Chương 6

Xuyên Thành Kẻ Bị Cả Thế Giới Ghét, Tôi Chết Cho Chúng Nó Sáng Mắt Ra

Lâm Miểu Miểu cúi mắt, giọng yếu ớt: "Tiểu Thiển, có phải em sợ quá rồi không?"

Mẹ Lâm chịu không nổi nữa, định lao đến, hét toáng lên:

"Chúng tôi chọn cứu Lâm Miểu Miểu! Người bên trái! Mau thả nó ra!"

Ba Lâm kéo bà ta lại, ánh mắt sắc bén lướt qua Lâm Miểu Miểu, suy tư điều gì đó.

Tên bắt cóc gắt gỏng: "Đừng có lằng nhằng nữa, chọn nhanh đi! Nếu không, cả hai đều phải chết!"

Mẹ Lâm nghe đến chữ "chết" thì hoàn toàn sụp đổ, suýt nữa quỳ xuống cầu xin ba Lâm cứu Lâm Miểu Miểu.

Nhưng ông ta không nói gì.

Vài giây sau, ông ta lạnh lùng mở miệng:

"Cứu Lâm Y Thiển."

Lâm Chu Dã lập tức lặp lại:

"Nếu thực sự chỉ có thể cứu một người, vậy cứu Lâm Y Thiển. Người bên phải. Bao nhiêu tiền chúng tôi cũng trả."

Lâm Trường Phong giữ chặt mẹ Lâm đang gào thét, quát lớn:

"Cứu Lâm Y Thiển! Miểu Miểu, đừng trách bọn anh nhẫn tâm, nhưng Tiểu Thiển là con ruột nhà họ Lâm."

Ánh mắt Lâm Miểu Miểu lập tức trở nên oán độc.

Cô ta đỏ mắt, thấp giọng cầu xin:

"Mẹ ơi, cứu con! Con không muốn chết!"

Mẹ Lâm phát điên, gào khóc như một người mất trí:

"Không! Không! Cứu Miểu Miểu! Nó mới là con gái tôi! Là con gái duy nhất của tôi!"

Lâm Chu Dã bật cười lạnh lẽo:

"Mẹ, trước khi đến đây con đã đưa cho mẹ xem bằng chứng, mẹ thực sự không hiểu sao? Cái người mẹ luôn gọi là con gái ấy, từng bước khiến con ghét bỏ em gái ruột của mình, khiến em ấy trở thành kẻ bị cả thế giới khinh bỉ, suýt chút nữa còn mất đi danh tiết!"

"Bằng chứng rành rành trước mắt, mẹ vẫn không tin. Rõ ràng Tiểu Thiển mới là đứa trẻ mẹ mang thai mười tháng sinh ra! Con bé chịu bao nhiêu khổ sở, vất vả lắm mới được về nhà, lại vì Lâm Miểu Miểu mà bị chính người thân của mình tổn thương hết lần này đến lần khác, bị ép đến mức tự sát!"

"Nói gì đi nữa, cũng chỉ có thể cứu Tiểu Thiển. Còn Lâm Miểu Miểu, đây là những gì cô ta nợ em gái con!"

Anh ta cắn răng, ánh mắt sắc như dao:

"Thả Lâm Y Thiển ra!"

Lâm Miểu Miểu sững sờ.

Một giây sau, ánh mắt cô ta như nhiễm độc, hung tợn nhìn tôi.

Cô ta giật lấy con dao từ tay tên bắt cóc, đâm mạnh vào tay tôi.

Máu tuôn xối xả!

Cùng lúc đó, còi cảnh sát vang lên.

Lâm Chu Dã hoảng hốt lao đến, nhưng tôi đã cầm lấy con dao trên mặt đất, chậm rãi lùi về mép vực, đâm thẳng vào tim mình.

Nhìn anh ta, tôi nói rõ từng chữ:

"Lâm Miểu Miểu giết tôi. Cô ta phải ngồi tù."

Dứt lời, tôi buông lỏng cơ thể, rơi xuống

Nói xong, tôi ngã người về phía sau rơi xuống vách núi.

11

Lâm Chu Dã đích thân chọn bia mộ cho tôi.

Bất chấp sự phản đối của ba Lâm, anh ta kiên quyết không để tôi chôn cất trong khu mộ gia tộc nhà họ Lâm.

Lâm Trường Phong cũng đồng tình với quyết định này.

Lâm Miểu Miểu bị buộc tội cố ý giết người, chính tay Lâm Chu Dã đưa cô ta vào tù.

Ba Lâm vì chút tình cảm năm xưa, đã bỏ tiền lo lót, giúp cô ta chỉ bị tuyên án 8 năm tù.

Nhưng đồng thời, ông ta cũng tuyên bố trước công chúng cắt đứt quan hệ cha con với Lâm Miểu Miểu.

Mẹ Lâm chịu cú sốc lớn, tinh thần suy sụp, ba Lâm đành gác lại công việc, đưa bà ra nước ngoài tĩnh dưỡng.

Tập đoàn Lâm thị được giao lại cho Lâm Trường Phong quản lý.

Hai anh em đều ngày càng bận rộn, rất ít khi về nhà.

Chỉ có vào ngày giỗ của tôi mỗi năm, cả hai đều ngầm hiểu với nhau mà đến nghĩa trang.

Đứng trước bia mộ của tôi, lặng lẽ cúi đầu tạ lỗi.

← → Phím mũi tên để chuyển chương