Chương 5

Vả mặt bạn gái của anh trai

Cô ta cố vùng vẫy nhưng vô ích, vì đầu vẫn còn nằm trong tay tôi. Cuối cùng, bất lực, cô ta đành nhượng bộ.

“Tôi xóa.”

8

Sau vụ đó, Tống Phi Phi im hơi lặng tiếng được mấy ngày.

Ban đầu, cô ta vốn không nói gì với tôi, giờ thì ngay cả nhìn cũng không buồn nhìn.

Tôi thấy thế thì càng hài lòng.

Nhưng tôi biết rõ cô ta sẽ chẳng chịu yên, kiểu gì cũng đang âm mưu gì đó.

Lúc nhìn đám người trước mặt, tôi không nhịn được mà cười khẩy.

“Tống Phi Phi, nhịn lâu thế mà chỉ nghĩ ra trò này thôi sao? Cả đám kéo nhau vào nhà vệ sinh chặn tôi, tưởng là đang đánh nhau với học sinh tiểu học đấy à?”

Tôi biết cô ta âm thầm kéo người, nhưng không ngờ giở trò trẻ con đến vậy.

Tống Phi Phi đứng giữa đám con gái, mấy đứa còn cầm theo gậy và bật lửa, trông cũng dọa người phết.

Cô ta nhìn tôi, giọng mỉa mai:

“Hôm đó cô sỉ nhục tôi, sao tôi dám quên chứ.”

“Cô là người nhặt rác mà lại không chịu nhận, làm hỏng hình tượng kẻ lang thang tôi xây dựng cho cô, lẽ ra phải chấp nhận đi cchứ”

“Cũng đừng hòng về méc anh trai cô, vì anh ấy sẽ đứng về phía tôi.”

Tôi cười khẩy:

“Thế à?”

Mới chưa động tay mà đã lắm lời như này, chẳng khác gì nhân vật phản diện.

Bị ánh mắt khinh bỉ của tôi chọc giận, cô ta phất tay:

“Bắt lấy nó, làm cho nó khóc không ra tiếng thì thôi!”

“Tiện thể còn có ảnh mới để cập nhật lên diễn đàn nữa.”

Tôi: ......

Ba phút sau, tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp nhà vệ sinh.

“Aaa!”

“Đừng! Đừng lại gần!”

Tôi một tay cầm gậy, một tay ấn đầu Tống Phi Phi xuống nền nhà vệ sinh.

Cô ta khóc đến sướt mướt, nước mắt ròng ròng.

Mấy đứa khác nằm la liệt xung quanh, đứa nào cũng đang rên rỉ đau đớn.

“Đừng lại gần? Tôi còn chưa chơi xong đâu, các cô dâng tới cửa, đừng mơ tôi tha.”

Tôi nhặt cái bật lửa dưới đất lên, nghịch ngợm xoay xoay trong tay.

“Đạo cụ tốt thế này, nếu không dùng qua một chút thì phí quá.”

Ngọn lửa bập bùng, Tống Phi Phi trợn tròn mắt kinh hãi.

“Cô... Cô đừng lại đây!”

Tôi hơ lửa lại gần vạt áo cô ta, đốt một góc nhỏ, khiến cô ta hét lên sợ hãi.

Tôi nở nụ cười lạnh:

“Cho cô một bài học nhớ đời.”

“Không cần cảm ơn đâu.”

Tống Phi Phi kêu gào trong sợ hãi, nước mắt nước mũi ròng ròng. Đám bạn của cô ta cũng đứng im không dám tiến lên, nhìn tôi với ánh mắt sợ hãi, sợ rằng sẽ đến lượt mình.

Tôi quét ánh mắt qua từng đứa.

“Nếu có lần sau, tôi sẽ dạy dỗ cả đám các cô luôn. Đừng có học theo mấy trò trẻ con, không thấy xấu hổ à?”

Nước mắt, nước mũi Tống Phi Phi chảy ròng ròng.

“Cô quá đáng lắm!”

“Cô đợi đấy!”

Tôi bật lửa lên.

“Còn dám nói gì à?”

Cô ta vội vàng lắc đầu, lùi lại.

“Không nói nữa.”

Tôi lạnh lùng hừ một tiếng:

“Biến đi.”

9

Tống Phi Phi bị tôi “dạy dỗ” một trận, vậy mà vẫn không chịu yên thân, lại đi mách anh trai tôi.

Khi điện thoại của Giản Hạc Nhất gọi tới, tôi đang ở chợ đồ cổ.

“Hi Hi, dạo này em ở ký túc xá ổn không?”

Tôi trả lời ngay, không chớp mắt: “Rất ổn anh à, ăn gì cũng thấy ngon. Có chuyện gì thế?”

Anh ấy ậm ừ một lúc, rồi hỏi tiếp:

“Nghe nói em và Phi Phi ở chung ký túc?”

Tôi cười nhạt. Chắc hẳn cô ta lại đi khóc lóc mách lẻo chuyện gì.

“Em có đem mấy món đồ cổ vào ký túc xá à? Anh nghĩ em thích sưu tầm cũng tốt thôi, nhưng mang vào trường có hơi bất tiện không? Vì là nơi ở chung mà, em làm ở nhà cũng được, mọi người đều thoải mái.”

À, thì ra Tống Phi Phi đã nói với anh ấy rằng tôi “bốc mùi”, còn bảo tôi trông như người nhặt rác. Nực cười thật, tôi chưa bao giờ mang đồ cổ vào ký túc xá. Ai lại vác cả đống tài sản đó vào trường cơ chứ?

“Anh chắc chứ? Sao không hỏi thử Phi Phi xem em đã mang món đồ cổ nào đến, em cũng muốn biết họ đã lấy cái gì để gọi là 'cổ vật'.”

Giản Hạc Nhất ho nhẹ, ngập ngừng:

“Không phải vậy, Phi Phi chỉ muốn tốt cho em thôi, đừng trách cô ấy vì chuyện này. Thật ra là tiếng của các bạn khác trong phòng lớn quá, nên cô ấy chỉ làm trung gian thôi.”

Tôi suýt nữa bật cười thành tiếng.

Cái “trung gian” này thực ra là kẻ cầm đầu cơ mà.

Giản Hạc Nhất thở dài:

“Đồ cổ cũng chỉ là sở thích thôi. Cố đừng làm ảnh hưởng đến hình tượng gia đình ở bên ngoài, được không?”

Tôi chỉ “vâng” một tiếng rồi cúp máy.

Cái gì mà “ngoan ngoãn” chứ? Tôi có phải kiểu người ngoan hiền đâu.

Sở thích ư? Đùa tôi chắc.

Nếu không có đồ cổ, làm gì có gia đình tỷ phú như bây giờ? Không có tôi, làm gì có cái biệt thự xa hoa, tiền bạc đầy đủ này cho họ hưởng?

Nếu họ đã coi thường công việc của tôi, vậy tôi cũng không cần phải khách sáo nữa.

Tôi gọi điện cho trợ lý:

“Cắt đứt dòng vốn cho Tập đoàn Giản, tăng cường đầu tư vào những công ty khác mà tôi sở hữu. Để mặc cho Giản thị tự lo liệu.”

10

Sau khi cúp máy, Giản Hạc Nhất chắc nghĩ tôi chỉ giận dỗi như trẻ con, chẳng gọi lại hỏi han gì. Có lẽ anh còn chẳng biết khoản chia lời trong tài khoản của mình đã dần ít đi.

← → Phím mũi tên để chuyển chương