Chương 3

183 NGÀY IM LẶNG

"Em xin nghỉ."

Tôi đặt bát canh lên bàn.

"Rửa tay rồi ăn cơm."

Trên bàn ăn, chúng tôi nói mấy chuyện vô thưởng vô phạt: trời sắp lạnh, máy sưởi ở doanh trại anh quá nóng, mẹ tôi gọi điện nói quê nhà mưa liên tục cả tuần.

Không khí nhìn qua vẫn giống như mọi ngày, nhưng bên dưới đã mục ruỗng, thủng trăm ngàn lỗ.

Lúc dọn bát đũa, Chu Húc bỗng ôm tôi từ phía sau. Má anh áp lên lưng tôi, hơi thở nóng hổi xuyên qua lớp áo sơ mi.

"Thẩm Thanh, chúng ta..."

"Tối nay em ngủ ở phòng làm việc."

Tôi trực tiếp ngắt lời anh.

"Em còn dự án phải làm gấp."

Vòng tay đang ôm tôi của anh chậm rãi nới lỏng.

Từ hôm đó, tôi dọn vào phòng làm việc.

Chiếc giường dã chiến đó là vật tư trực chiến anh mang về từ mấy năm trước. Vừa nằm lên, khung giường đã kêu cọt kẹt. Đêm nào nó cũng cùng tôi mở mắt đến sáng, giống như một câu châm chọc chưa kịp nói ra.

Tuần đầu tiên, Chu Húc còn thử chủ động làm lành.

Anh học làm món sườn xào chua ngọt tôi thích, cẩn thận là phẳng chiếc sơ mi tôi ném vào máy giặt rồi treo lên, buổi tối cố ý thay bộ đồ ở nhà mà trước kia tôi từng khen, đi qua đi lại ngoài phòng khách.

Tôi hoặc cúi đầu lướt điện thoại, hoặc nhạt nhẽo nói một câu cảm ơn, rồi quay đầu trốn vào phòng làm việc.

Sang tuần thứ hai, sự kiên nhẫn của anh gần như cạn, bắt đầu mang theo giận dữ.

"Rốt cuộc em muốn thế nào?"

Anh đập mạnh vào cửa phòng làm việc.

"Thẩm Thanh, có gì thì chúng ta nói thẳng với nhau!"

Tôi đáp qua cánh cửa.

"Em mệt rồi, ngủ sớm đi."

"Có phải bên ngoài em có người khác rồi không?"

Trong giọng anh lẫn tiếng nghẹn.

Tôi nhìn chằm chằm trần nhà, không nói một lời.

Chiếc giường dã chiến dưới người lại kêu cọt kẹt một tiếng.

Sang tuần thứ ba, anh không còn đuổi theo hỏi nữa.

Chúng tôi trở thành hai bánh răng vận hành đúng giờ trong căn nhà này, lướt qua nhau, không can thiệp vào nhau.

Khi anh ra ngoài tập sáng, tôi vẫn còn ngủ. Khi tôi tan làm về nhà, anh thường ở lại đơn vị tăng ca.

Cuối tuần tôi một mình đi leo núi ở ngoại ô, anh thì đến doanh trại tập thêm.

Hết tháng đầu tiên, mẹ tôi gọi điện tới.

"Chu Húc nói dạo này con tăng ca suốt."

Giọng mẹ đầy lo lắng.

"Đừng để cơ thể kiệt sức. À đúng rồi, hai đứa định bao giờ có con?"

"Đợi thêm đã mẹ."

Giọng tôi phẳng lặng như mặt nước chết.

"Con ba mươi hai rồi, Chu Húc cũng ba mươi ba rồi. Chuyện này thật sự nên để tâm rồi."

"Mẹ, con còn việc, con cúp trước nhé."

Cúp máy, tôi ngồi một mình trong phòng làm việc, ngẩn người.

Ngoài cửa sổ là ánh đèn nối liền của khu nhà tập thể. Sau mỗi ô cửa sổ là một gia đình.

Có nhà náo nhiệt ấm áp, có nhà lại giống căn nhà của chúng tôi, yên tĩnh như chết.

Tháng thứ hai, Chu Húc xuống cơ sở huấn luyện dã ngoại một tuần.

Tôi nhân lúc đó dọn dẹp nhà cửa thật kỹ. Khi sắp xếp lại đệm trong phòng ngủ chính, tôi sờ thấy một hộp trang sức.

← → Phím mũi tên để chuyển chương