Chương 4
Thiên kim thật sự bán bánh kẹp quẩy
Quả nhiên, thám tử tư không hề điều tra sai. Hai người họ đã bí mật gặp nhau từ lâu.
Theo thông tin thu được, Tống Vãn Ninh cực kỳ ghét bị liên lụy đến Trương Đại Nha, luôn cố tình tránh né bà ta.
Còn Trương Đại Nha, chỉ cần có tiền, bà ta chẳng quan tâm đến điều gì khác.
Bà ta nắm được thân phận thật của Tống Vãn Ninh, dùng nó làm điều kiện để tống tiền cô ta trong nhiều năm qua.
Nhưng giấy không bọc được lửa, thân phận thật bị phơi bày, Tống Vãn Ninh đã mất sạch kiên nhẫn, dứt khoát cắt đứt liên lạc.
Nhận được lời mời của Sở Hoài Vũ, Trương Đại Nha mừng rỡ vô cùng, vội vàng thu dọn vài bộ quần áo rồi theo tới đây ngay lập tức.
Vừa nhìn thấy tôi, bà ta lập tức mở miệng quát: "Con nhóc chết tiệt, còn không mau xách đồ vào cho tao!"
Sở Hoài Vũ nặng nề ho khan một tiếng, bà ta lập tức im bặt.
Tôi mỉm cười, tiến lên một bước: "Nhà họ Tống đang cần một người giúp việc, lương một tháng 10 vạn, muốn làm thì ở lại, không muốn thì đi."
Sắc mặt Trương Đại Nha và Tống Vãn Ninh đồng loạt biến đổi.
Sở Hoài Vũ tiếp lời: "Nhà họ Tống không nuôi kẻ vô dụng. Nể tình bà là... mẹ nuôi của em gái tôi, nên mới cho bà cơ hội này. Nếu không thì với điều kiện của bà, đã bị loại từ vòng gửi xe rồi."
Trương Đại Nha đã nướng sạch tiền vào sòng bạc, nên tôi và Sở Hoài Vũ mới bàn bạc, để bà ta vào nhà họ Tống làm giúp việc.
Tống Vãn Ninh muốn cắt đứt với mẹ ruột? Tôi lại cố tình để hai người họ cắn xé lẫn nhau.
Trương Đại Nha do dự một lúc, cuối cùng vẫn cố làm ra vẻ khó xử: "Làm giúp việc cũng không sao, nhưng phải trả trước tôi một tháng lương."
Tống Vãn Ninh hoảng hốt: "Tôi không đồng ý!"
Sở Hoài Vũ cười híp mắt: "Có gì đâu mà không được? Chuyện nhỏ! Đi thôi, dì Trương, để tôi dẫn bà về phòng."
Trương Đại Nha chẳng buồn để tâm đến sự bối rối của con gái ruột, hớn hở theo anh ta lên lầu.
Buổi tối, bố mẹ và anh cả về đến nhà, nhìn bàn ăn toàn món cháy khét, nhíu mày hỏi: "Hôm nay ai nấu ăn?"
Trong bếp, Trương Đại Nha vừa nuốt nốt miếng tổ yến, vừa chạy ra với chiếc tạp dề trên người: "Tôi!"
Tống Hoài Xuyên liếc nhìn Sở Hoài Vũ đang khoanh tay xem kịch vui, lạnh giọng trách móc: "Đừng có đem mấy thứ mèo mả gà đồng vào nhà!"
Tống Vãn Ninh siết chặt tay, đôi mắt đỏ hoe.
Tôi tiến lên, cười tươi như hoa, bồi thêm một nhát dao chí mạng:
"Anh cả, sao anh có thể nói vậy được? Dì Đại Nha đâu phải mèo mả gà đồng, dì ấy là mẹ ruột của chị Vãn Ninh mà! Nhìn xem, hai người còn giống nhau như đúc nữa!"
Tống Hoài Xuyên lập tức nhận ra sắc mặt của Tống Vãn Ninh đang cứng đờ, khí thế cũng dịu đi đôi chút: "Chuyện lớn thế này, sao không bàn bạc trước với gia đình?"
"Dì Trương nhớ con gái, muốn ở lại vài hôm thôi mà."
Tôi cố tình không nói rõ "con gái" ở đây là ai, khiến cả bàn ăn bỗng chốc rơi vào im lặng.
Nhìn thấy những vết bầm trên tay tôi, bọn họ đều hiểu rõ Trương Đại Nha đã đối xử với tôi thế nào.
Quả nhiên, đêm hôm đó, tôi dậy uống nước thì nghe thấy bố ruột nói chuyện với mẹ ruột trong phòng:
"Em nghĩ xem, với loại người lòng dạ độc ác như bà ta, liệu có thực sự muốn thăm con gái không?"
Mẹ ruột thấp giọng: "Không thì còn vì cái gì? Vãn Ninh sao? Bọn họ chưa từng gặp mặt, chắc chắn là vì tiền!"
Bố ruột cười khẩy: "Cũng không biết bà ta đã rót cho em và thằng cả thứ thuốc mê gì, khiến hai người cứ quay mòng mòng vì bà ta. Trong khi con gái ruột thì chẳng được quan tâm đến thế."
Mẹ ruột phản bác: "Nghiên cứu khoa học cho thấy, di truyền chỉ chiếm 40%, còn 60% là do môi trường. Ảnh hưởng của môi trường đến một người là rất lớn. Vãn Ninh do chính tay em nuôi nấng từ nhỏ, còn Nhất Nhất thì lưu lạc bên ngoài nhiều năm, lại lớn lên bên cạnh Trương Đại Nha...”
"Anh đừng thấy con bé nhỏ tuổi mà lầm, nó rất khôn ngoan, có tính toán đấy..."
Tôi không nghe tiếp nữa.
Cơn gió lạnh buốt từ ngoài cửa sổ tràn vào, quét qua lồng ngực trống rỗng của tôi.
7
Ở nhà họ Tống chưa đến mười ngày, Trương Đại Nha đã mò đến vay tiền tôi.
Tôi thẳng thừng đáp: "Tôi không có tiền."
Bà ta không tin: "Sao có thể chứ? Bố mẹ ruột của mày giàu như vậy! Tao nghe Vãn Ninh nói, chỉ riêng mấy cái túi họ mua cho nó đã vài chục vạn rồi!"
Tôi giả vờ ngạc nhiên: "Thật sao? Nghe nói mấy loại túi hàng hiệu này giữ giá tốt lắm, giống như vàng vậy, bán lại cũng được giá cao!"
Quả nhiên, Trương Đại Nha đảo mắt liên tục, suy tính điều gì đó.
Trước khi rời đi, bà ta còn không quên dặn dò tôi: "Chuyện tao mượn tiền, đừng có nói cho ai biết, đặc biệt là Vãn Ninh!"
Tôi gật đầu đồng ý.
Sau kỳ nghỉ lễ, tôi trở lại trường học.
Nhưng không hiểu sao, ánh mắt mọi người nhìn tôi đều rất lạ, đặc biệt là tập trung vào bụng tôi.
Tống Vãn Ninh vốn đang thì thầm to nhỏ với Sở Thanh Thanh, nhưng khi thấy tôi đến, hai người lập tức tản ra.
Sở Thanh Thanh lại liếc tôi bằng ánh mắt khinh miệt.
Ồ, hai người này lại làm lành rồi à?
Tôi nhếch môi, ngoắc tay khiêu khích: "Còn trợn mắt nữa là tôi móc ra đấy."
Sở Thanh Thanh tức tối giậm chân: "Đồ du côn!"
Tôi cười nhạt: "Rồi sao? Bố đây có chuyện gì đáng để mày quan tâm à?"
Bị tôi khích, Sở Thanh Thanh lập tức tuôn ra tất cả như đổ đậu từ ống tre:
"Còn không biết xấu hổ mà hỏi? Mày còn trẻ vậy mà đã phải đến khoa sản! Ai biết được lúc bán bánh kẹp quẩy, mày đã dan díu với tên đàn ông nào ngoài kia!"
Khoa sản?
Sở Thanh Thanh hùng hổ giơ điện thoại lên, cho tôi xem bức ảnh đang được lan truyền khắp nhóm tin tức của trường.
Trong ảnh, tôi ngồi trên ghế dãy hành lang bệnh viện, tay cầm một tờ giấy xét nghiệm. Biển hiệu “Khoa Sản” trên tường hiện rõ mồn một.
Tôi nhìn sang Tống Vãn Ninh, đúng lúc bắt gặp ánh mắt chột dạ của cô ta.
Tôi lập tức bật cười.
Sở Thanh Thanh tức tối: "Mày còn cười được à? Đợi chú Tống và dì Tống biết chuyện, đảm bảo họ sẽ đuổi mày ra khỏi nhà ngay lập tức!"
Tôi cười càng lớn hơn: "Tao cười là vì cảm thấy có liên hệ mà thôi."
Cô ta ngơ ngác: "Gì cơ?"
Tôi tốt bụng giải thích: "Liên hệ... là vì mày có liên quan đến 'súc sinh' đó."
Xung quanh lập tức có người bật cười: "Cô ấy đang nói cậu là súc sinh đó!"
Sở Thanh Thanh giận đến nghẹn lời: "Mày! Mày!"
Tôi thoải mái thừa nhận: "Đúng vậy, tôi đến khoa sản thật. Nhưng là để đưa người khác đi, mà người đó chính là..."
Tất cả những kẻ hóng chuyện đều nín thở chờ đợi.
Tôi cố ý kéo dài câu nói, khiến bầu không khí thêm căng thẳng, rồi chậm rãi nhấn từng chữ:
"Tống - Vãn - Ninh."
Không phải thích tung tin đồn sao? Tôi cũng biết chơi trò này đấy!
Lập tức, đám đông xì xào bàn tán.
Tống Vãn Ninh bỗng hoảng loạn hét lên: "Cô nói bậy! Lúc đó tôi đâu có ở trong khoa sản, tôi chỉ đứng bên ngoài chụp ảnh thôi!"
Tôi nhướn mày: "Vậy là cô tự chụp ảnh, rồi chính cô tung tin đồn sai lệch về tôi?"
Cô ta đột nhiên im bặt.
Có người thẳng thắn nói: "Tống Vãn Ninh đáng sợ thật đấy, suốt ngày chơi trò sau lưng người khác, còn tưởng mình vẫn là tiểu thư nhà họ Tống à?"
"Đúng vậy, nhân cách có vấn đề thật sự!"