Chương 5

Trò Lừa Trong Hôn Nhân

Vậy nên, tôi không hề có bất cứ suy nghĩ nào về Cố Vân Đình.

Tôi cũng không có ý định quen thêm một người đàn ông làm công ăn lương bình thường.

Vì thế, tôi luôn từ chối mọi sự giúp đỡ từ anh ta, chuyện gì có thể tự làm, tôi nhất định sẽ tự làm.

Nhưng một khi đàn ông đã có tâm tư đặc biệt, anh ta luôn biết cách làm đầy đủ mọi giá trị cảm xúc.

Mà tôi, từ nhỏ đến lớn đều bị bố mẹ đè nén, bị anh trai quở trách.

Tôi chưa bao giờ thiếu tiền, nhưng thứ tôi thiếu nhất chính là sự an ủi về mặt tinh thần.

Nhận ra tôi đang từ chối, Cố Vân Đình bắt đầu theo đuổi tôi một cách công khai.

Dù tôi có nói bao nhiêu lần “không” cũng chẳng có tác dụng với anh ta.

Ký ức sâu đậm nhất của tôi là vào một đêm giao thừa.

Bố tôi không cho phép tôi về nhà ăn Tết, ông nói dù tôi có chết ở bên ngoài, ông cũng không thèm liếc mắt một cái.

Khoảnh khắc đó, tôi đứng giữa thành phố tuyết rơi trắng xóa, bỗng dưng cảm thấy cô đơn đến lạ.

Khi còn nhỏ, gia đình tôi đã từng yêu thương tôi biết bao.

Không ngờ, cuối cùng chúng tôi lại đi đến mức oán hận, chán ghét lẫn nhau như thế này.

Tôi ra ngoài mua rất nhiều nguyên liệu, muốn tự tay chuẩn bị một bữa cơm tất niên thật thịnh soạn cho chính mình.

Nhưng trên đường về, khi đang xách theo những túi đồ nặng trĩu, tôi bị một chiếc xe tải cũ sượt qua. Tôi không sao, nhưng tất cả thực phẩm đều bị cán nát bét.

Nhìn đống nguyên liệu bị nghiền nát trên nền tuyết, tôi bỗng nhiên bật khóc.

Tôi không biết mình khóc vì điều gì, chỉ cảm thấy khoảnh khắc đó, lòng thật sự quá chua xót.

Người tài xế thấy tôi khóc, sợ hãi vội vàng móc tiền ra định bồi thường.

“Xin lỗi, xin lỗi, tôi đang vội đi giao hàng.”

Đó là một người phụ nữ trung niên, đôi bàn tay lạnh cóng đến nứt nẻ, sưng đỏ.

Tôi nhìn tay bà ấy, lặng lẽ đẩy tiền trở lại, sau đó xoay người rời đi.

Vừa quay đi, tôi liền nhìn thấy Cố Vân Đình đang đứng dưới tuyết, cầm ô che cho mình.

Anh ta xách theo rất nhiều túi thực phẩm, cười chế nhạo tôi:

“Bản thân còn chẳng lo nổi, vậy mà vẫn còn tâm trí đi thương hại người khác sao?”

Nói rồi, anh ta giơ túi đồ lên, nhướng mày:

“May mà tôi cũng mua thực phẩm rồi. Cùng nhau đón năm mới nhé?”

Khoảnh khắc đó, đường nét khuôn mặt anh ta sáng sủa, trong trẻo, đẹp đến mức khiến muôn vàn ánh đèn rực rỡ phía sau cũng trở nên mờ nhạt.

Trong trời tuyết rơi dày đặc, đôi mắt tôi hơi ươn ướt, nhưng vẫn mỉm cười gật đầu với anh ta.

Tình cảm giữa tôi và Cố Vân Đình không có một thời điểm xác định rõ ràng.

Chỉ đơn giản là... chúng tôi cứ thế ở bên nhau.

Sau khi ở bên nhau, mỗi tháng anh ta đều chuyển toàn bộ tiền lương vào tài khoản của tôi.

Đối với tiền bạc, anh ta luôn tỏ ra không hề bận tâm, thậm chí còn nói:

“Vợ yêu, anh giữ tiền cũng chẳng để làm gì, tốt nhất là để em tiêu hộ anh.”

Anh ta nhớ rõ từng sở thích nhỏ nhặt của tôi.

Những ngày lễ, lúc nào cũng chuẩn bị cho tôi vô số bất ngờ.

Anh ta hận không thể dâng hiến mọi thứ của mình cho tôi.

Tôi hoàn toàn chìm đắm trong tình yêu đó.

Khi tôi đã chuẩn bị tâm lý để chống lại gia đình, sự thật về thân phận của Cố Vân Đình cũng bị vạch trần.

Anh ta hoảng loạn ôm lấy tôi, luống cuống xin lỗi:

“Xin lỗi, anh không cố ý giấu em. Anh chỉ sợ mất em mà thôi.”

Khoảnh khắc ấy, đôi mắt tôi nóng rực.

Có lẽ, không ai có thể hiểu được niềm hạnh phúc khi người mình yêu hóa ra lại là người hoàn toàn xứng đôi với mình.

Không chỉ môn đăng hộ đối, mà thực tế... nhà họ Vân còn đang trèo cao với nhà họ Cố.

Chưa kịp bàn đến chuyện cưới xin, Cố gia đã lập tức ký kết một dự án lớn với nhà họ Vân.

Bố mẹ tôi vui mừng đến mức cười không khép nổi miệng, lập tức mở lại toàn bộ thẻ ngân hàng của tôi.

Anh trai cũng bắt đầu khen ngợi tôi, nói rằng biết bao người hâm mộ vì anh ấy có một cô em gái giỏi giang như tôi.

Tôi chỉ mỉm cười.

Nhưng chẳng ai biết được, trong lòng tôi thực sự vui vẻ được bao nhiêu.

Không gian trong giấc mơ bỗng nhiên đảo lộn.

Một đứa trẻ với đôi mắt đen láy, trong veo, rạng rỡ cười với tôi.

Bàn tay bé nhỏ của con túm lấy tóc tôi.

Tôi gỡ tay con ra, cố tình làm mặt nghiêm nghị.

Nhưng con chẳng hề sợ hãi, ngược lại còn cười khanh khách, miệng bi bô gọi “mẹ”.

Tôi ôm con vào lòng, cười thật tươi:

“Mẹ yêu con.”

Con hôn lên mặt tôi, cười trong trẻo:

“Con cũng yêu mẹ.”

Đột nhiên, khuôn mặt con méo mó, tràn đầy đau đớn.

Có một bàn tay thò ra, cướp lấy con khỏi tay tôi.

Cố Vân Đình ôm một đứa trẻ khác, xuất hiện trước mặt tôi.

Anh ta mỉm cười với tôi, nói:

“Bé con, đây mới là con của em.”

Tôi điên cuồng lắc đầu, muốn tìm lại con mình.

Nhưng trong bóng tối, mưa gió bão bùng, mọi thứ chao đảo dữ dội.

Tôi không tìm thấy lối đi.

Cũng không tìm thấy con của mình.

8

“Con! Con của tôi!”

Tôi hoảng hốt hét lên, choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng.

Cả người run rẩy không ngừng.

“Yên Nhiên, sao vậy?”

Tôi quay đầu, liền nhìn thấy gia đình mình.

Bọn họ nhìn tôi đầy lo lắng, như thể thật sự quan tâm đến tôi.

Thấy tôi sững sờ, mẹ tôi lập tức nắm lấy tay tôi, xót xa nói:

“Sao tay con đổ nhiều mồ hôi thế này? Gặp ác mộng à?”

Lúc này, ý thức của tôi mới hoàn toàn trở lại.

Tôi khẽ mỉm cười, giọng nhạt nhòa:

“Chỉ là... không hiểu sao lại mơ thấy con biến mất.”

Bố tôi nói:

“Ba vừa mới qua xem cháu xong, trắng trẻo bụ bẫm lắm, rất khỏe mạnh.”

Anh trai tôi cũng cười tiếp lời:

“Nhìn đứa nhỏ đẹp lắm, đúng là cháu ruột của anh!”

Nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt bọn họ khiến tôi thấy nghẹn lại trong lòng.

Tôi không nhịn được, hỏi:

“Mọi người thấy con bé giống ai?”

“Tất nhiên là giống con rồi, y hệt con hồi bé, đẹp lắm!”

“Đúng vậy, nhất là đôi mắt, cực kỳ giống Yên Nhiên.”

Anh tôi cười nói:

“Anh thấy con bé còn nghịch ngợm y hệt em hồi nhỏ. Lúc nào cũng thích bắt nạt anh!”

← → Phím mũi tên để chuyển chương