Chương 3
Trở Về Đòi Lại Công Bằng
Buồn cho sự lạnh lùng, tàn nhẫn của ông. Và cũng buồn cho nỗi chua xót từng trào dâng trong tim tôi.
Vì điều này lại một lần nữa chứng minh — tôi, đứa con gái ruột của ông, thua cả con trai, và càng không bằng đứa con nuôi của ông.
Ngay lúc đó, Linh Nghiêu khóc không thành tiếng, lảo đảo chạy vào:
“Không phải vậy đâu ba, ba nghe con giải thích đã...”
“Con không hề đẩy anh, con thật sự không thấy có xe tới. Lúc đó hỗn loạn lắm, con sợ người phía sau đuổi kịp anh nên mới đẩy anh đi trước, con định ở lại cản họ, không ngờ lại có xe.”
“Nếu con biết sẽ xảy ra chuyện như vậy, con tuyệt đối sẽ không để anh chịu thiệt. Nhưng mà... rõ ràng khi đó con gọi chị đến cứu, con thật sự không biết người đến lại là anh... Chị ơi, chị nói giúp em một câu đi...”
Một chiêu đẩy hoạ sang người khác, Linh Nghiêu vừa xuất hiện, liền khiến ba mẹ tôi lập tức quay sang nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi vấn và phán xét.
6
Tôi nhún vai, mở miệng nói:
“Lúc đó tôi đang thi đấu, lại đang ở thành phố lân cận. Cô chẳng phải nói là rất gấp sao? Tôi sợ cô gặp nguy hiểm, nên mới nhờ anh – người ở cùng thành phố với cô – đến giúp. Đó chẳng phải là lựa chọn tốt nhất lúc ấy sao?”
Giọng Linh Nghiêu sắc nhọn và đầy lo lắng: “Nếu là chị đến, thì làm sao anh lại xảy ra chuyện như vậy? Là chị hại anh, là chị —”
Cô ta giơ tay định lao tới kéo tôi, nhưng tôi nhanh chóng tránh được. Mẹ tôi suýt nữa bị lời cô ta kích động mà xông về phía tôi, nhưng vừa lúc ấy lại thấy tôi nhìn bà với ánh mắt đầy ấm ức và thất vọng, tôi nói:
“Vậy nếu lúc đó là con đi, thì người nằm trên giường bệnh, bị cắt cụt chân, sẽ là con đúng không? Mạng sống của con, trong mắt mẹ, chẳng đáng giá gì đúng không?”
“Con không phải người nhà của mẹ, không phải chị gái của cô ta nữa rồi đúng không? Hay là... trong lòng mẹ, bọn con ai cũng không phải người thân của mẹ cả? Nên mẹ mới có thể làm ngơ chuyện cô ta gây ra như vậy?”
Linh Nghiêu không ngờ tôi – người trước nay luôn im lặng chịu đựng, bị thiệt thòi cũng không mở miệng – hôm nay lại có thể nói ra những lời sắc bén như thế. Cô ta nghẹn họng:
“Em... em không có ý đó, em chỉ là... chỉ là...”
Chưa đợi cô ta biện minh xong, tôi lại hỏi tiếp:
“Huống hồ, tôi vẫn luôn có một điều không hiểu.”
Mọi người đều nhìn sang tôi, thấy tôi lấy điện thoại ra, mở đoạn ghi âm lúc cô ta gọi cho tôi. Sau khi để mọi người nghe xong, tôi mới nói tiếp:
“Rõ ràng cô biết mình bị lừa vào ổ đa cấp, nhưng lại không cho tôi báo công an, còn bắt tôi một mình đi cứu. Cô không nghĩ đến chuyện — tôi cũng là con gái, tôi mà bị bắt thì sao? Hay ngay từ đầu, cô đã tính chuyện kéo tôi vào, để hoàn thành chỉ tiêu của cô?”
Linh Nghiêu bị tôi bóc trần, lùi lại mấy bước hoảng sợ, vô tình đụng trúng thiết bị trong phòng bệnh, khiến nó phát ra tiếng “tít tít” inh ỏi.
Tiếng kêu khiến cô ta giật mình, nhưng nhanh chóng trấn tĩnh, quay sang chất vấn tôi:
“Vậy chị đã biết em bị nhốt trong ổ đa cấp, sao còn để anh đến, mà không nói rõ sự thật với anh? Chị có ý gì? Chị muốn gì?”
Trong ánh mắt đắc ý của cô ta, tôi lại lấy ra đoạn ghi âm thứ hai và bật lên.
Khi đoạn ghi âm phát xong, Linh Nghiêu suýt nữa ngã quỵ xuống đất.
Trong đó tôi nói rõ ràng là nên báo công an, vậy mà Lâu Dẫn Bắc vẫn khăng khăng tự đi tìm cô ta. Thử hỏi, có phải “thần thánh” lắm không?
Ánh mắt cô ta nhìn tôi tuyệt vọng và mất mát, như thể muốn nói: Người tốt ai lại vừa gọi vừa ghi âm chứ?
Tôi không rõ lúc này trong lòng ba mẹ nghĩ gì, nhưng nhìn vẻ mặt đầy căm ghét của mẹ, tôi biết bà chắc chắn đang hận tôi đến tận xương tủy, hận tại sao người nằm bất động trên giường không phải là tôi.
Còn ba tôi, ánh mắt phức tạp, vẻ mặt nặng nề, có lẽ cũng chẳng nghĩ khác mẹ là bao.
Tôi khẽ thở dài:
“Linh Nghiêu vẫn giỏi mồm mép như xưa. Nhưng việc cô bị đàn anh dụ vào ổ đa cấp là sự thật, chuyện cô cố kéo tôi vào cũng rất khả nghi, còn việc đẩy anh khiến anh bị tàn phế — càng là sự thật không thể chối cãi.”
“Thế mà cô ta chỉ nói dăm ba câu, ba mẹ lại quay sang nhìn con như thể tất cả lỗi lầm là do con. Nhưng con sai ở đâu chứ? Người bị cán nát chân đâu phải con? Người nằm trên giường kia đâu phải con? Nhưng con cũng là con của ba mẹ cơ mà, chẳng lẽ không xứng để được yêu thương sao?”
7
Tôi khẽ cười chua chát, nhìn ba mẹ một cái, rồi xoay người rời đi giữa ánh mắt đầy hối lỗi và ăn năn ngắn ngủi của họ.
Chiều hôm đó, ba mẹ tôi lập tức tổ chức họp báo, tuyên bố chính thức chấm dứt quan hệ nhận nuôi với Linh Nghiêu, từ nay cô ta không còn bất kỳ quan hệ nào với nhà họ Lâu.
Hơn nữa, họ còn nói sẽ khởi kiện cô ta vì chuyện Lâu Dẫn Bắc bị thương tật vĩnh viễn.
Tôi biết thừa — trong mắt ba tôi, tôi và Linh Nghiêu vốn dĩ cũng chỉ là rác rưởi giống nhau khi đứng cạnh Lâu Dẫn Bắc.
Cùng lúc đó, trường C cũng ra quyết định đuổi học Linh Nghiêu, với lý do vi phạm pháp luật và đạo đức phẩm hạnh.
Vụ tai nạn xe của Lâu Dẫn Bắc trong lúc bị tổ chức đa cấp truy đuổi nhanh chóng làm dậy sóng mạng xã hội. Một phần vì tôi đứng sau đẩy sóng, một phần vì ba tôi cũng không chịu nuốt trôi cục tức này. Ông bỏ tiền, chạy quan hệ, nhất định phải khiến đám người kia trả giá.
Thành phố X lúc này, trước áp lực dư luận và sức ép tài chính từ phía ba tôi, không còn dám coi nhẹ chuyện này nữa.
Với sự vào cuộc của công an, chẳng bao lâu, đầu sỏ của tổ chức đa cấp đã bị bắt.
Và lúc đó mọi người mới phát hiện, chỉ trong vòng một tháng, Lâu Dẫn Bắc đã dụ thêm sáu người vào ổ đa cấp.
Tất cả những người đó... đều là nhân viên công ty Lâu thị.
Vì tin tưởng anh ta, chỉ trong chưa đầy nửa tháng, sáu người này lại tiếp tục dụ thêm năm người khác vào.
Khi tin tức được tung ra, mạng xã hội bùng nổ.
“Cái này khác gì công ty lừa nhân viên đi du lịch rồi mổ nội tạng chứ? Nói đi công tác, ai ngờ bị đưa đi làm đa cấp. Quá đáng!”
“Kinh khủng thật sự. Đang làm việc yên ổn tự dưng bị sếp lôi đi lừa đảo, thế có chịu nổi không?”
“Trời ơi, chuyện này mà không khiến gia đình tan nát thì còn chuyện gì nữa?”
“Điên rồi, đến học sinh cấp ba nó cũng không tha.” – Có một thực tập sinh còn lừa cả em gái vừa đậu đại học của mình vào.
“Đừng nói nữa, mấy cái trò đa cấp này, dễ dụ nhất là sinh viên mới ra trường, ngây thơ cả tin, bạn nói gì cũng tin, lừa phát ăn ngay.”
“Chuẩn, tôi có một đứa bạn sau khi tốt nghiệp là mất liên lạc luôn...”
Cư dân mạng bàn tán sôi nổi. Bên trong tòa nhà Lâu thị cũng không khá hơn.
Chỉ riêng chuyện Lâu Dẫn Bắc đi dụ dỗ chính người trong công ty, cũng đủ khiến biết bao nhân viên cảm thấy bị phản bội.
Không ít đối tác cũng lập tức tuyên bố cắt hợp đồng với Lâu thị vì chuyện này. Ba tôi như ngồi trên đống lửa, cuối cùng không chịu được nữa, đành phải gọi điện cho tôi:
“Yên Yên, con về giúp ba được không?”
8
Sau hôm đó, tôi dọn khỏi nhà họ Lâu. Ba mẹ tôi gọi điện mấy lần, muốn tôi dọn về, nhưng tôi đều từ chối. Dù sao tôi còn đang bận hỗ trợ Lộc Phi xử lý đơn hàng lớn.
Lý do ba tôi gọi điện cho tôi là vì sau khi tôi giành được giải vàng chung kết Cúp Thanh Niên, được đài truyền hình trung ương phỏng vấn, đoạn phỏng vấn còn được đăng trên tài khoản chính thức, và gắn thẻ tên tôi.
Cuối video, tôi được chứng nhận là “Thanh niên ưu tú mới nổi”.
Cùng lúc đó, trên mạng có người tổng hợp lại tất cả các giải thưởng tôi từng đạt trong suốt những năm qua, những đoạn video tôi biểu diễn trên các sân khấu lớn cũng được chia sẻ rầm rộ.
Hai bình luận được nhiều lượt thích nhất là:
“Không biết nhảy, cũng không hiểu gì, nhưng thật sự bị chấn động.”
“Điệu múa của chị Lâu Yên như một bữa tiệc thị giác, mãn nhãn.”
Ngay hôm trước khi ba tôi gọi, văn phòng chương trình Tết của đài trung ương cũng gửi lời mời tôi biểu diễn tại sân khấu năm nay.
Tôi nói với ba: “Ba, mấy hôm nay con không có ở Long Thành đâu, hiện tại con đang cùng đạo diễn Trình Nghệ Mưu chuẩn bị quay một phim quảng bá văn hóa Hoa quốc, chắc phải tuần sau mới về được.”
Ba tôi nghe vậy thì giọng lập tức kích động: “Con nói là đạo diễn Trình Nghệ Mưu?”