Chương 3

Tôi không làm nữ chính trong truyện ngược

【Đừng vội, chắc nữ chính đang chuẩn bị tung cú chốt đây.】

Sáng sớm, mẹ Chu đã mua một đống gà, vịt, cá, thịt mang về. Vừa thấy tôi dậy, mặt bà ta đã nở nụ cười rạng rỡ.

"Con gái à, giờ thịt thà đắt đỏ quá chừng."

"Dì cứ yên tâm mua đồ, thiếu tiền thì cứ ghi nợ, Vinh Tông lên Bắc Kinh là chuyện vẻ vang mà, nhất định phải tổ chức cho hoành tráng."

Có lời bảo đảm của tôi, mẹ Chu càng nhiệt tình hơn. Bà múc cho tôi một bát mì lớn, rồi gọi hàng xóm đến giúp đỡ, nhờ họ mua thêm nhiều nguyên liệu.

Mấy bà cô hàng xóm vừa nhặt rau vừa tám chuyện.

"Con trai chị sắp đi xa, mà chị còn thuê cả ruộng hàng xóm nữa, liệu có đủ sức mà làm không?"

Mẹ Chu liếc tôi một cái, rồi nói: "Không sao, còn có Phương Tình mà, nó còn trẻ, còn nhiều sức lắm. Sau này bán lúa có tiền thì gửi lên cho Vinh Tông, nó sống ở ngoài không thể để quá thiếu thốn."

Mọi người đều khen mẹ Chu có phúc: con trai giỏi giang, con dâu lại đảm đang.

Giữa một rừng lời tâng bốc, tôi vác ba lô lớn rời khỏi nhà.

Trước khi đóng cửa, tôi chỉ tay vào mẹ Chu, nói câu đã kìm nén từ lâu: "Con mụ già thối tha kia, tạm biệt!"

Cả nhà bỗng im bặt, đợi mẹ Chu hiểu chuyện thì tôi đã chạy xa rồi.

Muốn lên huyện thì phải bắt xe từ thị trấn.

Khi đi ngang một tiệm trang sức, tôi nghe thấy giọng quen quen.

"Anh Chu à, cái này đắt quá."

"Chúng ta lên Bắc Kinh không thể quá đơn sơ được. Em đừng lo chuyện tiền nong, luôn sẽ có cách mà."

Tôi quay đầu lại, thấy Chu Vinh Tông đang dịu dàng đeo sợi dây chuyền vàng nhỏ lên cổ Lưu Tiểu Mai.

Dù đã chuẩn bị tinh thần cắt đứt hoàn toàn với quá khứ, lòng tôi vẫn thấy nghèn nghẹn.

Hồi đó khi tôi quyết định cưới Chu Vinh Tông, tôi cũng từng ám chỉ muốn anh tặng một món quà kỷ niệm, dù chỉ là chiếc vòng bạc. Nhưng anh ta lại lạnh lùng nói: "Chúng ta là dân quê, không có mấy chuyện đó."

Thì ra... là tôi không xứng đáng có được.

Lưu Tiểu Mai cười nũng nịu, vừa quay đầu đã nhìn thấy tôi.

Chu Vinh Tông cũng nhìn thấy tôi, tay khẽ run lên, sợi dây chuyền rơi xuống đất.

Tôi bước tới, nhặt sợi dây chuyền lên: "Món này hợp với Tiểu Mai đấy, nên mua đi."

Chu Vinh Tông thở phào nhẹ nhõm: "Đây là quà mừng Tiểu Mai đậu đại học, anh định để em mua giúp, nhưng nghĩ chắc hôm nay em bận."

Sợi dây chuyền này không rẻ, chắc là đã vét sạch tiền tiết kiệm của Chu Vinh Tông.

Anh ta dám tiêu xài “rộng rãi” như vậy, chắc là nghĩ sau lưng còn có tôi hậu thuẫn.

Lưu Tiểu Mai cười ngọt ngào, ánh mắt đầy thách thức: "Anh Chu nói bữa tiệc chiều nay là để mừng em thi đậu đại học, em nhất định phải ăn diện chút."

Thật vậy, cô ta mặc áo sơ mi vải kẻ tơ, quần ống loe, giày da bóng loáng – đúng chuẩn thời trang thịnh hành, nhìn không ra chút gì là con nhà nghèo.

Còn tôi thì mặc áo vải xám xịt, đôi giày vải rộng thùng thình – thứ mà mẹ Chu tiếc không vứt đi, đưa cho tôi mặc để “tiện làm việc”.

So sánh thế nào cũng thấy rõ sự khác biệt.

Chu Vinh Tông cũng nhận ra điều đó, khẽ nhíu mày: "Tiểu Mai sau này sống ở Bắc Kinh, em đừng so đo với cô ấy. Còn bữa tiệc chiều nay là để tiễn anh và cô ấy, em đừng gây chuyện kẻo mất mặt."

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, khiến Chu Vinh Tông hơi bất ngờ.

Anh ta hé miệng, định nói gì đó.

Tôi lại giơ tay cắt lời: "Chúc mừng sớm cho hai người nhé."

7

Tôi xoay người định rời đi, thì Chu Vinh Tông lại kéo tay tôi, ánh mắt anh ta dừng trên chiếc ba lô lớn sau lưng tôi, lộ vẻ nghi hoặc: "Chỉ đi lên huyện rút tiền thôi, sao mang nhiều đồ vậy?"

Tôi mặt không biến sắc: "Quần áo rách rồi, mang đến cho dì cả vá lại để mặc tiếp."

Lưu Tiểu Mai ngạc nhiên đưa tay che miệng, trong mắt đầy vẻ khinh thường: "Chị Phương Tình thật đảm đang quá, em không bì nổi đâu."

Chu Vinh Tông vội an ủi cô ta: "Em và cô ấy không giống nhau, cô ấy ở quê, ít tiếp xúc với người khác, miễn là mặc được là được rồi."

Anh ta lại quay sang dặn tôi: "Đừng mua vé tàu sớm quá, Tiểu Mai hay ngủ nướng, sợ không kịp chuyến."

Tôi gật đầu lia lịa, vẻ ngoan ngoãn khiến Chu Vinh Tông lại ngẩn ra một lúc.

"Anh lên Bắc Kinh rồi sẽ thường xuyên viết thư về cho em. Em nhớ chăm sóc mẹ anh thật tốt nhé."

Như để cảm ơn sự "thấu hiểu" của tôi, anh ta ghé sát tai thì thầm.

Lưu Tiểu Mai lập tức cảnh giác, kéo lấy tay Chu Vinh Tông: "Anh Chu, chẳng phải anh mời em ăn mì sao? Chị Phương Tình chắc bận lắm rồi, hay là..."

Chu Vinh Tông ho nhẹ một tiếng, có vẻ lúng túng: "Hôm nay anh về sớm, mang cho em bánh cải chua."

Trước đây, mỗi lần Chu Vinh Tông lên thị trấn, tôi đều dặn anh ta mua cho tôi một chiếc bánh.

Nhưng lần nào anh ta cũng tay không về. Tôi hỏi thì anh ta nói: "Trên đường ghé nhà Tiểu Mai, cô ấy đói nên anh đưa cho cô ấy rồi. Em đừng vì cái bánh mà làm khó anh."

Giờ tôi chẳng còn thèm bánh cải chua nữa. Trên Bắc Kinh có nhiều loại bánh nhân ngon hơn, tôi có thể tự mua bất cứ lúc nào.

Tôi vẫn mỉm cười đúng mực, vẫy tay chào hai người rồi bước đi dứt khoát.

Lên tới huyện, tôi hẹn gặp dì Lưu – người trong làng.

"Con gái à, con bán căn nhà rẻ thế này cho nhà dì, thiệt cho con quá."

Dì Lưu cầm giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà mới, có phần áy náy.

Tôi tỏ vẻ khó xử: "Chỉ sợ nhà họ không chịu dọn đi, lúc đó có thể sẽ rắc rối."

Dì Lưu hừ một tiếng: "Nhà lão Chu rõ ràng muốn ăn trắng nuốt trơn, dì nhìn họ chướng mắt lâu rồi. Ăn của con, ở nhà con, dì có ba đứa con trai đều làm cảnh sát, mà dì còn đúng lý, chúng dám động vào dì chắc?"

"Dì về là đến đòi nhà ngay, đuổi hai mẹ con mặt dày kia ra ngoài. Dì chúc con thượng lộ bình an nhé."

Cuối cùng tôi cũng ngồi lên chuyến tàu đi Bắc Kinh.

Trên màn hình, các dòng bình luận cứ hiện liên tục. Tôi lặng lẽ ghép lại từng mảnh tin tức, tưởng tượng ra vở bi hài kịch đang diễn ra ở quê nhà.

8

Sau khi Chu Vinh Tông và Lưu Tiểu Mai xách đầy túi quà trở về làng, tiệc mừng chính thức bắt đầu.

Khi các món ăn đã được dọn lên đầy bàn, bưu tá mang đến một bức thư bảo đảm. Thấy địa chỉ gửi từ Bắc Kinh, mặt Chu Vinh Tông lập tức rạng rỡ.

Anh ta mở thư ngay trước mặt dân làng, nhưng nội dung lại là văn bản từ chối việc anh ta được đi Bắc Kinh học nâng cao.

Chu Vinh Tông không tin nổi, đọc đi đọc lại nhiều lần, lẩm bẩm: "Không thể nào, chắc chắn là có nhầm lẫn gì rồi."

Anh ta túm lấy người đưa thư: "Ba vợ tôi từng lập công hạng hai cơ mà, sao lại thế này được?"

Người đưa thư chỉ là người chuyển phát, càng nghe càng mơ hồ.

Dân làng nghe rõ đầu đuôi sự việc, từ chỗ đang tâng bốc mẹ con nhà họ Chu, lập tức đổi giọng, bắt đầu mỉa mai và châm chọc.

Có người còn chưa ăn xong đã đứng dậy đòi mẹ Chu trả tiền thịt cá, vì toàn bộ nguyên liệu đều là bà đi ghi nợ mà mua.

Mẹ Chu – một bà lão không có sức lao động – vốn chẳng có đồng nào trong tay, cả năm nay chi tiêu đều do tôi lo liệu, còn tiền của Chu Vinh Tông thì cũng đã tiêu sạch.

Một người trong làng tính tình cục cằn đã thẳng tay giật lấy sợi dây chuyền vàng trên cổ Lưu Tiểu Mai, bảo mang đi bán để trừ nợ.

Bữa tiệc kết thúc trong cảnh hỗn loạn và bẽ bàng.

Mẹ Chu tức đến choáng váng, giận dữ gào lên: "Con ranh Phương Tình kia sao còn chưa chịu về nhà! Nhà tanh bành thế này mà nó chẳng buồn đoái hoài!"

Chu Vinh Tông cau mày đầy sốt ruột. Anh ta sốt sắng chờ tôi về để hỏi cho ra chuyện, mong tôi có thể nhân danh ba mình viết thư cầu cứu bệnh viện một lần nữa.

Còn sợi dây chuyền của Tiểu Mai, anh ta cũng hy vọng tôi bỏ tiền ra mua lại cho cô ta.

← → Phím mũi tên để chuyển chương