Chương 5
Tình yêu như đã lạc lối
Nửa năm sau, tôi nhìn thấy di ảnh của anh ta ta trong một bài đăng trên mạng xã hội.
Trong ảnh, khuôn mặt gầy gò, hai má hóp sâu, trông như một người hoàn toàn xa lạ.
Trong tang lễ, chỉ có một người mẹ già đứng lặng lẽ, đưa tiễn con trai.
Tôi đóng điện thoại lại, ngước lên nhìn cặp đôi đang đứng trên lễ đường.
Giữa tiếng vỗ tay và reo hò, em trai tôi đỏ mặt cúi xuống hôn cô dâu của mình.
Tôi mỉm cười, nhưng bất chợt điện thoại lại rung lên. Một tin tức hiện trên màn hình:
"Thi thể nữ vô danh được phát hiện vài tháng trước đã được xác định là cô Trầm, cư dân địa phương. Cô tử vong trong một ca phẫu thuật bất hợp pháp tại một cơ sở không giấy phép, khi đang mang thai 9 tháng. Do sơ suất khi gây mê, để che giấu hành vi, các đối tượng đã phi tang xác xuống sông..."
Hình ảnh đính kèm mờ nhòe, nhưng có điều gì đó quen thuộc.
Tôi định phóng to để nhìn rõ hơn, thì bất ngờ một vật từ trên trời rơi xuống.
Suýt chút nữa tôi làm rơi điện thoại, nhưng may mắn nhanh tay bắt được. Đó là một bó hoa cưới.
Tôi sững sờ ngẩng đầu lên. Trên lễ đường, cô dâu tươi cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy niềm vui hướng về phía tôi: "Chị ơi, người tiếp theo được hạnh phúc sẽ là chị đấy!"
Ánh nắng mùa hè xuyên qua những tán cây, chiếu xuống con đường sỏi trong khu vườn, lấp lánh như ánh sao.
Hạnh phúc, dường như cuối cùng cũng hiện hữu, có hình dáng rõ ràng.
(Hết)