Chương 1
Vũ Hy
1
Vào ngày sinh nhật của tôi, tôi và chồng đến nhà hàng Tây để ăn tối, bên sông còn có pháo hoa, dự định về nhà sẽ cùng ngâm mình trong bồn tắm đôi.
Cố Minh Huyền hào hứng lên kế hoạch chúc mừng sinh nhật cho tôi.
Món bít tết vừa được mang lên thì kế hoạch đã bị gián đoạn bởi một cuộc gọi.
“Anh Minh Huyền ơi, đầu em đau quá, trong bụng cũng đau nữa, mà phong cảnh ở tầng thượng đẹp quá, em phải làm sao bây giờ?”
Anh ấy vội đáp: “Đợi đó, đừng chạy lung tung, anh sẽ đến ngay!”
Khuôn mặt tôi lạnh như băng.
Lại là cô em gái hàng xóm mắc chứng trầm cảm đó.
Khuôn mặt của Cố Minh Huyền thoáng hiện lên chút áy náy.
Không biết đây là lần thứ bao nhiêu anh ấy để tôi một mình vì Thẩm Nhược.
Tôi hông còn giữ được bình tĩnh nói một câu đầy bực dọc:
“Bố mẹ của Thẩm Nhược thật buồn cười, rõ ràng biết con gái mình bị trầm cảm mà còn chuyển nhà lên tầng cao nhất, lại không chịu khóa cửa tầng thượng.”
Cố Minh Huyền mỉm cười gượng gạo, nói một cách xoa dịu:
“Nhược Nhược muốn vậy, bác trai bác gái chỉ thuận theo ý cô ấy thôi.”
“Anh định cưng chiều cô ta như vậy cả đời sao?”
Anh ấy nắm tay tôi, giọng mềm mại an ủi:
“Tất nhiên là không rồi, đợi khi nào bệnh của cô ấy khá lên, cô ấy sẽ dần trở lại bình thường.”
Anh ấy gọi phục vụ gói phần bít tết tôi chưa đụng tới, rồi còn giải thích thêm:
“Nhược Nhược thích bít tết của nhà hàng này, nếu muốn ăn, lần sau anh sẽ gọi thêm phần nữa.”
Anh ta đi rồi, thậm chí còn chẳng để lại chìa khóa xe cho tôi.
2
Tôi không còn chút cảm giác ngon miệng nào, đành bụng đói quay về nhà.
Cố Minh Huyền thật sự là một bác sĩ tài giỏi, anh ta từng chữa lành cho dì của tôi, và tôi chỉ là đang kìm nén cơn giận mà thôi.
Trở về căn nhà lạnh lẽo, chú chó già Ban Ban lặng lẽ nằm cạnh chân tôi.
Tôi vuốt ve bộ lông đã mất đi sự bóng mượt của nó, rồi vô tình lướt thấy bài đăng của Thẩm Nhược trên mạng xã hội:
“Anh Minh Huyền đã đem về món bít tết mà tôi yêu thích, nhưng mà nó đã nguội ngắt, ăn dở tệ.”
“Anh ấy xuống lầu năm lần mới đoán đúng rằng tôi muốn uống latte sữa và bánh phô mai tối nay!”
“Cuối cùng, anh ấy đã vứt bít tết vào thùng rác. Để chuộc lỗi, anh ấy còn vụng về nấu món mì Ý cho tôi.”
Tôi cố nén bụng đói, tự nấu một bát mì đơn giản cho mình.
Vừa mới ăn được hai miếng, Cố Minh Huyền gọi điện về.
“Vợ yêu, anh quên nói 'chúc em sinh nhật vui vẻ', ngủ sớm nhé.”
Chiếc điện thoại bỗng bị Thẩm Nhược giật lấy.
“Chị Vũ Hy, cảm ơn chị vì đã tặng em chiếc vòng cổ vàng nhé! Chỉ là hình giọt nước trên đó trông hơi quê mùa.”
Giọng điệu đầy chê bai của cô ta như nhát dao đâm vào tim tôi.
Giá vàng dạo này đang tăng cao, tôi vốn định tích trữ thêm một ít.
Cố Minh Huyền cười nói:
“Nếu vợ thích, anh sẽ đặt làm một chiếc vòng cổ giọt nước, vừa có giá trị vừa ý nghĩa.”
Thế nhưng bây giờ, anh ta lại tùy tiện tặng món quà sinh nhật của tôi cho người khác.
Tôi không thể chịu đựng thêm:
“Thẩm Nhược, chiếc vòng đó là của tôi...”
Chưa kịp nói hết, Cố Minh Huyền đã giật lại điện thoại:
“Được rồi, đừng tức giận, đợi anh về sẽ nói chuyện.”