Chương 2

Tình Yêu Không Phải Là Xiềng Xích

Cuối cùng, đúng như tôi nghĩ.

Ở phía sau, có một chiếc hộp giống hệt.

Bên trong cũng là sổ tay.

Nhưng khác biệt là...

Chiếc hộp ấy chứa đầy hơn hai mươi cuốn sổ.

Ghi lại từng khoảnh khắc giữa Triệu Vũ và Trần Hinh.

5

Những cuốn sổ đầu tiên ghi lại ký ức thời thơ ấu của Triệu Vũ.

Triệu Vũ, Trần Hinh và chồng hiện tại của cô ấy, Cố Đình Nguyệt, cùng nhau lớn lên.

Trong những bức ảnh thuở nhỏ, lúc nào cũng có cả ba người họ.

Nhưng bắt đầu từ thời trung học, Cố Đình Nguyệt dần bị cắt hoặc bôi mờ khỏi những bức ảnh chung, chỉ còn lại Trần Hinh và Triệu Vũ.

Có vẻ như từ lúc đó, Triệu Vũ đã nhận ra tình cảm của mình dành cho Trần Hinh.

Cuối cùng, tôi lật đến những trang ghi chép về thời đại học.

Tôi và Trần Hinh học cùng trường, trở thành bạn cùng phòng, từ đó mới quen biết Triệu Vũ và Cố Đình Nguyệt.

Giờ nhớ lại, ngay cả đêm Triệu Vũ tỏ tình với tôi, cũng tràn ngập dấu vết của Trần Hinh.

Bó hoa hôm đó là loại hoa Trần Hinh thích nhất.

Nhà hàng đặt trước là quán ăn kiểu Pháp mà cô ấy từng nhắc đến với tôi.

Hôm đó, Trần Hinh đã ở bên Cố Đình Nguyệt.

Cô ấy nói dạo này mốt là các cặp đôi chơi chung với nhau.

Vừa ra sức gán ghép tôi với Triệu Vũ.

Vừa khoe khoang rằng từ nhỏ mình đã được hai người bạn thanh mai trúc mã cưng chiều.

Khoe khoang rằng cô ấy và Triệu Vũ, Cố Đình Nguyệt đã lớn lên cùng nhau như thế nào.

Tôi tìm thấy bóng dáng của chính mình, thấp thoáng bên lề từng bức ảnh.

Khi đó, tôi không giỏi ăn diện, chỉ mặc một chiếc váy hoa đơn giản, tóc tết bím.

Hôm Triệu Vũ tỏ tình, tôi hoàn toàn không có sự chuẩn bị.

Vừa tan học đã bị Trần Hinh kéo đến nhà hàng.

So với cô ấy, người đã cố ý trang điểm kỹ càng, tôi thật sự quá mờ nhạt.

Rõ ràng hôm đó là Triệu Vũ tỏ tình với tôi, nhưng trong ảnh, vị trí trung tâm lại là Trần Hinh.

Những bức ảnh sau cũng vậy.

Rõ ràng là bốn người cùng nhau đi chơi.

Rõ ràng tôi mới là bạn gái của Triệu Vũ.

Nhưng trong ống kính của anh ta, từ đầu đến cuối chỉ có Trần Hinh.

Mỗi trang trong cuốn sổ tay, Triệu Vũ đều viết một câu.

"Chỉ cần Hinh Hinh hạnh phúc là đủ."

6

Những cuốn sổ tay phía sau cũng không có gì khác biệt, đều ghi lại tình yêu thầm lặng nhưng đầy sâu sắc của Triệu Vũ dành cho Trần Hinh.

Chỉ có năm tôi và anh ta kết hôn là khác.

Bên trong có tấm thiệp mời đám cưới của tôi và Triệu Vũ gửi cho Trần Hinh.

Hóa ra, tấm thiệp này chưa từng được gửi đi.

Tên tôi và Triệu Vũ trên thiệp đã bị cắt làm đôi, phía trên ghi mấy dòng chữ:

"Hinh Hinh, xin lỗi.

"Chỉ khi cưới Thẩm Quân Di, anh mới có cơ hội dùng tủy xương của cô ấy để cứu em."

Cuốn sổ này rõ ràng đã được lật giở nhiều lần gần đây.

Quả nhiên, tôi tìm thấy giấy chứng nhận phẫu thuật ghép tủy của mình kẹp ở phía sau.

Chữ viết của Triệu Vũ rõ ràng, từng nét bút đều ngay ngắn.

"Hinh Hinh, đây là món quà cuối cùng anh có thể tặng em."

Thật là một mối tình sâu nặng đến đáng sợ.

Tôi ngồi bệt xuống cạnh giá sách, bật khóc.

Nghĩ đến ngày xảy ra tai nạn.

Rõ ràng lúc đó tôi đã được xe cấp cứu đưa đến bệnh viện gần nhất.

Nhưng Triệu Vũ lại lấy lý do hội chẩn với chuyên gia, kiên quyết yêu cầu chuyển viện.

Vừa rồi, tôi đã gọi cho bác sĩ tiếp nhận tôi hôm đó.

Ông ấy nói tôi chỉ bị gãy xương sườn, hoàn toàn không cần đến ba tháng mới hồi phục.

Mọi thứ đều chứng minh rằng...

Triệu Vũ đã sắp đặt tất cả, chỉ để lấy tủy xương của tôi cứu Trần Hinh.

Không ngại lừa tôi.

Không ngại đặt tôi vào nguy hiểm.

Tiếng bước chân vang lên từ tầng dưới.

Tôi vội vàng cất giấy chứng nhận vào túi, xé đi mấy trang sổ tay đó, rồi sắp xếp lại giá sách như cũ.

7

"Quân Di? Sao em lại ở đây?"

Triệu Vũ nhìn thấy tôi ngồi bệt dưới sàn, lập tức lao đến, vội vàng bế tôi lên.

Miệng thì trách móc, nhưng động tác lại vô cùng dịu dàng.

Nhận ra tôi có thể tự mình đi lên tầng, ánh mắt anh ta đầy bất ngờ và vui mừng.

Tôi nhìn thẳng vào mắt Triệu Vũ, thấy rõ trong đôi mắt ấy ánh lên một tầng đỏ ửng.

Anh ta đặt tôi ngồi xuống ghế trong thư phòng, cúi đầu, nâng niu đôi chân tôi như bảo vật quý giá, rồi nhẹ nhàng hôn lên đó.

Giọng anh ta mang theo chút nghẹn ngào, như thể vô cùng xót xa vì tôi.

"Chân còn đau không?"

"Em có thể đi lại được rồi sao không nói cho anh biết? Nếu không phải vừa rồi phát hiện em không còn ở đó, em định giấu anh đến bao giờ?"

"Chẳng phải chúng ta đã hứa với nhau rằng, cả đời này sẽ không bao giờ giấu nhau điều gì sao?"

Giọt nước mắt vốn đã ngừng rơi, lại một lần nữa trào ra khi tôi nghe thấy câu nói này.

Không giấu nhau điều gì ư?

Hóa ra, giữa tôi và anh ta, từng có một lời hứa như vậy.

Tôi gục đầu lên vai anh ta, khóc không thành tiếng.

Nhưng tôi không muốn để Triệu Vũ biết rằng tôi đã phát hiện ra sự thật.

Vì vậy, tôi đáp lại anh ta bằng một giọng nói nghẹn ngào:

"Em vốn định cho anh một bất ngờ."

"Triệu Vũ, em đã chuẩn bị một điều đặc biệt trong cuốn sổ tay của chúng ta. Ba ngày nữa anh hãy mở ra xem nhé."

Trong khoảnh khắc, tôi thấy rõ vẻ sốt ruột thoáng qua trên mặt anh ta.

Nhưng rất nhanh, anh ta che giấu cảm xúc đó bằng một dáng vẻ dịu dàng quen thuộc, khẽ xoa đầu tôi, cưng chiều như mọi khi.

"Biết rồi, vợ anh lúc nào cũng thích tạo bất ngờ cho anh mà."

"À đúng rồi, vừa nãy anh thấy điện thoại em có tin nhắn về thông tin chuyến bay. Em sắp đi công tác sao?"

Tôi lắc đầu, bình tĩnh giải thích đó chỉ là tin nhắn từ bộ phận tài chính gửi đến để xác nhận chuyến công tác trước đây.

Triệu Vũ không hỏi thêm gì nữa.

Sau khi đưa tôi về phòng ngủ, anh ta viện cớ có việc ở công ty rồi rời đi.

Nhưng tôi nhìn vào điện thoại, thấy thông tin từ hệ thống định vị xe của anh ta.

Anh ta không đến công ty.

Mà đi thẳng đến bệnh viện nơi Trần Hinh đang nằm.

Hóa ra, có nhiều sơ hở đến vậy, chỉ là trước đây tôi chưa từng nghi ngờ.

← → Phím mũi tên để chuyển chương