi điên.
“Tôi mới là con gái ruột của các người! Người nên đính hôn với nhà họ Thẩm là tôi! Một đứa con nuôi thì lấy tư cách gì tranh với tôi!”
“Tôi biết các người có tình cảm hơn mười năm với cô ta, nhưng tôi cố gắng đến mức này rồi mà sao vẫn thiên vị cô ta? Sớm biết thế, tôi đã không quay về.”
Trước giờ dù có mâu thuẫn tôi cũng giữ dáng vẻ lạnh lùng, họ chưa từng thấy tôi điên đến thế. Bị dọa sợ, vừa định trách mắng, nhưng nghe xong mấy lời của tôi lại không nỡ mở miệng.
Thì ra vẻ lạnh lùng trước đây chỉ là gắng gượng.
Thì ra tôi học hành chăm chỉ là vì muốn được công nhận.
Thì ra tôi không phải người khó gần, mà là chưa từng được yêu thương nên không biết cách gần gũi người khác.
13
Trẻ con biết khóc mới có sữa uống, sau trận tôi làm ầm lên lần trước, Diệp Thì Nga và Ôn Nghiễn Phong hối hận chuyện trước kia, gần đây đối xử với tôi cực kỳ ân cần, quà cáp đưa đến liên tục như nước chảy.
Mới về nhà họ Ôn, chưa thấy nhiều tiền, chiêu này còn có tác dụng, giờ tôi đâu thiếu tiền, muốn gì đều có thể tự mua.
Trước đây tôi còn có thể kiên nhẫn nghe họ nói chuyện, giờ đã nói rõ rồi, thấy họ là tôi mặt lạnh quay lưng, không muốn cho lấy một ánh mắt.
Nghe nói tôi từng làm ầm lên vì hắn, Thẩm Tịch thế mà lại dịu dàng tới tìm tôi nói chuyện.
“Tôi không biết cô thích tôi, tưởng cô chỉ muốn cướp mọi thứ Tiểu Huyên có. Mọi chuyện trước kia hóa ra đều là để thu hút sự chú ý của tôi.”
“Chuyện Tiểu Huyên làm, Nghiễn Phong đều kể hết với tôi rồi. Cô thật ra không qua xấu xa, nhiều năm qua chưa từng chủ động làm hại Tiểu Huyên. Là bọn tôi đã hiểu lầm cô.”
“Chỉ là... xin lỗi, tôi đã hứa sẽ luôn bảo vệ Tiểu Huyên.”
Tự mình đa tình, nghe xong tôi mất hết kiên nhẫn.
“Anh thật đê tiện.”
“Nói qua nói lại chẳng phải là vì động lòng với tôi sao. Tôi với anh chưa từng hòa hợp, tôi rất tò mò, là anh thích gương mặt này của tôi, hay là thua tôi nhiều lần quá rồi bị tài năng của tôi mê hoặc?”
Thẩm Tịch bị tôi chọc tức, sắc mặt đen thui: “Cô đừng tự cho mình là trung tâm, nếu không phải vì Nghiễn Phong, tôi sẽ chẳng buồn đến an ủi cô.”
“Không phải chính anh tự đa tình trước sao?” Tôi lạnh giọng đáp lại, xô anh ta ra rồi bỏ đi.
Gần đây tôi lên như diều gặp gió, chẳng nể mặt ai, huống chi anh ta lại còn nhắc đến Ôn Nghiễn Phong.
Ôn Hữu An chỉ có một đứa con trai là Ôn Nghiễn Phong, từ nhỏ đã được bồi dưỡng làm người thừa kế, vừa đỗ vào Đại học Bắc Kinh là được chia ngay 20% cổ phần, hào phóng vô cùng.
Còn con gái như tôi, thì 5% cổ phần cũng tiếc cứ lần lữa mãi. Nếu tôi không đoán đúng tâm tư ông ta, chọn đúng thời điểm cược một ván, có khi cũng chẳng được gì như Ôn Dật Huyên.
Tôi biết, thứ tôi có hiện tại đã là cái ông Ôn Hữu An có thể cho tôi nhiều nhất rồi.
Thế nên, tôi chẳng cần giả làm cô con gái ngoan ngoãn nữa, có thể từ từ để lộ móng vuốt sắc nhọn.
Cùng là vào công ty, Ôn Nghiễn Phong được phân quản chuỗi khách sạn năm sao của tập đoàn Ôn thị – một ngành kinh doanh quan trọng, còn tôi thì bị nhét vào một công ty game nhỏ sắp phá sản.
Ôn Hữu An muốn tôi bị đả kích rồi biết điều mà rút lui, cho dù tôi không rút, công ty nhỏ đó cũng chẳng sống được lâu.
Thật ra công ty game này từng có thời huy hoàng, những năm đó tập đoàn Ôn thấy lợi nhuận khủng từ ngành Internet, cũng muốn chen chân chia phần, lập ra công ty game, đổ tiền đào người, chi mạnh cho quảng bá. Có điều vì đầu tư quá nhiều, sợ lỗ vốn, sản phẩm họ làm ra toàn copy game thành công khác, mơ tưởng “sao chép thành công” một cách dễ dàng.
Kết quả sau khi ra mắt, bị chửi te tua, còn bị mấy công ty kia liên thủ kiện lên tòa.
Người khác nhìn vào thấy đây là công ty không có tương lai, còn tôi thì thấy đó là cơ hội trời cho.
Thời đại Internet, ngành game đang ở đỉnh cao, tôi có tiền có quan hệ lại có quyết tâm đánh một trận lớn, chỉ thiếu nhân tài.
Tham gia vài hội chợ xúc tiến đầu tư, tôi chú ý đến một nhóm sinh viên trẻ, trùng hợp đều là sinh viên Đại học Bắc Kinh.
Đội trưởng là học thần khoa máy tính – Chu Dĩ Hoài, tôi từng gặp vài lần, đã lưu số liên lạc, rất nhanh tôi mang theo thành ý và vốn đầu tư, ký được hợp đồng với họ.
Họ muốn tái hiện thế giới thần thoại Trung Hoa trong game. Phần lớn trong số họ là sinh viên mới tốt nghiệp từ các trường đại học lân cận, ánh mắt tràn đầy hy vọng vào tương lai, bầu không khí theo đuổi ước mơ nóng bỏng của họ khiến cả đám nhân viên cũ từng chỉ muốn lết qua ngày cũng thấy máu nóng sục sôi.
Vì giấc mơ của mình, hầu hết những người trẻ tuổi đó tự nguyện tăng ca, có người còn bỏ tiền mua giường xếp, khi công việc nhiều thì ngủ luôn tại công ty.
Tôi không ra vẻ lãnh đạo, luôn ủng hộ mọi quyết định của họ, để họ không còn lo lắng gì trên con đường theo đuổi ước mơ, tất cả đồng lòng tiến về phía trước.