Chương 3
Tình thân đáng giá hai vạn
Dù chỉ đăng những thứ như vậy nhưng tài khoản ấy trong vòng một ngày đã tăng mấy chục vạn lượt theo dõi. Khen ngợi cũng có, nghi ngờ cũng có, có bạn học nhận ra bài của tôi, bình luận thắc mắc:
"Tôi nhớ bài này giống tác phẩm tiêu biểu của một chị khóa trên mà."
"Đúng vậy, thầy cô cũng hay lấy ra làm mẫu giảng bài mà."
Nhưng những bình luận đó nhanh chóng bị fan của hắn công kích buộc phải xóa.
"Cái gì mà chị khóa trên, Lưu Trân Trân ấy hả? Công ty Lam Lam đã bêu tên rồi, còn tin nổi à? Chắc trước giờ toàn đi ăn cắp tác phẩm người khác thôi."
"Đúng đó, tôi cũng xem thông báo của công ty rồi, đồ đạo nhái đáng chết."
Tên đó thậm chí còn đăng video tự quay cảnh đang vẽ để thanh minh, chỉ quay bàn vẽ điện tử, miệng thì thề thốt: "Tất cả tác phẩm này đều do tôi tự vẽ ra, không rõ cái chị khóa trên kia lấy cắp của tôi từ đâu. Nếu còn vu oan, tôi sẽ kiện."
Hắn nói đầy vẻ chính nghĩa, fan cũng hết lòng bảo vệ hắn, thậm chí lần theo thông tin của người bạn học kia để tìm ra tài khoản mạng xã hội của tôi và bố mẹ, rồi vào mắng chửi không thương tiếc.
Tôi nghe giọng trong video, thấy rất quen.
Suy nghĩ kỹ những người từng chạm vào máy tính của tôi, đối chiếu thời gian đăng tải của những tác phẩm, cuối cùng tôi đã xác định được thân phận của kẻ đứng sau.
Tôi giận đến phát run, lập tức gọi điện cho Trần Chấn Bang, gọi ba lần liên tiếp đều không bắt máy, cuối cùng phát hiện hắn đã chặn tôi.
Ngay cả bà ngoại và bác cũng không thể liên lạc được.
Chặn hết rồi phải không? Tôi cười lạnh, đứng dậy đi thẳng tới đồn công an.
4
Có lẽ Trần Chấn Bang không ngờ rằng, để tránh bị người khác vu oan đạo nhái, tôi luôn có thói quen ghi lại quá trình vẽ tranh. Cộng thêm việc trước đó các tác phẩm đều có thời gian nộp cho thầy cô làm chứng, nên tôi có đầy đủ bằng chứng để chứng minh mình bị ăn cắp bản quyền.
Vì vậy, tôi sắp xếp lại toàn bộ timeline, đưa hết những chứng cứ đó lên mạng trước.
Nếu chỉ là ăn cắp bản vẽ thì báo cảnh sát có thể chẳng giải quyết được gì, nhưng hành vi này đã khiến tôi mất đơn hàng trị giá hơn ba mươi ngàn tệ, cộng thêm việc hắn dẫn dắt cư dân mạng bạo lực mạng tôi, nên đã đủ điều kiện để khởi kiện dân sự.
Tôi nhanh chóng viết đơn kiện, tòa án cũng lập án rất nhanh. Khi Trần Chấn Bang và bác tôi bị triệu tập đến tòa thì vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
Nhưng khi nhìn thấy tôi, họ lập tức đoán ra ít nhiều, đặc biệt là bà ngoại, người bám sát theo sau, vừa nhìn thấy tôi đã trừng mắt gào lên với thẩm phán: "Đồng chí à, đây là cháu gái tôi đấy, nó ngốc từ nhỏ, chắc chắn là nhầm lẫn thôi!"
Thấy thẩm phán không để ý, bà lại túm lấy tôi kéo kéo: "Đồ chết tiệt, mau nói với người ta là mày nhầm đi, nếu không tao gọi mẹ mày đến lôi mày về!"
Tôi mặc bà lắc lắc, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Trần Chấn Bang, từng chữ từng chữ: "Nếu mày không công khai thừa nhận ăn cắp bản vẽ của tao và xin lỗi, tao sẽ kiện tới cùng."
Trần Chấn Bang liếc tôi khinh khỉnh: "Đừng hòng dọa tao, tao đâu có ngu, tao còn chưa đủ mười tám, giết người còn không phải ngồi tù huống chi là mấy bức tranh."
"Với lại, bà nói cái máy tính đó đã cho tao rồi, đồ trong đó cũng là của tao."
Nghe đến đây, bà ngoại tức giận đến mức ngực phập phồng, vung tay tát tôi, tôi nghiêng đầu tránh đi, bà càng điên tiết, nước bọt bắn thẳng vào mặt tôi: "Đồ vong ân bội nghĩa, chỉ vì mấy bức tranh mà muốn tống em họ với bác vào tù, mày còn xứng làm cháu tao à? Hôm nay tao thay mẹ mày dạy dỗ mày!"
Bà lại định đánh, tôi vừa định phản kháng thì nhân viên tòa kéo tôi ra, thẩm phán gõ búa nghiêm mặt: "Đây là khu vực xét xử, cấm đánh nhau, người không liên quan mời ra ngoài."
Bà ngoại bị đuổi ra, trước khi đi còn hung hăng trừng mắt với tôi.
Tôi đoán bà sẽ gọi mẹ tôi tới.
Quả nhiên, khi phán quyết vừa xong, mẹ tôi đã vội vã chạy tới, còn thở không ra hơi đã bị bà ngoại kéo ra trước mặt thẩm phán.
Không thuyết phục được tòa, bà ngoại liền giáng thẳng cái tát lên mặt mẹ tôi.
Tôi vội vàng chạy tới muốn đẩy bà ra, mẹ lại kéo tay tôi lại, trong mắt đẫm nước: "Con à, bác với em họ con bị nhốt rồi, bà ngoại chỉ còn mình mẹ thôi."
Tôi thở dài một tiếng, mang theo nỗi cay đắng, đi ra khỏi tòa án.
Trần Chấn Bang bị đưa vào trại giáo dưỡng cộng thêm quản giáo, bác tôi vì tội trộm cắp và cờ bạc mà vào tù.
Tôi tưởng chuyện đến đây là kết thúc, không ngờ mới hai ngày sau, khi tôi còn đang ở phòng vẽ trường học, thì nhận được cuộc gọi của bạn cùng phòng, giọng đầy hoảng hốt: "Trân Trân, có người tự xưng là bà ngoại cậu xông vào ký túc xá tụi mình, đập phá hết đồ đạc, tụi mình cản không được, cậu mau về đi!"
5
Tôi thở hổn hển chạy đến ký túc xá thì thấy bà ngoại đang đập phá máy tính của bạn cùng phòng.
Thấy tôi, bà hung hăng ném mạnh cái máy xuống đất, hai tay chống nạnh, giọng the thé: "Lúc mẹ mày sinh mày ra tao nên bóp chết luôn, thứ mặt dày vô liêm sỉ, bây giờ mày sống sung sướng, còn bác và em mày thì chịu khổ trong tù!"
Mấy đứa bạn cùng phòng đều ngã lăn dưới đất, tóc tai rối bời, trên người đều có vết bầm tím, nép trong góc, vừa thấy tôi đến liền oán trách: "Sao giờ cậu mới tới, cậu nhìn bà ngoại cậu kìa, máy tính bọn tớ đều bị đập hỏng hết rồi, bài tập còn chưa kịp lưu nữa!"
Tôi và các bạn đều học cùng chuyên ngành, máy tính ai nấy đều giá không hề rẻ, cộng thêm giá trị của đống bản vẽ trong máy, tổng thiệt hại ít nhất cũng hơn trăm nghìn tệ.
"Các cậu yên tâm, cái gì bà ta phá, bà ta phải đền, nếu không đền thì tụi mình kiện!" Tôi trấn an bạn bè.
Nói xong, tôi tát bà ngoại một cái, kéo bà ta ra ngoài. Bà nghiến răng hất tay tôi ra, mắng chửi: "Cái thứ tiện nhân này, mày còn dám động vào tao!"
Rồi bà lại lao tới bàn học, giơ lấy chiếc loa của một đứa bạn, định ném tiếp.
"Cái loa đó sáu ngàn tệ đó, bà mà đập thì tự trả tiền đi!" Tôi lạnh lùng nhắc nhở.
Bà ngoại hừ mũi khinh bỉ, vỗ vỗ lên cái loa hai cái, giọng đầy khinh miệt: "Thứ sắt vụn này cùng lắm một trăm tệ, còn bày đặt đòi tiền tao à, tao nói cho mày biết! Tao sống từng ấy năm, ăn muối còn nhiều hơn mày ăn cơm, nếu mày không mau đưa bác và em mày ra khỏi tù, tao sẽ đập hết!"
Nói rồi, bà ta ném cái loa xuống đất đánh "rầm" một tiếng, đồ đạc méo mó, bà còn chưa hả giận, xách luôn chiếc ghế bên cạnh đập liên hồi.
Mẹ tôi vội vã chạy đến, vừa nhìn thấy cảnh đó suýt nữa thì ngất xỉu, hấp tấp lao tới kéo bà ngoại: "Mẹ, đừng làm vậy nữa, mẹ như thế này thì sau này con bé còn mặt mũi nào học hành ở trường!"
Bà ngoại hất mẹ tôi ra, đẩy một cái mạnh: "Vậy càng tốt! Tao phải để cho tất cả mọi người biết cái thứ sói con này đối xử với người nhà ra sao!"
"Xem thử sau này còn ai thèm làm bạn với nó nữa!"