Chương 4

Thoát khỏi vực sâu

08

Bà tôi bị hen suyễn nặng, mấy năm gần đây bệnh phát càng lúc càng nhiều, từng có lần suýt chết.

Nhờ thuốc Thẩm Bác Giản mang đến, mới cứu được mạng bà.

Đó là thuốc độc quyền, chỉ anh ta mới biết mua ở đâu.

Tôi bất lực ôm mặt, nước mắt tuôn ra từ kẽ tay.

“Làm vợ chồng bao nhiêu năm, anh nhất định phải ép tôi đến chết sao?”

Năm tôi còn nhỏ, bà gặp tôi ở bến xe.

Chờ mãi vẫn không thấy ai đến nhận, bà báo công an nhưng cũng không tìm được chút manh mối nào về cha mẹ tôi.

Nếu bà không nhận nuôi, tôi đã bị đưa vào trại trẻ mồ côi.

Điều kiện ở đó vô cùng tệ, bọn trẻ ai nấy đều gầy nhom như cây củi.

Bà xót tôi chịu khổ, nên đã mang tôi về nhà.

Từ đó, hai bà cháu sống nương tựa vào nhau.

Bà bị hen suyễn, không kiếm được việc làm, để nuôi tôi, bà đi nhặt ve chai tới tận đêm khuya, khi về nhà vẫn cố nấu ăn cho tôi.

Bà thương tôi như vậy, vậy mà tôi lại liên tục kéo bà xuống vực thẳm...

Tôi khóc đến nỗi nghẹn ngào không thể thành tiếng.

Thẩm Bác Giản ôm chặt lấy tôi, nói: “Doanh Doanh, không, anh cũng mong bà sống thật lâu. Chỉ cần em ở lại bên anh, bà sẽ không sao!”

09

Không biết bằng cách nào, bà biết được việc Thẩm Bác Giản dùng thuốc của bà để uy hiếp tôi, liền chạy đến nhà họ Thẩm mắng chửi anh ta.

Thẩm Bác Giản không nói một lời, mặc cho bà đánh mắng.

Nhưng sắc mặt bà càng lúc càng tái nhợt.

Sau khi Thẩm Bác Giản rời đi, bà ôm chặt lấy tôi, tự trách mình: “Là lỗi của bà, để Doanh Doanh chịu thiệt thòi.”

“Không, bà ơi, bà là người bà tốt nhất trên đời này.”

Bà mỉm cười dịu dàng, nhẹ nhàng xoa đầu tôi: “Doanh Doanh là một con chim tự do, không nên bị ai giam cầm cả.”

Lúc bà nói câu đó, ánh mắt tràn đầy lưu luyến và yêu thương.

Tiễn bà ra cửa, bà như muốn quay đầu nhìn lại, nhưng vừa xoay được nửa khuôn mặt, lại quay đi, chỉ để lại một tiếng thở dài thật dài.

Tối hôm đó, hàng xóm chạy đến báo tin.

Bà đã treo cổ tự vẫn.

Chiếc bát trong tay tôi rơi thẳng xuống đất, vỡ tan.

Tôi lao ra ngoài, nước mắt nhòe cả mặt.

Bà làm vậy, chỉ vì muốn tôi có thể thoát khỏi Thẩm Bác Giản.

Bà từng nói, dù có chết cũng phải đợi đến ngày được bế cháu bà mới yên lòng mà ra đi!

10

Tôi khóc cạn cả ruột gan trước linh đường của bà.

Tôi không thể tin được — bà đã bỏ tôi mà đi.

Thẩm Bác Giản cũng đến linh đường, nhưng bị tôi cầm chổi đuổi thẳng ra ngoài.

Anh ta lúng túng: “Doanh Doanh, anh không ngờ bà lại...”

“Anh không ngờ? Không, chính anh là người hiểu rõ nhất điểm yếu của tôi và bà!”

“Cút đi, nếu không có anh, sao bà phải chết?!”

Tôi giơ tay tát anh ta một cái thật mạnh, cười nhạt đầy mỉa mai.

Mắt tôi tối sầm lại, cả người ngã nhào về phía trước.

“Là lỗi của anh, Doanh Doanh, đừng kích động mà...” Thẩm Bác Giản vội lao tới ôm lấy tôi.

Vòng tay của anh ta khiến tôi ghê tởm đến tận xương tủy.

Tôi ra sức vùng vẫy, nhưng không còn chút sức lực nào, rơi vào cơn hôn mê bất lực.

Tỉnh lại, tôi thấy Hạ Lộ Lộ cũng đang có mặt tại linh đường.

Cô ta ném giấy tiền xuống đất, rồi giận dữ giẫm lên mấy cái.

“Con mụ già chết tiệt, phá hỏng chuyện tốt của tôi!”

Tôi lao tới túm lấy tóc cô ta: “Cô làm cái gì đấy?!”

Thẩm Bác Giản chạy đến ngăn tôi lại: “Doanh Doanh, giấy tiền rơi dưới đất, Lộ Lộ không thấy mới giẫm phải, đừng tức giận nữa, bác sĩ nói em kích động quá sẽ ảnh hưởng sức khỏe.”

“Cút! Cả hai người cút cho tôi! Tôi không chào đón các người!”

“Được được, bọn anh đi!”

Thẩm Bác Giản dẫn Hạ Lộ Lộ rời đi, lúc quay người lại, Hạ Lộ Lộ còn nũng nịu trách móc tôi vừa rồi đã túm tóc làm cô ta đau.

Thẩm Bác Giản dịu dàng dỗ dành cô ta.

Đêm khuya.

Hàng xóm đến giúp đã về hết, trong linh đường chỉ còn lại một mình tôi.

Tôi khóc mệt lả.

Tựa người vào cột nhà, nửa tỉnh nửa mê, vừa đốt giấy tiền, vừa thì thầm trò chuyện với bà.

Đột nhiên, ánh lửa rực sáng chiếu khắp linh đường — và bao trùm lấy tôi.

Tôi bừng tỉnh.

Từ phía sau linh đường, ngọn lửa đã lan rộng, biến mọi thứ thành biển lửa.

Lưỡi lửa khổng lồ thiêu đốt, cuốn lấy thi thể bà.

Tôi lao lên, muốn cõng thi thể bà rời khỏi đó, nhưng lửa đột ngột bùng mạnh, khói đen dày đặc ập đến.

Chỉ trong tích tắc, tôi đã không còn nhìn thấy bà đâu nữa.

Tôi bị buộc phải dừng lại, ôm cột nhà, ho sặc sụa đến xé lòng.

Khó khăn lắm tôi mới đến được chỗ bà, nhưng lại bị lưỡi lửa liếm trúng, để tránh nó, tôi ngã mạnh xuống đất.

“Trình Doanh!”

Thẩm Bác Giản lao vào, kéo tôi ra ngoài.

“Em điên rồi sao? Bà đã mất rồi, dù em có mang thi thể bà ra ngoài, bà cũng không thể sống lại!”

Tôi nắm chặt cánh tay anh ta, như đang níu lấy chiếc phao cứu sinh cuối cùng: “Thẩm Bác Giản, tôi xin anh, giúp tôi mang bà ra ngoài, được không, xin anh đấy!”

Tôi quỳ rạp xuống, ánh mắt đầy cầu khẩn: “Xin anh...”

Anh ta sức khỏe mạnh mẽ, ôm bà ra ngoài chẳng khó khăn gì.

Cả đời bà đã chịu quá nhiều thiệt thòi, quá nhiều đau khổ. Tôi không thể để đến cả sau khi chết, bà cũng không được ra đi tử tế.

Thẩm Bác Giản bế bổng tôi lên, lao ra cửa, không ngoảnh đầu lại nhìn bà một lần.

Vừa ra khỏi linh đường, anh ta thả tôi xuống, tôi còn chưa đứng vững đã muốn chạy trở lại.

Anh ta chặn tôi lại, hét lớn: “Em muốn chết à?”

“Đúng, tôi muốn chết! Không có bà, tôi sống để làm gì!”

Sau gáy bất chợt đau nhói, ý thức tôi dần mờ đi.

11

“Có người cố ý phóng hỏa, trên tường có dấu vết xăng bị hắt lên.” Nhân viên cứu hỏa chỉ vào ảnh chụp trong sổ ghi chép, nói.

Thẩm Bác Giản cau mày.

“Cố ý phóng hỏa? Ai gan to đến vậy?”

Bà tôi là người nhân hậu, không có kẻ thù.

Trong linh đường cũng chẳng có gì giá trị, tại sao đối phương lại mạo hiểm phạm pháp để đốt linh đường?

Thẩm Bác Giản đột nhiên nhớ lại sáng nay gặp Hạ Lộ Lộ, người cô ta nồng nặc mùi xăng rẻ tiền.

Anh ta hỏi cô ta làm gì mà có mùi thế.

Cô ta nói vừa đi đổ rác.

Nhưng khi anh ta định cầm giúp túi rác thì cô ta như bị giật mình, vội vã né tránh rồi bỏ đi, ánh mắt bối rối.

← → Phím mũi tên để chuyển chương