Chương 2

Tôi Từ Tro Tàn Trở Lại

Lục Vũ từ bao giờ lại đeo thứ này? Không phải trước giờ cậu ta rất ghét những thứ màu mè hoa lá sao?

Gương mặt của các bạn học xung quanh đều hiện rõ vẻ nghi hoặc.

Lục Vũ khẽ nhíu mày: “Đừng hòng đánh trống lảng.”

Tuy miệng nói vậy, nhưng trong mắt cậu ta lại hiện lên vẻ đắc ý, còn “vô tình” kéo tay áo lên, để lộ toàn bộ chiếc vòng tay.

Tôi giữ nguyên nụ cười, nét mặt không đổi.

“Tôi nhớ em gái tôi cũng có một cái giống vậy.” Tôi dừng lại một chút, nhìn cậu ta đầy ẩn ý: “Nhưng là nó mua cho Đoàn Đoàn.”

Sắc mặt Lục Vũ lập tức đen như đáy nồi.

Cậu ta từng theo Thẩm Tĩnh đến nhà tôi nhiều lần, biết rõ Đoàn Đoàn là ai. Đó là con chó mà Thẩm Tĩnh nuôi.

Vậy mà Thẩm Tĩnh lại đem chiếc vòng tay đó tặng cho Lục Vũ.

Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Thấy vậy, có bạn học tò mò hỏi Đoàn Đoàn là ai.

“Ồ —— Đoàn Đoàn á?” Tôi cố ý kéo dài giọng, mặc kệ ánh mắt cảnh cáo của Lục Vũ, chậm rãi nói từng chữ: “Là, chó, mà, em, gái, tôi, nuôi, đó.”

“Thẩm Thư!!”

Lục Vũ hét to, mắt đỏ bừng vì tức giận.

Tôi khinh khỉnh đáp lại, cố tình khiêu khích: “Cậu sủa gì thế? Có bản lĩnh thì đi mà sủa với chủ của cậu ấy?”

Quả nhiên, Lục Vũ nổi đóa, mất kiểm soát lao tới, túm lấy cốc nước trên bàn, hung hăng đập thẳng vào trán tôi.

Máu nóng chảy xuống từ đầu tôi.

Nhưng khi ánh mắt tôi – mang theo nụ cười khiêu khích – đối diện với cậu ta, Lục Vũ lại khựng lại một chút.

Tôi mấp máy môi, không phát ra tiếng: “Cậu, tiêu, rồi.”

“Lục Vũ, em đang làm gì thế hả?!”

Tiếng quát giận dữ của cô chủ nhiệm vang lên từ cửa lớp.

Sắc mặt Lục Vũ ngay lập tức trắng bệch như tờ giấy.

5

Nhà trường đã ra quyết định cho Lục Vũ tạm thời nghỉ học.

Tất nhiên không phải vì nhà trường công bằng gì, mà là bởi vì tôi mang danh “tiểu thư của Tập đoàn Thẩm thị”, bọn họ không dám đắc tội với tôi, nên chỉ còn cách xử lý Lục Vũ.

Sau vài ngày yên ổn ở trường, Thẩm Tĩnh quay lại.

Trên mặt cô ta vẫn còn quấn băng gạc.

Mỗi khi có người hỏi vết thương trên mặt là do đâu, cô ta liền co rúm lại, liếc tôi một cái, rồi ấp úng nói: “Không... không liên quan đến chị tôi đâu.”

Thành công khiến các bạn trong lớp bắt đầu nghi ngờ và phẫn nộ.

Thực ra, lý do khiến Thẩm Tĩnh quay lại nhanh như vậy, là vì cô ta không muốn bỏ lỡ màn kịch hay sắp diễn ra.

Bởi vì chẳng bao lâu sau, sự trả thù của Phó Cảnh Trạm đã đến — nhanh và tàn nhẫn.

Bàn học của tôi bị viết chi chít những lời bẩn thỉu khó nghe, trong ngăn bàn thì bị nhét xác chuột chết và cóc ghẻ, balô thì bị lục tung, toàn bộ sách vở đều bị xé nát thành từng mảnh.

Ghế ngồi đổi bao nhiêu lần cũng chẳng yên — khi thì bị bôi keo siêu dính, khi thì lại bị gắn kim nhọn bên dưới.

Camera trong lớp thì từ lâu đã bị ai đó phá hỏng một cách có chủ đích.

Chưa dừng lại ở đó, thường xuyên có học sinh côn đồ từ lớp khác tới gây rối những tên đó rõ ràng là “quân tốt thí”.

Dù có bị trường phát hiện và đuổi học cũng chẳng sao.

Phó Cảnh Trạm đã trả cho bọn họ một số tiền lớn.

Một đám bị đuổi, lại có đám khác kéo đến.

Thủ đoạn vẫn chỉ là những chiêu cũ.

Mỗi lần như vậy, Thẩm Tĩnh – với gương mặt quấn băng – lại nhảy ra tỏ vẻ tức giận, miệng thì hét lên: “Các người đừng bắt nạt chị tôi nữa!”

Nhưng trong mắt lại không giấu được vẻ hả hê.

Không sao cả.

Tôi sẽ nhân lúc Thẩm Tĩnh đang diễn trò, tỏ vẻ bênh vực tôi, mà “sợ hãi” ném mấy con chuột chết, cóc ghẻ vào lòng cô ta.

Khi đám côn đồ định lao tới túm tóc tôi, tát tôi, tôi sẽ lập tức trốn ra sau lưng Thẩm Tĩnh.

Những cái tát giáng nhầm vào người cô ta khiến cô ta buộc phải tránh né, nhưng tôi nhanh tay túm cô ta lại, vừa đẩy cô ta lên chắn trước mặt mình, vừa vừa khóc lóc hét to: “Đừng đánh em gái tôi nữa! Tôi sẽ báo công an đấy!”

Phó Cảnh Trạm tính toán đâu ra đấy.

Tiếc là chẳng hù được tôi, ngược lại còn khiến Thẩm Tĩnh sợ đến xanh mặt.

6

Chẳng mấy hôm sau, Phó Cảnh Trạm lại thay đổi chiêu trò.

Hôm đó tan học, có một nhóm người luôn giữ khoảng cách không xa không gần phía sau tôi. Mãi cho đến khi tôi bước vào một nơi vắng vẻ ít người qua lại, thì một người bất ngờ túm lấy tóc tôi từ phía sau, kéo tôi vào một con hẻm nhỏ.

Cuối con hẻm là một khu chung cư bỏ hoang.

Tôi bị kéo tóc lôi xềnh xệch tới một khoảng đất trống, nắm đấm và cái tát thi nhau giáng lên người tôi. Đau lắm, đau đến mức tôi không chịu nổi mà cuộn tròn người lại.

Khi bọn chúng dừng tay, tôi đã thê thảm không chịu nổi, máu rỉ ra nơi khóe miệng. Còn chưa kịp đứng vững, sau đầu gối đã bị đá mạnh một cú, khiến tôi ngã quỵ, quỳ rạp trước mặt Thẩm Tĩnh.

Phó Cảnh Trạm đứng bên cạnh Thẩm Tĩnh, vẻ mặt ghê tởm, từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống tôi: “Bắt nạt em gái, còn định dùng dao hủy gương mặt của cô ấy, lại còn dở trò khiến cô ấy che chắn cho mình.”

Ánh mắt băng giá của anh ta quét lên người tôi: “Thẩm Thư, cô ghét Thẩm Tĩnh đến mức đó sao?”

Khung cảnh trước mắt trùng lặp mơ hồ với kiếp trước.

Tôi nhớ lúc đó, Phó Cảnh Trạm cũng như thế — gán cho tôi tội danh, chẳng buồn nghe lời giải thích, ra lệnh cho người đánh gãy chân tôi, bắt tôi phải quỳ trước mặt Thẩm Tĩnh xin lỗi.

Giờ lại rơi vào tình cảnh cũ một lần nữa.

“Không.” Tôi khó nhọc ngẩng đầu, trong mắt rưng rưng nước, âm thầm tìm góc nghiêng hoàn hảo để người ta thấy rõ hết những vết thương trên mặt.

“Tôi không ghét Thẩm Tĩnh.”

Người tôi ghét chưa bao giờ là em gái mình.

Mà là cái kẻ trơ trẽn cướp lấy cơ thể em tôi — kẻ xuyên sách tên Thẩm Tĩnh.

“Dối trá.” Phó Cảnh Trạm lạnh giọng.

Ngay sau đó, tóc tôi bị giật ngược ra sau, buộc tôi phải ngẩng đầu lên.

Phó Cảnh Trạm giơ tay, tát mạnh vào mặt tôi, không hề nương tay. Trên má tôi lập tức in rõ dấu bàn tay đỏ ửng.

Thẩm Tĩnh bật cười không thành tiếng, ngang nhiên thưởng thức bộ dạng thảm hại của tôi.

Trong lúc Phó Cảnh Trạm không nhìn thấy, cô ta mấp máy môi, nói hai chữ.

“Đáng đời.”

“Thẩm Tĩnh nói đúng, cô quả nhiên sẽ không bao giờ thừa nhận.” Ánh mắt Phó Cảnh Trạm thêm phần chán ghét: “Nhưng cô vẫn phải quỳ xuống trước Thẩm Tĩnh, nhận lỗi với cô ấy.”

“Dù có phải đánh gãy chân cô.”

Có người cầm gậy gỗ, từ từ tiến lại gần tôi.

“Bởi vì, làm sai thì phải trả giá.”

7

“Dựa vào cái gì?”

Nén cơn giận đang sôi trào trong lòng, tôi khó nhọc ép ra ba chữ từ cổ họng.

Khóe mắt tôi thoáng thấy ánh đỏ lóe lên, tôi xé bỏ lớp ngụy trang, dùng ánh mắt chế giễu đánh giá Phó Cảnh Trạm từ đầu đến chân.

← → Phím mũi tên để chuyển chương