Chương 8
Trò Lừa Trong Hôn Nhân
“Kỳ Kỳ, có được không?”
“Qua cữ rồi... cũng gần được rồi...”
“Có nhớ anh không?”
“Đáng ghét...”
...
Tôi đã từng nghĩ, trong ván cờ này, tôi là kẻ đáng thương nhất.
Không ngờ, Cố Vân Đình cũng chỉ là một quân cờ bị lợi dụng mà thôi.
Chỉ có điều, hắn ta không biết rằng—khi bọ ngựa rình bắt ve, chim sẻ đã chờ sẵn phía sau.
Nhã Kỳ tự cho rằng mình đã lừa được Cố Vân Đình.
Nhưng cô ta không biết rằng, nếu không phải Trương Vân Thâm cố tình tráo đổi kết quả xét nghiệm ADN, thì có lẽ cô ta và Tôn Kiệt đã sớm bị diệt khẩu rồi.
Trương Vân Thâm... giống như một cái bóng ẩn nấp trong bóng tối.
Không ai biết đến sự tồn tại của anh ta, nhưng lại bị anh ta điều khiển như những con rối trong tay.
Anh ta dường như chẳng làm gì cả.
Nhưng thực chất, lại chính là người đã thao túng tất cả.
Nếu Cố Vân Đình biết, chính mình đã ra tay giết chết con ruột của mình.
Để rồi đổi lại là một trò đùa nhục nhã như thế này...
Không biết anh ta sẽ có cảm giác ra sao nhỉ?
Nhưng dù là cảm giác gì đi chăng nữa...
Thì đây cũng là quả báo mà hắn ta đáng phải nhận!
12
Ngày tôi xuất viện.
Cố Vân Đình và Nhã Kỳ cũng vừa từ nước ngoài trở về.
Giống như hắn ta đã nói, lần này hắn chính thức đưa Nhã Kỳ vào Cố gia với danh nghĩa bác sĩ gia đình.
Bố mẹ chồng tôi xách theo đủ thứ quà cáp đến thăm.
Nhưng chẳng ai buồn nhìn tôi lấy một lần.
Bọn họ chỉ ôm lấy đứa trẻ, vui vẻ trò chuyện cùng Nhã Kỳ, cười nói với Cố Vân Đình.
Cả gia đình sum vầy, tiếng cười rộn rã, hòa hợp ấm áp.
Còn tôi—như một người ngoài cuộc, lặng lẽ đứng ở rìa mép, nhìn hết thảy mọi thứ diễn ra trước mắt.
Bỗng dưng, tôi muốn bật cười.
Rõ ràng có thể dễ dàng tận hưởng niềm vui gia đình, nhưng lại cứ phải cầm súng tự chĩa vào đầu mình mà bóp cò.
Thật nực cười.
Trước đây, tôi còn trầm luân trong đau khổ, từng nghĩ đến cái chết.
Nhưng bây giờ, tôi lại cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Bọn họ càng vui vẻ, tôi lại càng hả hê.
Trên sân khấu mà Trương Vân Thâm đã dựng sẵn, bọn họ đang say sưa diễn vở kịch của chính mình.
Đợi đến ngày màn kịch sụp đổ, vở diễn chấm dứt...
Tôi sẽ dành cho họ những tràng pháo tay thật vang dội.
Nghĩ lại, đứa con của tôi mất đi, có lẽ đối với tôi mà nói... lại là một điều may mắn.
Với một gia đình như thế này, với dòng máu như thế này—thì có thể sinh ra thứ gì tốt đẹp chứ?
Tương lai của tôi, từ nay về sau, sẽ không còn một chút dơ bẩn nào liên quan đến bọn họ nữa.
Đó mới là cuộc đời tốt đẹp nhất của tôi.
13
Buổi tối, Cố Vân Đình viện cớ bận công việc, cả đêm không rời khỏi thư phòng.
Nhưng thực tế, hắn ta đã vào phòng của Nhã Kỳ, cùng cô ta hoan ái triền miên.
"Kỳ Kỳ, lâu như vậy rồi, có nhớ anh không?"
"Em mới không nhớ anh đâu! Ngày nào anh cũng để tâm đến con mụ Vân Yên kia, chẳng bao giờ nghĩ cho em cả!"
"Bảo bối, dù sao cô ta cũng là vợ chính thức của anh. Anh đâu thể cứ coi cô ta như không khí được?"
"Trước đây, anh cố ý giả vờ nghèo để tiếp cận Vân Yên, làm chó liếm chân suốt ba năm mới theo đuổi được cô ta. Vậy mà anh thật sự chưa từng động lòng chút nào sao?"
"Làm sao dám động lòng chứ? Em là mối tình đầu của anh, trong đầu anh chỉ nghĩ làm sao có thể bên em mãi mãi."
Thì ra, ngay từ khi tôi gặp Cố Vân Đình, tất cả đã là một ván cờ được sắp đặt sẵn.
Những gì hắn làm cho tôi, tất cả đều là giả dối.
Hắn ta bỏ ra từng chút từng chút, chỉ vì ngày hôm nay có thể đường hoàng mà ở bên Nhã Kỳ.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát trước mặt, đột nhiên cảm thấy ghê tởm đến mức buồn nôn.
May mắn thay, tôi đã lắp camera theo dõi từ trước—mới có thể được chứng kiến một vở kịch kịch tính đến như vậy.
Ngay trong khoảnh khắc bọn họ chìm đắm trong hoan lạc, mê loạn đến quên trời quên đất...
Tôi đã tải toàn bộ video và bằng chứng mình thu thập được, tung lên mạng.
Giữa đêm khuya, tôi lái xe băng qua những con đường vắng của thành phố, không quan tâm đến mạng xã hội đã bùng nổ đến mức nào.
Cuối cùng, tôi dừng xe bên bờ biển.
Gió biển thổi từng cơn, hòa lẫn với tiếng sóng vỗ rì rào, giữa đêm tối tĩnh lặng lại phảng phất sự kỳ quái khó diễn tả.
Một cảm giác kỳ lạ, nhưng lại khiến người ta phấn khích đến lạ thường.
"Không định uống một ly chúc mừng à?"
Giọng nói của Trương Vân Thâm đột nhiên vang lên.
Tôi không quay đầu lại, thản nhiên nói:
"Anh lúc nào cũng xuất quỷ nhập thần như vậy, thật khiến người ta giật mình đấy."
Trương Vân Thâm ngồi xuống bãi cát, mở nắp lon bia, uống một hơi.
"Thay vì thuê thám tử điều tra tôi, sao cô không tự mình hỏi tôi?"
Tôi nghiêng đầu nhìn anh ta.
Hôm nay, anh ta mặc một bộ quần áo bình thường, không còn vẻ lạnh lùng xa cách của chiếc áo blouse trắng, trông lại có chút... gần gũi hơn.
"Anh là ai?"
"Anh trai của Cố Vân Đình."
Tôi sững người.
Cố Vân Đình vẫn luôn là con trai duy nhất của Cố gia.
Từ trước đến nay, chưa từng nghe nói hắn ta có anh em.
Thấy tôi cau mày, Trương Vân Thâm cười nhạt, uống thêm một ngụm bia:
"Bố của Cố Vân Đình cũng giống như hắn, từng giả nghèo để tiếp cận mẹ tôi. Sau khi chơi chán, ông ta liền quay đầu cưới một tiểu thư danh giá môn đăng hộ đối."
"Chỉ để lại mẹ tôi trở thành trò cười của thiên hạ, bị người đời nhục mạ, khổ sở nuôi tôi lớn."
"Đến ngày bà ấy nhảy sông tự tử, tôi đã thề—sẽ khiến bọn họ mãi mãi rơi xuống địa ngục."
Gió biển thổi tung mái tóc tôi, tôi hít sâu một hơi, chậm rãi nói:
"Vậy nên, lúc nhìn thấy tôi bị hành hạ đến mức không ra hình người, anh cũng có thể chọn cách làm ngơ?"
Trương Vân Thâm nghiêng đầu nhìn tôi, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng như cũ:
"Đừng nghĩ tôi tàn nhẫn như vậy. Tôi biết đến sự tồn tại của Nhã Kỳ từ lâu, cũng biết cô ta mang thai. Ban đầu, tôi chỉ nghĩ Cố Vân Đình sẽ âm thầm nuôi mẹ con cô ta mà thôi."
"Không ngờ, hắn ta lại có thể ra tay tàn độc đến vậy, nhẫn tâm giết chết cả cô và con cô. Ngay cả tôi—một kẻ tự nhận là máu lạnh, cũng cảm thấy bản thân không bằng hắn. Xem ra, tình cảm hắn dành cho Nhã Kỳ đúng là sâu nặng thật."
"Thế nên, tôi đã thuận nước đẩy thuyền, dùng một tờ kết quả xét nghiệm ADN để xóa bỏ mọi nghi ngờ trong lòng hắn, khiến hắn hoàn toàn tin tưởng Nhã Kỳ, yêu thương Nhã Kỳ... để hắn có thể yên tâm ở bên cô ta."