Chương 2
Trực tiếp bói toán
"Tôi thấy có người đăng ảnh lên mạng, màu áo giống hệt cái ông ấy mặc lúc livestream!"
Dân mạng bàn tán xôn xao, lượng người xem bùng nổ, quà tặng đổ về ào ào.
Tôi ngẫm nghĩ một chút, bắt chước mấy streamer khác:
"Cảm ơn các bảo bối đã tặng quà nha~"
"Tôi cũng không muốn xem đâu, mà bị cô ấy gọi là 'bảo bối' rồi nên đành xem tiếp vậy."
"Vẫn còn hai quẻ, ai muốn xem thì nhanh tay lên, lỡ mất là hết cơ hội đấy!"
"Tôi không dám... tôi sợ cô ấy bói ra cả đời tôi nghèo rớt mùng tơi, tôi không đủ dũng khí sống tiếp..."
" Béo Béo Không Ăn Cá đã tặng Kẹo Mút*1"
" Đợi Hoa Nở đã tặng Hoa Tươi*1"
" Thoảng Qua Đời Người đã tặng Kẹo Mút*1"
Đúng lúc này, có một yêu cầu kết nối.
"Mạnh Quân Tìm Người" gửi yêu cầu, tôi bấm chấp nhận.
Màn hình hiển thị một người đàn ông trung niên. Trước ngực anh ta đeo một tấm biển in phóng to tờ rơi tìm trẻ lạc.
Dù chỉ khoảng ba mươi tuổi, mái tóc anh ta đã bạc trắng.
Anh ta đưa ảnh lại gần màn hình, cố gắng để mọi người nhìn rõ hơn.
Có lẽ anh ta không tin vào bói toán, chỉ muốn mượn sức nóng của livestream để lan truyền thông tin của con mình.
Nhưng tôi nhìn thấy đằng sau anh ta, có một đứa bé mặc bộ quần áo y hệt trong ảnh.
Tôi thở dài, nhẹ giọng nói:
"Hồ nước bỏ hoang phía Đông quê anh. Dưới gốc cây to nhất, mạnh nhất. Đưa con về nhà đi."
" Ý chủ kênh là... có thể đứa bé không còn nữa sao?"
" Không chịu nổi cảnh này..."
" Nhìn bố đứa bé sắp khóc đến nơi mà lòng đau quá."
" Hy vọng lần này chủ kênh bói sai."
" Nếu lần này cô bói sai, chúng tôi sẽ không trách cô đâu."
Mạnh Quân run rẩy, ánh mắt hoang mang, nhưng tôi biết anh ta đã tin lời tôi. Vì nơi tôi nói đến thực sự tồn tại.
Anh ta nói cảm ơn, chuẩn bị rời khỏi livestream.
Tôi vội bổ sung:
"Hung thủ... ở rất gần anh."
Sau khi Mạnh Quân rời đi, bầu không khí trong livestream trở nên nặng nề. Tôi trò chuyện với mọi người vài câu để làm dịu bầu không khí, nhưng đúng lúc này tiếng gõ cửa vang lên.
Tôi cầm điện thoại, ra mở cửa.
Ngoài cửa là cảnh sát, đồng phục chỉnh tề.
"Cô Kỳ Lân đúng không? Vụ báo án vừa rồi là của cô? Phiền cô theo chúng tôi về đồn để hỗ trợ điều tra."
"Trời đất ơi, tôi đang nhìn thấy gì đây?!"
" Chủ kênh sẽ không bị bắt chứ?"
"Tôi đã nói rồi mà, chắc chắn cô ta và Anh Khải là đồng bọn! Giờ thì tự diễn kịch, tự đẩy mình vào tù luôn rồi!"
Tôi nhìn màn hình, mỉm cười:
"Các bảo bối ơi, có việc gấp nên hôm nay livestream đến đây thôi nha~"
Sau đó, tôi tắt livestream, gật đầu rồi theo cảnh sát rời đi.
3
Vừa vào đồn cảnh sát, tôi lập tức bị đưa vào phòng thẩm vấn.
Viên cảnh sát ngồi đối diện có hàng lông mày kiếm sắc bén, vẻ mặt nghiêm nghị, vô thức tạo ra một luồng áp lực không nhỏ.
"Vừa rồi là cô báo án đúng không? Làm sao cô biết chính xác vị trí đó?"
Tôi nhìn vầng sáng vàng kim phía sau lưng anh ta, trầm ngâm suy nghĩ.
Chỉ những người có công đức lớn mới được ánh sáng này bảo hộ, ma quỷ không thể lại gần.
Xem ra anh ta đã làm không ít việc tốt.
Tôi búng ngón tay, cười vô tội:
"Tôi bói ra thôi. Dù sao bói toán vốn không chính xác, lần này đoán trúng chẳng qua là trùng hợp. Cảnh sát các anh phải tin vào khoa học chứ!"
"Kỳ Lân! Trả lời nghiêm túc!"
Viên cảnh sát trẻ hỏi thêm vài câu, nhưng chẳng moi được gì.
Không khí trong phòng thẩm vấn càng lúc càng nặng nề, sắc mặt anh ta đen đến mức gần như nhỏ ra mực.
"Đội trưởng Chu, giờ phải làm sao? Chúng ta không khai thác được gì từ Trần Khải cả. Đã lâu như vậy rồi... Chú Lý có khi nào đã..."
Cô cảnh sát bên cạnh nói đến đây, giọng nghẹn lại, mắt đỏ hoe, như sắp khóc đến nơi.
Tôi sững lại.
Trần Khải chính là "Anh Khải" trong buổi livestream vừa rồi.
Còn "Chú Lý" trong miệng họ, chắc hẳn chính là cảnh sát chìm bị phát hiện.
Tôi nhìn thấy trong quá khứ của Trần Khải, người này vẫn chưa chết, nhưng bị tra tấn đến mức không còn ra hình dạng con người.
Tôi không nhịn được, lẩm bẩm:
"Tòa cao ốc cạnh công viên... gần nguồn nước."
Ánh mắt của Đội trưởng Chu lập tức sắc bén như dao.
Tôi chớp mắt, nhanh chóng bổ sung:
"Tôi bói ra đấy. Chỉ là đoán bừa thôi, chưa chắc đúng đâu nhé!"
Nữ cảnh sát giật mình:
"Bây giờ chỉ có quận Huyền Vũ đang có mưa."
Đội trưởng Chu không chần chừ:
"Báo ngay cho Lý Thần, bảo cậu ta lập tức lái xe đến tòa nhà 713."
Quận Huyền Vũ chỉ có một khu vực nhỏ có mưa. Cao ốc trong khu vực này có hai loại: hoặc là chung cư đông đúc, hoặc là văn phòng làm việc đều không phải địa điểm thích hợp để giam giữ người.
Chỉ có một nơi duy nhất phù hợp: tòa cao ốc 713 một công trình bỏ hoang nổi tiếng.
Sau khi nữ cảnh sát rời đi, Đội trưởng Chu siết chặt hàm, ánh mắt sắc bén như muốn nhìn xuyên qua tôi.
Tôi lập tức ngồi ngay ngắn, ngoan ngoãn nhìn anh ta.
Rất lâu sau, điện thoại của Đội trưởng Chu reo lên.
Anh ta nghe máy, sắc mặt dần thả lỏng, thậm chí còn thở phào nhẹ nhõm.
Cúp máy xong, anh ta giơ tay về phía tôi, nở nụ cười nhạt:
"Chào cô, tôi là Chu Dự."
Sau đó, anh ta lấy ra một chồng hồ sơ, giọng điệu vô cùng chân thành:
"Tôi có một số vụ án muốn nhờ cô xem giúp."
Tôi nhìn tập hồ sơ dày cộp, gương mặt dần cứng lại.
Cuối cùng, tôi bị Chu Dự "chiêu đãi" tận ba ngày ba đêm.
Các bảo bối à, có ai hiểu ba ngày đó tôi đã sống thế nào không?!
Lúc tôi rời đi, ánh mắt tiếc nuối lẫn không nỡ của Chu Dự làm tôi nổi hết da gà.
4
Các anh em à, hình như tôi nổi tiếng rồi.
Sau hai ngày ngủ bù, tôi mở lại app livestream, phát hiện hộp tin nhắn sắp nổ tung.
Thì ra, sau khi nghe tôi nói, Mạnh Quâm ôm chút hy vọng mong manh, quay về quê tìm kiếm. Không ngờ lại đào ra thi thể con gái mình.
Đứa trẻ họ tìm kiếm suốt ba năm, hóa ra vẫn luôn ở ngay gần nhà.
Ngày chia ly, cô bé vẫn là một đứa trẻ trắng trẻo đáng yêu. Ngày gặp lại, chỉ còn lại một bộ xương trắng nằm lặng lẽ dưới lòng đất.
Mẹ đứa trẻ không chịu nổi cú sốc, ngất ngay tại chỗ.
Ban đầu, vụ mất tích bị xác định là bắt cóc, vì có một người hàng xóm đứng ra làm nhân chứng, nói rằng thoáng thấy một người phụ nữ trung niên dắtcô bé đi.
Ngôi làng nghèo nàn, không có camera giám sát. Lời khai này khiến vợ chồng Mạnh Quân tin chắc con mình vẫn còn sống, suốt ba năm bôn ba tìm kiếm, tiêu tán cả gia sản.