Chương 5
Tôi là hình mẫu đối lập của nữ chính trong câu chuyện vươn lên
Tôi khẽ nói:
"Mẹ, con sẽ cố gắng, nhất định không để tâm huyết của mẹ uổng phí!"
Ba tôi lấy cớ đi câu cá với bạn, đã mấy ngày không về nhà.
Thực tế, ông ta đang ở trong căn nhà đã mua cho Sở Nguyệt, ngày đêm chăm sóc cô ta.
Mẹ tôi thấy hết, và tình cảm hai mươi năm với ba cũng dần cạn kiệt.
Buồn cười nhất là Trần Húc Nhiên và anh trai tôi, vẫn nghĩ Sở Nguyệt thật lòng với bọn họ.
Bọn họ thắt lưng buộc bụng, mỗi khi có tiền đều mang đi cho cô ta.
Thậm chí, còn lo lắng cô ta đi học thiếu thốn, suốt ngày dặn dò:
"Em đừng lo chuyện tiền bạc, cứ ăn uống đầy đủ vào. Bọn anh sẽ cố gắng kiếm tiền, cho em một cuộc sống tốt hơn."
Nực cười hơn nữa, dù Sở Nguyệt đang sống chung với ba tôi, cô ta vẫn có cách tìm thời gian riêng tư gặp từng người một.
Đúng là bậc thầy quản lý thời gian.
20
Nhưng rồi, mẹ tôi phá vỡ toàn bộ sự cân bằng này.
Lần kiểm tra thai tiếp theo của ba tôi và Sở Nguyệt, mẹ gọi Lâm Quang đi cùng.
Để giúp tôi xả giận, mẹ còn gọi cả Trần Húc Nhiên đến.
Tôi muốn xem náo nhiệt, liền năn nỉ mẹ cho đi theo.
Sáng hôm đó, tôi và mẹ đứng trước cửa khoa sản.
Ba tôi và Sở Nguyệt đã vào khám một lúc lâu.
Lâm Quang là người đến đầu tiên.
Hắn trông gầy gò, đen nhẻm, râu ria xồm xoàm, quần áo thì rẻ tiền nhăn nhúm, hoàn toàn khác xa với dáng vẻ công tử nhà giàu trước đây.
Vì vẫn còn giận mẹ tôi, lại không nhận ra đây là khoa sản, nên hắn cười nhạt, châm chọc:
"Mẹ, con nghe nói mẹ để Lâm Nhiễm Nhiễm vào công ty giúp rồi? Nó mới năm nhất, biết cái quái gì mà giúp? Chẳng phải chỉ tổ thêm rắc rối à? Mẹ gọi con về, là hối hận rồi sao? Muốn con quay lại công ty? Cũng được thôi, nhưng với điều kiện, Lâm Nhiễm Nhiễm phải xin lỗi Sở Nguyệt, cam đoan sau này không được kiêu căng hống hách, không được ức hiếp cô ấy nữa. Đồng thời, phải đón mẹ con Sở Nguyệt về nhà."
Mẹ tôi nhìn hắn, thất vọng lắc đầu:
"Không ngờ bấy lâu nay, con vẫn chẳng tiến bộ chút nào."
Sắc mặt Lâm Quang lập tức cứng đờ.
Hắn còn chưa kịp nói gì, thì Trần Húc Nhiên đã đến.
Nhìn hắn cũng tiều tụy hơn hẳn, chắc mấy ngày nay vì nhà phá sản nên ăn ngủ không yên.
Nhưng khác với Lâm Quang, hắn không ngốc.
Chỉ liếc mắt một cái, hắn đã nhận ra đây là khoa sản.
Dù tôi và hắn quen nhau từ nhỏ, yêu nhau được một năm, nhưng vì tôi còn nhỏ tuổi, nên chưa từng có chuyện qua đêm với hắn.
Vậy mà lúc này, hắn nhìn tôi và mẹ, mặt tức thì sa sầm, đầy giận dữ.
Hắn nghiến răng nói:
"Bà Lâm, bà gọi tôi đến đây làm gì? Giờ thì biết hối hận rồi đúng không? Lâm Nhiễm Nhiễm có thai với người khác, bà mới nhớ đến tôi, muốn tôi quay lại bên cô ta? Ha! Bà nghĩ tôi là thứ gì? Nhà tôi bị các người hại ra nông nỗi này, vậy mà còn muốn tôi đội nón xanh?"
"Tôi nói cho các người biết, không đời nào!"
Hắn quay sang tôi, nghiến răng nghiến lợi, độc ác nói:
"Lâm Nhiễm Nhiễm, cô luôn thích so bì với Sở Nguyệt, đúng không? Hôm nay tôi nói thẳng, trong mắt tôi, cô chẳng đáng giá một xu, đến một sợi tóc của cô ấy cũng không bằng!"
"À không, Sở Nguyệt thanh thuần, lương thiện, trong sáng như ngọc, còn cô thì dơ bẩn hư hỏng! Đặt hai người lên bàn cân so sánh, đúng là sỉ nhục cô ấy!"
Lâm Quang cuối cùng cũng nhận ra đây là khoa sản, hắn lập tức tỏ vẻ ghê tởm, khinh bỉ nhìn tôi:
"Lâm Nhiễm Nhiễm, cô còn biết xấu hổ không? Tôi không có đứa em gái nào mất nết như cô! Nếu cô có một nửa ngoan ngoãn hiểu chuyện như Sở Nguyệt, nhà ta đã chẳng bị cô làm loạn đến mức này!"
Đúng lúc đó, cửa phòng khám mở ra.
Ba tôi đỡ Sở Nguyệt bước ra ngoài.
Y tá mỉm cười nói:
"Thai nhi rất khỏe mạnh, không có vấn đề gì cả. Người nhà có thể đến nhận kết quả kiểm tra."
Ba tôi vui mừng ra mặt, vội vàng tiến lên:
"Tôi đây, tôi là ba của đứa bé!"
Không gian bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.
Lâm Quang và Trần Húc Nhiên đột ngột im bặt, đồng loạt quay đầu, trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng trước mặt.
Tôi khẽ nhếch môi, trong lòng cười lạnh.
Sao không sủa nữa đi?
Vừa rồi còn oang oang cái miệng to lắm cơ mà?
21
Sở Nguyệt mới 19 tuổi, vậy mà đã mang thai với ba tôi.
Hình tượng "trong sáng, thuần khiết" trong lòng Lâm Quang và Trần Húc Nhiên sụp đổ hoàn toàn.
Hai kẻ đó mặt mày tái mét, chết lặng nhìn cảnh tượng trước mặt.
Sau đó, cả hai đồng loạt lao lên, túm lấy ba tôi đánh túi bụi.
Sở Nguyệt tái mặt, hoảng sợ ôm bụng che chắn, cố gắng ngăn cản bọn họ.
Tôi và mẹ đứng xem một màn kịch hay, rồi bình thản quay người về nhà.
Tối hôm đó, mẹ gọi luật sư đến, soạn đơn ly hôn.
Đồng thời, trực tiếp kiện ba tôi vì tội ngoại tình.
Cuối cùng, ba tôi phải ra đi với hai bàn tay trắng.
Căn nhà ông ta mua cho Sở Nguyệt thuộc tài sản chung của vợ chồng, nên bị mẹ tôi lấy lại.
Ba tôi và Sở Nguyệt bị đuổi ra ngoài, vô gia cư, không nơi nương tựa.
22
Chớp mắt đã một tháng trôi qua.
Mỗi ngày, ngoài đi học và cố gắng trau dồi kiến thức, tôi còn đến công ty hỗ trợ mẹ.
Bây giờ, tôi đã có thể xử lý công việc một cách gọn gàng và đâu ra đấy.
Công ty nhà họ Trần hoàn toàn phá sản, cả gia đình hắn ôm một đống nợ khổng lồ.
Những bạn học trước đây từng vây quanh tâng bốc hắn, bây giờ đều xa lánh, không ai thèm để ý.
Ai ai cũng biết, tôi và hắn đã chia tay.
Trần Húc Nhiên không thể chấp nhận được sự thật này, lại thêm chuyện Sở Nguyệt mang thai với ba tôi, khiến hắn phát điên, suốt ngày đến tìm cô ta quấy rối.
Vì vậy, chuyện Sở Nguyệt vừa là sinh viên đại học, vừa là kẻ thứ ba mang thai con của ba tôi nhanh chóng lan truyền khắp trường.
Nhà trường không chấp nhận loại học sinh có đạo đức bại hoại, lập tức ra thông báo đuổi học cô ta.
Sau đó, tôi nghe nói Sở Nguyệt đã phá thai, hoàn toàn cắt đứt quan hệ với ba tôi.
Vì bị người ta chỉ trỏ bàn tán, cô ta dứt khoát cùng mẹ về quê sống.
Ba tôi thì mất tất cả, lang thang đầu đường xó chợ, ngày nào cũng quỳ trước cổng nhà, cầu xin mẹ tôi tha thứ.
Nhưng mẹ không hề động lòng, còn dặn dò bảo vệ:
"Chỉ cần ông ta còn xuất hiện, lập tức đuổi đi."
Còn anh trai tôi, cuối cùng cũng hối hận, quay về cầu xin mẹ tha thứ.
Mẹ chỉ lạnh nhạt nói:
"Mẹ đã lập di chúc xong rồi, toàn bộ tài sản của công ty sau này chỉ để lại cho Nhiễm Nhiễm."
"Nhưng con là con trai mẹ, là anh trai của Nhiễm Nhiễm, mẹ sẽ không để con chết đói. Nếu con không muốn đi làm, mẹ có thể cho con hai nghìn tệ mỗi tháng để chi tiêu."
"Còn nếu chịu đi làm, mẹ sẽ sắp xếp một công việc ở tầng thấp nhất trong công ty, tuy hơi cực một chút, nhưng ít ra vẫn tốt hơn đi khuân vác."
Lâm Quang im lặng thật lâu, cuối cùng chọn cách đi làm.
Về phần Trần Húc Nhiên, hắn không cam tâm sống trong cảnh nghèo khó, ngày ngày hối hận khôn nguôi.
Hắn nói rằng trước đây bị Sở Nguyệt che mắt, bây giờ đã hiểu ra rồi, cầu xin tôi quay lại.
Mẹ lo lắng tôi vẫn còn đi học, bèn sắp xếp một vệ sĩ bảo vệ tôi.
Nhưng suốt cả ngày hôm đó, tôi không hề thấy bóng dáng vệ sĩ đâu, liền tò mò hỏi mẹ:
"Mẹ, bảo vệ có phải không được vào trường không?"
Mẹ cười cười nói:
"Chiều nay con sẽ biết."
Buổi chiều, bạn học xôn xao bàn tán, nói rằng trường vừa có một giáo viên mới.
Là một đàn anh từng tốt nghiệp tại trường, giờ quay lại thay thế giáo sư đang xin nghỉ.
Một số nữ sinh còn phấn khích nói:
"Nghe nói thầy ấy siêu đẹp trai luôn!"
Đến lúc vào lớp, tôi mới phát hiện... giáo viên mới chính là Vương Tân Vũ!
Cùng lúc đó, tôi nhận được tin nhắn từ mẹ:
"Con trai chú Vương từng học Taekwondo, có cậu ấy ở trường bảo vệ con, mẹ không cần lo lắng tên Trần Húc Nhiên kia nữa."
Tan học, Trần Húc Nhiên lại đến quấy rầy tôi.
Vương Tân Vũ đứng chắn trước mặt tôi, giọng điệu trầm ổn:
"Nghe nói gần đây cậu luôn quấy rối bạn gái tôi?"