Chương 2
Ai Mới Là Kẻ Si Tình
Cuộc gọi vẫn còn đang tiếp tục, Chu Dụ vẫn đang chờ tôi lên tiếng.
Tôi sợ đến mức không dám phát ra âm thanh, chỉ có thể siết chặt răng.
Nhưng Phó Tứ Đình có vẻ không hài lòng, dùng tay véo eo tôi.
Tôi đau đến mức bật ra một tiếng rên khẽ, giọng mềm mại đến nỗi ngay cả chính tôi cũng giật mình.
Lúc tôi phản ứng lại, răng đã bị anh ta cạy mở, bên tai toàn là tiếng hôn vang lên rõ ràng.
"Tịch Tịch, sao em không nói gì?"
Chu Dụ từng trải tình trường, ngay lập tức nhận ra điều bất thường: "Bên em có tiếng gì vậy? Em đang ở cùng ai?"
Phó Tứ Đình vừa hôn tôi, vừa có thể ung dung lên tiếng: "Chị gái, nói với hắn đi, nói chúng ta đang hôn đến sưng môi."
Nhưng tôi thở dốc đến mức không nói nổi.
Chu Dụ gấp gáp: "Tịch Tịch, bật video đi. Ngay bây giờ!"
Hắn lập tức cúp máy, gửi đến một cuộc gọi video.
Phó Tứ Đình cầm điện thoại lên, giơ màn hình về phía tôi: "Chị gái, nào, nhìn vào camera."
Tôi toát mồ hôi lạnh, vội vàng nắm chặt cổ tay anh ta để ngăn cản.
Nhưng không kịp nữa rồi.
Ngay lúc Phó Tứ Đình sắp ấn nút nhận cuộc gọi, may mắn thay, điện thoại hết pin và tự động tắt nguồn.
Màn hình tối đen, phản chiếu hình ảnh hai chúng tôi, khoảng cách gần đến mức đầu mũi chạm nhau, hơi thở quấn quýt.
Trông thế nào cũng đều quá mức mờ ám.
Phó Tứ Đình tiếc nuối, vén tóc mai giúp tôi, giọng điệu nhàn nhạt: "Chị gái, có cần tôi giúp chị sạc pin không?"
Tôi giật lấy điện thoại, hít sâu một hơi để bình tĩnh lại: "Phó tiên sinh, vừa rồi cũng xem như đã hôn rồi. Hy vọng anh giữ lời, giúp tôi giữ bí mật."
Không đợi anh ta trả lời, tôi nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm, cố tình làm ra vẻ mặt đau thương: "Hôm nay tôi như vậy, là vì tận mắt chứng kiến Chu Dụ và cô em kia hôn nhau trong cửa hàng váy cưới. Tôi quá đau lòng, nên mới đến đây. Nhưng sau này sẽ không bao giờ đến nữa."
Hừ, sao có thể không đến chứ? Đây là thiên đường của tôi mà.
Phó Tứ Đình nghe xong, sắc mặt trầm xuống, cánh tay ôm eo tôi cũng thả lỏng hơn.
Là không tin tôi sao? Hay định đi mách với Chu Dụ?
Anh ta cau mày, đường nét trên gương mặt sắc bén hơn hẳn.
"Lộ Tịch, hắn đã đùa giỡn tình cảm của cô như vậy, sao cô vẫn muốn cưới hắn?"
Xem ra anh ta không tin thật, còn định thử tôi giúp Chu Dụ.
Tôi nhìn thẳng vào ánh đèn trong phòng, cố gắng để mắt mình sáng lên khi nhắc đến Chu Dụ: "Tôi không phải bị anh ấy đùa giỡn, mà là tôi thích bị xoay vòng vòng. Tôi có tính toán riêng của mình."
Nói xong, tôi lập tức đứng dậy, ôm điện thoại chạy mất: "Chúng tôi là tình yêu ngược luyến, anh không hiểu đâu!"
Ra khỏi phòng bao, tôi vẫn cảm thấy môi tê dại, chắc chắn là do Phó Tứ Đình cắn.
Tôi cứ nghĩ Chu Dụ sẽ gọi liên tục, trong đầu còn đang tính xem phải giải thích thế nào.
Nhưng khi mở điện thoại lên, hắn chỉ nhắn một tin: "Đừng chơi quá muộn, ngủ sớm một chút, không là anh sẽ đau lòng."
"Nhớ lấy bánh ngọt, hai người cùng ăn đi."
Tôi ngây người.
Quen Chu Dụ bao nhiêu năm, tôi chưa từng biết thì ra hắn lại thích màu xanh lá như vậy.
Nhìn chằm chằm màn hình một lúc, tôi gọi cho Kiều Hi: "Chu Dụ thích đội nón xanh à? Trông không giống mà..."
Kiều Hi cười lạnh: "Tỉnh táo lại đi, hôn một cái thôi mà bị hôn đến lú lẫn luôn rồi hả?"
Hóa ra, sau khi tôi không nghe máy, Chu Dụ lập tức gọi cho cô ấy.
Cô ấy nói tôi đang ở nhà cô ấy, bận họp trực tuyến với công ty.
Tôi ngập ngừng: "Hắn không thấy tiếng bên tôi có gì lạ sao?"
"Thấy chứ." Kiều Hi cười khẩy, "Tôi bảo tôi đang xem phim Nhật, bật loa ngoài."
"...Hắn tin à?"
"Tin." Kiều Hi hừ một tiếng, "Hắn nói cậu yêu hắn đến phát điên, có cho cậu ra ngoài tìm đàn ông, cậu cũng không dám."
"Oh đúng rồi, bên cạnh hắn cũng có một cô gái đang giục, bảo hắn nhanh lên, hình như sắp lột đồ rồi."
Tôi im lặng một lúc lâu, bỗng cảm thấy hình tượng si tình của mình đúng là quá vững chắc.
Vì bị Phó Tứ Đình nắm thóp, tôi cố tránh mặt anh ta.
Nhưng không ngờ, chưa được bao lâu, chúng tôi lại gặp nhau.
Và lần này, địa điểm còn éo le hơn nhiều.
6
Mấy hôm trước, tôi mới quen một cậu em làm huấn luyện viên cưỡi ngựa. Dạo này công việc ế ẩm, vì tinh thần tương thân tương ái, tôi đã mua vài buổi học cá nhân của cậu ấy.
Cậu em cũng rất tận tâm, cầm tay chỉ dạy từng chút một.
"Giữ lưng thẳng, đầu gối hơi khuỵu xuống, tay đặt trên yên."
"Wow, cánh tay của chị Lộ đẹp thật đó!"
"Góc này đẹp lắm, ánh nắng chiếu vừa vặn lên mặt chị, để em chụp cho chị một tấm nhé!"
Tôi vừa cười vừa trò chuyện với cậu ấy, từ cưỡi ngựa bàn sang thơ ca, rồi lại nói đến triết lý cuộc sống.
Đang vui vẻ thì một giọng nói lạnh lẽo vang lên, phá tan bầu không khí: "Chị gái đến học cưỡi ngựa, hay đến để thả thính?"
Nghe thấy giọng nói này, nụ cười trên môi tôi cứng lại ngay lập tức. Tôi miễn cưỡng quay đầu, cười gượng: "Trùng hợp quá, Phó tiên sinh cũng ở đây sao."
Hôm nay anh ta mặc áo thun trắng, quần thể thao xám, cả người toát lên vẻ sạch sẽ, tươi sáng, mang theo chút phong thái thiếu niên.
Nhưng tôi chẳng có tâm trạng nào để ngắm, chỉ lo kéo giãn khoảng cách với cậu em, vội vàng nhảy xuống ngựa.
Kết quả là tư thế sai, cơ thể tôi lệch đi rồi ngã nhào xuống đất.
Không những té chỏng vó, mà còn trẹo luôn chân.
Cuối cùng, tôi được Phó Tứ Đình bế lên, đưa thẳng đến phòng nghỉ riêng của anh ta.
Anh ta nâng chân tôi lên, đặt túi đá lên mắt cá chân, vừa làm vừa nhếch môi cười: "Chị gái, lần này lại là Chu Dụ làm tổn thương chị sao? Nên chị mới chạy đi quyến rũ người khác?"
Anh ta đã tìm sẵn bậc thang cho tôi bước xuống, đương nhiên tôi sẽ phối hợp.
"Đúng vậy, hắn..."
Nhưng còn chưa nói xong, Phó Tứ Đình đã cắt ngang: "Nếu muốn tìm người giải khuây, sao chị không tìm tôi?"
Tóc anh ta hơi rủ xuống, ánh mặt trời chiếu qua, phủ lên một lớp ánh sáng nhàn nhạt.
Giọng anh ta rất nhẹ, mang theo chút oán trách, dường như còn có chút cầu xin.
Tôi sững sờ nhìn anh ta.
Bốn mắt chạm nhau, chưa đến hai giây, vành tai anh ta đã nhuốm một tầng đỏ nhạt.
Bất ngờ, Phó Tứ Đình ôm tôi lên đùi, nắm lấy tay tôi, đặt lên ngực trái.
Nhịp tim dưới lòng bàn tay vang lên mạnh mẽ, bầu không khí bỗng chốc trở nên ngọt ngào lạ thường.
Đúng lúc này, cửa vang lên hai tiếng gõ.
"Phó Tứ Đình, cậu có trong đó không? Tôi mang thiệp mời đám cưới cho cậu đây."
Là giọng của Chu Dụ!
Tôi lập tức cứng đờ sống lưng.
Nhưng chưa kịp nghĩ cách đối phó, Phó Tứ Đình đã hờ hững nói: "Cửa không khóa, vào đi."
Tay nắm cửa bắt đầu xoay.