Chương 4

Tin Nhắn Kỷ Niệm 10 Năm Ngày Cưới

Nửa tháng đầu, thỉnh thoảng tôi vẫn nghe tin tức về anh ta.

Tiểu Tuyết kể lại rằng Tô Duệ Duệ vẫn ở bệnh viện chăm sóc anh, không rời nửa bước.

"Con hồ ly tinh đó." Tiểu Tuyết nghiến răng nghiến lợi. "Tiểu Ngư, cậu thực sự không định xử lý cô ta sao?"

Tôi chỉ cười nhạt. Không quan trọng nữa, cũng chẳng còn bận tâm.

Những ngày đầu sau khi chia tay, Trầm Dục vẫn nhắn tin cho tôi.

"Đợi cô ta sinh con xong, chúng ta sẽ làm xét nghiệm ADN."

"Tiểu Ngư, đừng phớt lờ anh nữa."

"Vợ ơi, chúng ta làm hòa đi. Anh nhớ em, anh yêu em."

"Vì em, anh có thể chết."

Tôi cười lạnh, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, vào từng dòng tin nhắn.

Nhìn vào tấm ảnh anh trao cho Tô Duệ Duệ ánh mắt dịu dàng như thể đang trân quý một báu vật.

Nửa đêm tỉnh giấc, giường bên cạnh trống trơn, trái tim như bị khoét một lỗ lớn.

Nửa tháng sau, luật sư báo tin rằng giấy tờ ly hôn đã soạn xong.

Tài sản chia đôi, mọi thứ rất rõ ràng.

Từ văn phòng luật sư bước ra, tôi gửi bản sao thỏa thuận cho Trầm Dục.

Không ngoài dự đoán, anh ta không hồi âm.

Kể từ khi biết tôi sẽ không trả lời tin nhắn, anh ta hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của tôi.

Từ một chàng trai từng khao khát được bên tôi 24/7 khi mới yêu, đến người chồng luôn nhắn tin báo bình an mỗi ngày sau khi kết hôn, rồi giờ đây, lại trở thành kẻ chán ghét lẫn nhau.

Trầm Dục à, Trầm Dục.

Nói lời yêu tôi là anh, làm tôi đau cũng là anh.

Về đến nhà, tôi bất ngờ thấy một dáng người cao gầy đang chống gậy, đứng quay lưng lại với cửa thang máy.

Tôi khựng lại vài giây rồi gọi: "Ba."

Ông ta quay đầu lại, hừ lạnh một tiếng, giọng vẫn cao ngạo như ngày nào: "Còn nhớ tôi là ba của cô cơ đấy."

Tôi cười nhạt.

"Hôm nay thật vinh hạnh quá, ba chịu ghé thăm con gái à?"

Tôi bước lướt qua ông, mặt không cảm xúc mở cửa.

Nhưng ông vung cây gậy gỗ lim đắt tiền lên, chỉ thẳng vào mặt tôi.

"Nếu tôi không đến, cô định khi nào mới nói cho tôi biết chuyện ly hôn?"

Tay tôi khựng lại giữa không trung, lòng chợt quặn thắt.

Tôi ngước mắt lên, nở một nụ cười đầy châm chọc: "Tôi gọi ông một tiếng 'ba' là để giữ thể diện cho ông, chứ không phải để ông đến đây chỉ tay vào mặt tôi. Ly hôn là chuyện của tôi, ông có tư cách gì mà can thiệp?"

"Hừ, tôi cũng chẳng muốn lo chuyện của cô."

Ông hất cằm, giọng khinh thường: "Ngay từ đầu tôi đã nói, cô và nó sẽ không có kết cục tốt. Giờ thì sao? Tự làm tự chịu rồi chứ gì?"

Tôi gật đầu, giọng bình thản: "Đúng, là tôi tự chuốc khổ. Và bây giờ, tôi đang tự kết thúc nó. Nhân tiện, chính thức thông báo với ông, tôi đã ly hôn rồi."

Nói xong, nước mắt suýt nữa trào ra, nhưng tôi cố hít sâu một hơi, không để ông ta nhìn thấy sự yếu đuối của mình.

Ba tôi đứng lên, khựng lại vài giây, sau đó nghiêm giọng: "Hai đứa không thể ly hôn!"

Tôi quay phắt người lại: "Vì sao? Dựa vào cái gì?"

Ông hừ lạnh, mặt không cảm xúc: "Dựa vào việc tôi là ba của cô. Dựa vào chuyện chồng cô sắp nhận được khoản đầu tư hàng tỷ. Cô nghĩ có thể ly hôn vào lúc này sao?"

Tôi bật cười khinh bỉ.

Hóa ra là vì chuyện này.

Tôi đã sớm nghe phong thanh rằng công ty của ông ta đang làm ăn bết bát, tình hình tài chính cực kỳ nguy cấp.

Không ngờ, ông ta lại vội vã tìm đến tôi như vậy - người con gái mà nhiều năm qua ông ta chẳng hề đoái hoài.

"Ly hôn rồi, cô chẳng còn gì cả. Chẳng lẽ cô muốn trắng tay, để người khác hưởng lợi sao?"

"Đàn ông bên ngoài có lăng nhăng chút cũng là chuyện thường. Đợi khi nào xử lý xong con đàn bà kia, mọi thứ lại về như cũ thôi. Cô nghĩ mình có thể tìm được người nào tốt hơn nó à?"

Tôi ngồi xuống ghế, cảm giác như một cơn sóng lạnh buốt đang cuộn trào trong lòng.

11

"Ba." Tôi cắt ngang những lời lải nhải của ông, cúi mắt hỏi: "Năm xưa, ba cũng đối xử với mẹ con như vậy, đúng không?"

Sắc mặt ba tôi lập tức trầm xuống, môi giật nhẹ, dường như không ngờ tôi lại nói ra câu này.

"Con đang nói linh tinh cái gì vậy?" Ánh mắt ông ánh lên tia giận dữ.

"Con không nói linh tinh. Ba dám thừa nhận không? Mẹ vừa mất chưa đầy hai tháng, ba đã đưa người đàn bà khác vào nhà, cùng bà ta chiếm đoạt tài sản của mẹ."

"Đồ nghịch tử!" Ông giận dữ, dùng gậy đập mạnh xuống sàn, khiến cả tủ kính trong góc cũng rung lên.

Tôi cười lạnh.

"Năm xưa, ba phản đối con yêu Trầm Dục, chẳng phải vì thấy anh ấy giống ba sao? Cũng là một gã trai nghèo, cố trèo cao để đổi đời."

Tôi nói đúng sự thật.

Ba tôi từ trong thâm tâm luôn đề phòng những người như Trầm Dục, cho rằng ai tiếp cận tôi cũng vì gia sản của ông.

Vì chính bản thân ông cũng từng dùng cách đó để bám vào mẹ tôi.

Hồi trẻ, ba tôi có ngoại hình rất thu hút, được nhiều cô gái vây quanh.

Hộc bàn của ông luôn chật kín thư tình, và trong số đó có một bức thư của mẹ tôi.

Mẹ tôi là thiên kim tiểu thư, sinh ra đã ngậm thìa vàng, từ nhỏ chưa từng phải động tay động chân vào việc gì.

Vậy mà vì ba tôi, mẹ không ngại từ bỏ cuộc sống giàu sang, cãi nhau với ông bà ngoại, tự tay giặt giũ nấu nướng, sống trong một căn nhà đất chật chội không thấy ánh mặt trời.

Nhưng vì ông bà chỉ có mẹ là con gái duy nhất, yêu thương hết mực, nên cuối cùng cũng đành phải nhượng bộ.

Trước khi vào trung học, tôi từng nghĩ mình là cô gái hạnh phúc nhất trên đời.

Gia đình hạnh phúc, cha mẹ yêu thương nhau, tôi được nuông chiều như một nàng công chúa.

Nếu không có gì bất ngờ, cuộc đời tôi đáng lẽ cũng sẽ thuận buồm xuôi gió, giống như mẹ, trở thành một người vợ hiền, mẹ đảm.

Nhưng tất cả đã thay đổi hoàn toàn vào ngày mẹ tôi bị chẩn đoán ung thư vú.

Giữa tôi và ba, không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

Tôi nhìn ông qua chiếc bàn trà.

Khi ba tôi cãi nhau với mẹ, cũng chính là trạng thái này - dù có sai, ông vẫn luôn im lặng, cố dùng áp lực tâm lý để đè bẹp đối phương.

Nếu đối phương không chịu nhượng bộ, ông sẽ chuyển sang chiến tranh lạnh.

Đèn trần hắt bóng lên gương mặt ông, mờ ảo đến mức không thể nhìn rõ biểu cảm.

Tôi nhếch môi, giọng kiên quyết: "Cuộc hôn nhân này, con chắc chắn sẽ ly hôn. Còn nữa, ba và bà ta đừng mong chạm vào tài sản của con. Nếu con có chết, con cũng sẽ quyên góp hết, tuyệt đối không để lại cho hai người một xu."

Mặt ba tôi đỏ bừng vì giận, nghẹn một lúc lâu mới buông một câu lạnh lùng: "Ly hôn đi rồi con sẽ hối hận."

Nói xong, ông quay người rời đi.

Tôi bước đến cửa, nhìn theo bóng lưng ông, dõng dạc đáp: "Con không hối hận."

"Nếu mẹ còn sống, mẹ chắc chắn sẽ ủng hộ con ly hôn."

12

Ba tôi không bao giờ biết rằng, không lâu sau khi ông ngoại tình, mẹ tôi đã phát hiện ra tất cả.

Mẹ là một người phụ nữ tinh tế và nhạy cảm.

Làm sao bà có thể không nhận ra mùi nước hoa lạ vương trên người ông?

Những tấm danh thiếp nhỏ trong túi áo, vết son và phấn trang điểm vương trên cổ áo sơ mi.

Tất cả đều là dấu vết mà những người phụ nữ ngoài kia cố tình để lại, như một cách khiêu khích mẹ tôi.

Mẹ từng nghĩ đến việc ly hôn, từng muốn tìm tận cửa những người đàn bà đó để tính sổ.

Thậm chí, có lúc bà còn tuyệt vọng đến mức muốn kéo cả ba tôi cùng xuống địa ngục...

Những suy nghĩ ấy đã giày vò bà trong một khoảng thời gian rất dài.

Người phụ nữ từng vui vẻ, hoạt bát là thế, dần dần trở nên trầm lặng, u uất.

Cho đến một ngày - ngày sinh nhật tôi.

Khi tôi ăn chiếc bánh mẹ làm, ôm chầm lấy bà và nói: "Mẹ ơi, mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất trên thế giới. Sau này mỗi năm sinh nhật, mẹ đều phải làm bánh cho con nhé."

Khoảnh khắc đó, bà hoàn toàn sụp đổ, nước mắt tuôn rơi như mưa.

Nhân lúc thắp nến, bà viện cớ vào bếp, rồi tự tát mình mấy cái thật mạnh.

Bà làm sao có thể hồ đồ đến vậy?

Vì một gã đàn ông tệ bạc mà nghĩ quẩn, thậm chí quên đi cả đứa con gái duy nhất của mình.

Nghĩ đến đây, bà chỉ muốn tát mình thêm vài lần nữa.

Từ hôm đó, mẹ chôn chặt mọi đau khổ vào lòng.

Bà tiếp tục đóng vai một người mẹ tốt, một người vợ tốt, một người con ngoan hiếu thuận.

Chỉ duy nhất... không còn là chính bà nữa.

Mẹ đã đánh mất bản thân, trở thành một con rối trong hôn nhân.

Chỉ có tôi là ngu ngốc tin rằng mẹ là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.

Cho đến khi tôi nhìn thấy chồng nhật ký dày đặc của bà.

← → Phím mũi tên để chuyển chương