Chương 6

Tình yêu vô nghĩa

Rồi hắn cười khẩy: "Cứ làm đi. Nếu em tung ra, thì cũng chứng minh em từng có quan hệ với tôi. Chỉ cần Tần Vị Bạch đồng ý, tôi không ngại đâu."

Nói xong, hắn nhìn chằm chằm về phía sau tôi.

Tôi cắn răng.

Đến nước này rồi, chắc chắn Tần Vị Bạch sẽ thấy tôi thật nực cười.

Một người phụ nữ còn vướng bận tình cũ, còn đánh nhau như mấy bà chợ búa, thật đáng khinh bỉ.

Nhưng ngay giây tiếp theo.

"Niệm Cẩn muốn làm gì, tôi đều đồng ý."

Tôi đờ người.

Một bàn tay ấm áp đặt lên eo tôi, nhẹ nhàng kéo tôi vào lòng.

Đồng thời, Tần Vị Bạch đứng sát bên tôi.

Khoảnh khắc ấy, mọi tủi thân, ấm ức trong lòng tôi bỗng vỡ òa.

Nước mắt không kìm được mà trào ra.

Tôi ngước lên, nhìn nghiêng gương mặt anh ấy.

Anh ấy vẫn mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt, một tay đút túi, cà vạt hơi lỏng, trông vẫn như thường ngày - bình tĩnh, điềm đạm, chẳng hề bận tâm.

"Anh còn chuyện gì không? Hay là vẫn nhớ cú đấm lần trước, nhất định phải để tôi đánh thêm vài cái mới chịu được?"

Tần Vị Bạch bình thường trông rất nho nhã, nhưng một khi đã vô lại, thì cũng rất ra dáng lưu manh.

Anh ấy thuộc làu các điều luật, nhưng có khi nào... sẽ biết luật mà vẫn phạm luật không?

Nghĩ vậy, tôi ưỡn thẳng lưng, ngẩng cao đầu:

"Chồng tôi mà đánh anh, thì cũng tránh hết các chỗ nguy hiểm, đến kiện anh cũng kiện không nổi. Tốt nhất sau này đi đường cẩn thận vào! Gặp một lần tôi đánh một lần!"

Tần Vị Bạch như cố tình phối hợp với tôi, từ tốn xắn tay áo.

Anh ấy thường xuyên tập gym, nên cơ bắp hiện rõ từng đường nét.

Lâm Thanh hơi tái mặt, cố ném lại một câu cảnh cáo yếu ớt rồi chuồn thẳng.

"Sao anh lại đến đây?"

Anh ấy lười biếng liếc tôi: "Bố mẹ em sợ em xảy ra chuyện, nên gọi cho anh."

"Anh bận lắm phải không?"

Áo sơ mi của anh hơi nhăn, cà vạt lệch sang một bên, người còn phảng phất mùi thuốc lá, rõ ràng là vừa từ văn phòng chạy đến.

Anh không trả lời mà dựa tay lên tường, nhân tiện giam tôi vào giữa: "Lúc nãy nói mạnh miệng lắm mà? Định xúi tôi phạm pháp à?"

Ánh mắt anh sâu thẳm, phản chiếu hình ảnh của tôi, trong đó còn mang theo chút ý cười mập mờ.

Tôi chột dạ, cười gượng: "Đâu có..."

Nói xong liền chui xuống cánh tay anh, định trốn đi, nhưng tim đã đập loạn xạ.

Bỗng nhiên, cổ áo bị kéo lại, tôi còn chưa kịp kêu lên, Tần Vị Bạch đã cúi đầu, trực tiếp chặn miệng tôi.

"Đừng la, hôn đủ rồi sẽ đưa em lên nhà."

Lúc này tôi mới nhận ra, Tần Vị Bạch không phải không có cảm xúc.

Anh ấy ghét tôi nói chuyện với Lâm Thanh, nên hành động đầy chiếm hữu, mạnh mẽ mà bá đạo.

Cuối cùng, sau khi nguôi giận, anh ấy dẫn tôi về nhà, còn tôi thì môi sưng đỏ, mặt đỏ bừng.

Đây là lần đầu tiên Tần Vị Bạch đến nhà tôi sau khi cưới, bố mẹ tôi rất nhiệt tình, cố tình né tránh chuyện của Lâm Thanh để không ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng tôi.

Nhưng anh ấy lại là người nhắc đến trước:

"Căn biệt thự ở ngoại ô vẫn còn trống, hai bác có thể chuyển đến ở trước."

Bố mẹ tôi lắc đầu từ chối.

Trước đây, tôi từng nhắc qua chuyện này với mẹ, mẹ tôi nói:

"Bố mẹ chỉ muốn tìm một người thật lòng tốt với con, chứ không phải để dựa dẫm vào con rể. Cũng không muốn con vì chuyện này mà bị người khác coi thường. Sau này cứ thay bố mẹ từ chối là được."

Số tiền 400.000 tệ sính lễ cưới, bố mẹ đã chuyển vào tài khoản tôi, nhưng Tần Vị Bạch không nhận.

Thế nên, chuyện sang tên nhà, tôi cũng vẫn chưa đồng ý.

Rời khỏi nhà bố mẹ, anh ấy bỗng dừng bước, nghiêm túc nhìn tôi: "Niệm Cẩn, em không cần phải giữ khoảng cách với anh như vậy."

Có lẽ, quãng thời gian yêu Lâm Thanh đã để lại cho tôi bóng ma tâm lý.

Hắn giống như một con đỉa, suốt tám năm chỉ biết hút máu tôi, từng chút từng chút một rút cạn tình cảm của tôi.

Tôi căm ghét hắn, cũng sợ chính mình sẽ trở thành một người như hắn.

Mỗi thứ Tần Vị Bạch cho tôi, tôi đều suy nghĩ xem mình có khả năng trả lại hay không.

Bởi vì ngay cả tám năm tình cảm còn có thể cạn kiệt, thì huống hồ là một cuộc hôn nhân chưa đến một năm?

Tôi giả vờ bình tĩnh đáp: "Đâu có, bố mẹ em không quen ở biệt thự thôi. Em không khách sáo với anh đâu."

Anh ấy nhìn tôi một lúc lâu, rồi mới gật đầu: "Vậy thì tốt."

Nhìn bóng lưng anh ấy rời đi, tôi bỗng ngẩn người.

Nếu một ngày nào đó, Tần Vị Bạch nói muốn ly hôn.

Hai cuộc tình liên tiếp thất bại, có lẽ sẽ đánh gục tôi hoàn toàn.

Tôi cẩn thận duy trì cuộc hôn nhân này, chỉ nhận lấy những thứ thuộc về mình, không tham lam điều gì khác, chỉ để chứng minh rằng tôi không sai.

12

Từ hôm đó, Lâm Thanh hoàn toàn biến mất.

Bố mẹ hai bên bắt đầu giục chúng tôi có con.

Tôi hỏi ý kiến Tần Vị Bạch, anh ấy chỉ nói: "Tùy em, em muốn thì mình chuẩn bị."

Thế là tôi bắt đầu lên kế hoạch mang thai.

Dạo này công việc không quá bận, tôi thường xuyên đến đón anh ấy tan làm.

Mỗi lần như vậy, tôi đều nghe thấy đồng nghiệp của anh ấy đùa rằng Tần Vị Bạch là "chồng sợ vợ", nhưng anh chỉ cười, chẳng hề phản bác.

Nhưng rồi, vào một buổi chiều, tôi gặp mẹ của Lâm Thanh.

Bà ta đứng ngay đối diện tòa nhà luật nơi anh ấy làm việc.

Ban đầu tôi không nhận ra, nhưng bà ta hừ lạnh một tiếng, cố tình va vào tôi, suýt nữa đẩy tôi ngã xuống bồn cây.

Sợ mất mặt Tần Vị Bạch, tôi giả vờ không quen biết, cúi đầu phủi mấy cọng cỏ dính trên váy.

Nhưng bà ta không chịu buông tha.

"Nghe nói mày định cho người lên mạng bôi nhọ tao?"

Lâm Thanh còn kể với mẹ hắn chuyện này sao?

Tôi còn chưa kịp trả lời, bà ta đã đấm mạnh vào vai tôi.

"Mày cũng giỏi lắm đấy! Loại đàn bà như mày, tao đã không đồng ý cho Lâm Thanh yêu từ đầu! Mày xem đi, tao nói đúng chưa?"

Tôi cố giữ bình tĩnh, nghĩ bụng không thể làm loạn ngay trước cửa công ty luật, nên chẳng đáp lời, chỉ lặng lẽ đi sang bên cạnh.

Bà ta lại túm lấy tôi, mặt mày đắc ý: "Nghe nói chồng mày làm ở đây nhỉ? Tao muốn hỏi xem, hắn có còn biết liêm sỉ không, mà lại đi cướp vợ người khác?"

Lúc này, tôi thấy một số đồng nghiệp của Tần Vị Bạch đang tan làm, đi ra từ tòa nhà.

Tôi giãy mạnh: "Bác ơi, con với con trai bác chẳng liên quan gì nữa. Bác buông tay ra!"

Bà ta nhận ra tôi sợ mất mặt, càng tăng thêm khí thế, rướn cổ gào lên:

"Mọi người đến xem này! Đồ lăng loàn trắc nết! Đồ phản bội! Cướp chồng người khác! Đúng là vô liêm sỉ!"

Trước đây, khi còn yêu Lâm Thanh, mỗi lần đến trường tìm hắn, bà ta đều bắt tôi phải chăm sóc hắn từng ly từng tí:

"Lâm Thanh học hành vất vả, con phải quan tâm nó nhiều vào. Nó không thích ăn trái cây, nhớ ép nó ăn. Sau này nó mà đổ bệnh, con cũng chẳng sung sướng gì đâu!"

Vậy nên, nói lý lẽ với bà ta là vô dụng.

Làm loạn, khóc lóc ăn vạ, cái gì bà ta cũng biết.

"Ơ kìa? Chị dâu!"

Một đồng nghiệp của Tần Vị Bạch phấn khởi đi tới, nhưng vừa thấy cảnh tượng trước mắt liền sững lại.

Thật mất mặt.

Đặc biệt là khi bà ta còn kéo đồng nghiệp của anh ấy, nghiêm túc dựng chuyện rằng tôi ngoại tình, khiến tôi tức giận đến nóng bừng cả đầu.

Tôi hất mạnh tay bà ta ra: "Đủ rồi!"

Bốp!

Không biết do tôi dùng sức quá lớn, hay bà ta đứng không vững, nhưng bà ta ngã ngửa ra sau.

"Ối dồi ôi!"

Bà ta ôm mông, túm lấy quần đồng nghiệp của anh ấy:

"Tôi bị thương rồi! Tôi muốn kiện nó! Tôi thuê cậu làm luật sư của tôi!"

Cảnh tượng náo loạn đã thu hút một đống người vây xem.

Tôi tức đến mức cả buổi không bình tĩnh lại nổi.

Vài phút sau, tôi ngồi trong văn phòng của Tần Vị Bạch, cúi đầu ủ rũ.

Sao mọi chuyện lại thành ra thế này?

Tôi không hề dùng sức, vậy mà bà ta vẫn ngã.

Bất kể là thật hay giả, tôi đã đẩy người.

Đồng nghiệp của anh ấy lập tức đưa bà ta đến bệnh viện.

Một lát sau, cửa mở ra, Tần Vị Bạch bước vào, đặt cốc nước ấm trước mặt tôi:

"Đừng lo, A Nhân đang ở bệnh viện theo dõi. Nếu bà ta cố tình ăn vạ, bọn mình sẽ kiện lại."

"Xin lỗi."

Tôi cảm thấy có lỗi vì đã gây rắc rối cho anh ấy.

← → Phím mũi tên để chuyển chương